Truờng ca Ăn Khế Trả Vàng
Lời Tựa
Hỡi các thi thần của sông núi Lạc Hồng, hỡi linh hồn của ngàn xưa vọng lại! Hãy cho ta mượn lời của đá, của cây, của gió ngàn mây trắng, để ta kể lại một khúc tráng ca về số phận con người. Chuyện không chỉ là của hai anh em, mà là bản trường ca muôn đời về hai con đường: một con đường của đức hạnh sáng trong như ngọc, và một con đường của tham vọng tối tăm như vực thẳm. Chuyện bắt đầu từ một mảnh vườn xưa, dưới một gốc khế cổ thụ, nơi định mệnh đã gieo những hạt mầm đầu tiên…
Chương I: Di Chúc Viết Bằng Nước Mắt Cá Sấu
Thuở ấy, trời đất còn gần nhau, ở một ngôi làng nọ nghèo đến độ đám trẻ con chơi trò bịt mắt bắt dê mà chỉ dám bịt một mắt, để mắt còn lại còn trông chừng… con gà nhà hàng xóm. Tại cái làng rách như tổ đỉa ấy, có hai anh em ruột, cùng một mẹ sinh ra nhưng tính nết thì như thể được nặn từ hai loại đất khác nhau: một loại đất sét trộn toàn gai bồ kết, còn một loại là đất phù sa mịn màng.
Người anh tên là Đại, cái tên nghe đã thấy không đội trời chung với sự khiêm tốn. Hắn cao lớn, mặt vuông chữ điền nhưng tâm lại tròn như đồng xu. Hắn có một tài năng thiên bẩm là nhìn đâu cũng ra tiền, nghe đâu cũng ra bạc. Tiếng suối chảy trong tai hắn là tiếng bạc rót, tiếng lá rơi xào xạc thì là tiếng tiền giấy đang xòe. Trái tim hắn, theo lời các bà hàng tấm trong làng, vốn là một cái túi tiền đã vá đi vá lại trăm lần, chỉ có cửa vào mà tuyệt nhiên không có cửa ra. Phò tá cho Đại là vợ hắn, thị Lươn, một người đàn bà có cái miệng dẻo như kẹo kéo và bộ óc tính toán nhanh hơn cả bàn tính của thầy đồ.
Người em, tên Thiện, thì lại là một thái cực khác. Chàng lành đến mức cho mượn cái áo đang mặc trên người cũng không nỡ đòi, sợ người ta phiền lòng. Chàng nhìn đời bằng một sự bao dung kỳ lạ, thấy con kiến tha mồi cũng mỉm cười, thấy bông hoa dại bên đường cũng thấy xao xuyến. Trái tim chàng, người ta nói, giống như một thửa ruộng sau mưa, mềm mại và sẵn sàng đón nhận mọi hạt mầm.
Rồi ngày định mệnh cũng đến, ông bà cụ thân sinh của họ sau một đêm ho húng hắng đã nhẹ nhàng theo các cụ đi trước về chầu trời, để lại di sản là một ngôi nhà ngói ba gian còn chắc chắn và mảnh vườn rộng mênh mông. Linh hồn của mảnh vườn ấy là một “cụ” khế già không rõ bao nhiêu tuổi, gốc sần sùi u nần như một pho tượng cổ, cành lá dang ra như một vị thần hiền từ che chở cho con cháu.
Ba ngày tang lễ còn chưa xong, hương trên bàn thờ còn chưa tàn hết, Đại đã triệu tập một cuộc họp gia đình long trọng, mà thành phần tham dự chỉ có hắn, thị Lươn và người em trai đang rũ rượi vì đau buồn.
Hắn trịnh trọng ho một tiếng, tay vuốt ve bộ râu mới lún phún mọc, rồi bắt đầu bài diễn văn đã soạn sẵn trong đầu. Giọng hắn trầm xuống, đong đầy một nỗi “trách nhiệm” nặng nề: “Em Thiện à! Cha mẹ đi rồi, gánh nặng ngàn cân giờ đặt cả lên vai anh. Này nhé, việc hương khói tổ tiên, giỗ chạp hàng năm, rồi đối nội đối ngoại… Những việc đó đòi hỏi phải có một cơ ngơi đàng hoàng để làm bộ mặt cho gia tộc. Em thì tính tình xởi lởi, ruột để ngoài da, không lo toan được việc lớn.”
Thị Lươn ngồi bên cạnh, lập tức tuôn ra một tràng sụt sùi giả tạo, nước mắt không có thì lấy nước bọt chấm lên mi: “Chú thông cảm cho anh cả. Từ hôm qua tới giờ anh ấy có ngủ được đâu, cứ trằn trọc lo nghĩ việc gia đình mà sụt mất hai cân thịt. Thương lắm!”
Đại gật đầu ra chiều tâm đắc lắm, rồi chốt hạ bằng một câu phán quyết như đinh đóng cột, không cho em trai một kẽ hở để chen lời: “Cho nên… anh đành phải hy sinh, nhận lấy phần thiệt thòi, gánh vác ngôi nhà và toàn bộ ruộng vườn này. Còn phần của em…” – hắn ngừng lại, đưa mắt ra cái lều chứa củi rách nát ở góc vườn xa – “… là túp lều đó và ‘cụ’ khế. Em xem, phần của em nhẹ nhàng thanh tịnh, lại được ở cạnh ‘cụ’ khế linh thiêng để sớm tối cầu phúc. Anh tính cả rồi, thế là công bằng nhất!”
Người em nghe xong, tai ù đi, tim như có ai bóp nghẹt. Chàng không tiếc của, nhưng tiếc cái tình anh em giờ đây còn thua cả một lời nói thật. Chàng nhìn vào mắt anh trai, chỉ thấy ở đó hình ảnh những nén bạc lấp lánh. Một tiếng thở dài não ruột, chàng lặng lẽ gật đầu. Chàng dọn sang túp lều tranh, mang theo chỉ bộ quần áo và nỗi buồn mênh mông như biển.
Cuộc sống mới cơ cực vô cùng. Nhưng lạ thay, Thiện không hề oán trách. Chàng tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt. Chàng bầu bạn với “cụ” khế, sớm tưới nước, chiều bắt sâu, thỉnh thoảng còn ngồi tựa vào gốc cây mà kể lể tâm sự. Trong khi đó, ở ngôi nhà lớn, vợ chồng Đại tối ngày khóa trái cửa, tiếng bạc lanh canh lẫn trong tiếng cằn nhằn, cãi vã vì chia chác không đều.
Rồi đất trời dường như cũng có mắt. Mùa khế năm ấy, không hiểu sao “cụ” khế già bỗng hồi xuân. Cây trổ một mùa hoa trắng trời, rồi kết một mùa quả chưa từng thấy. Khế lúc lỉu trên cành, quả nào quả nấy căng da bóng lưỡng, vàng óng như được nặn từ mật ong và nắng trời. Mùi thơm bay đi khắp làng, ngọt ngào và quyến rũ.
Người em mừng đến phát khóc. Chàng đứng dưới gốc cây, ngước nhìn những chùm quả trĩu nặng mà ngỡ như đang mơ. Chàng nghĩ, đây là trời đất, là “cụ” khế thương tình, ban cho mình chút lộc để sống qua ngày. Chàng đâu biết rằng, đó không phải là chút lộc qua ngày. Đó là chìa khóa vàng mở ra một chương mới của cuộc đời, một chương kỳ vĩ và huy hoàng, sắp được bắt đầu bởi một vị sứ giả không mời mà đến từ chín tầng mây xanh.
Chương II: Vị Khách Của Bầu Trời Và Cái Túi Ba Gang
Bình minh hôm sau đẹp như một bức tranh thủy mặc. Thiện thức dậy từ sớm, lòng rộn ràng như trống hội. Hôm nay chàng sẽ hái mẻ khế đầu tiên. Chàng đã hình dung ra cảnh mình mang những mẹt khế vàng ươm ra chợ, đổi lấy gạo trắng, cá tươi và có khi còn dư ra một ít để sắm tấm áo mới cho mùa đông sắp tới. Nghĩ đến đó, chàng bất giác mỉm cười, thấy cuộc đời dẫu cơ cực vẫn còn có những niềm vui ngọt ngào như vị khế đầu mùa.

Nhưng khi vừa đẩy cánh cửa lều cọt kẹt bước ra, nụ cười trên môi chàng đông cứng lại. Chàng dụi mắt mấy lần, tưởng mình còn ngái ngủ. Trước mắt chàng, trên cành khế cao nhất, một sinh vật khổng lồ, rực rỡ đang ung dung thưởng thức bữa sáng.
Đó là một con chim thần. Nói là chim thì không đúng, phải gọi là một ngọn núi biết bay thì chính xác hơn. Nó to lớn dị thường, sải cánh ra che rợp cả một góc sân. Toàn thân nó phủ một bộ lông vũ màu vàng kim, óng ánh dưới nắng mai như được dát bằng vạn lá vàng mười. Mỗi cử động của nó đều toát ra một khí chất vương giả, uy nghi. Nó không ăn uống một cách lỗ mãng, mà từ tốn dùng chiếc mỏ bằng đồng thau mổ từng quả khế, nhấm nháp rồi khẽ gật gù ra chiều một nhà phê bình ẩm thực đang chấm điểm cho món sơn hào hải vị.
Thiện đứng như trời trồng, miệng há hốc. Nỗi vui sướng ban nãy bay biến đâu mất, chỉ còn lại sự hoảng hốt và tiếc nuối đến thắt ruột. Toàn bộ gia tài, niềm hy vọng của chàng đang bị “nhà phê bình ẩm thực” kia xơi tái. Nhưng nhìn vẻ uy nghi của con chim, chàng không dám cầm sào chọc hay hò hét xua đuổi. Sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, chàng壮着胆子 (lấy hết can đảm), chắp tay vái lia lịa, cất giọng mếu máo như sắp khóc:
“Kính thưa ngài chim… à không, Thần Điểu! Của cải nhà con vốn đã chẳng có gì, nay chỉ trông vào mỗi ‘cụ’ khế này thôi. Ngài ăn một quả thì nhà con mất một bát cơm, ngài mà ăn cả cây thì chắc vợ chồng con dắt nhau ra đê mà ở mất thôi, Thần Điểu ơi!”
Lời than thở chân thật và có phần ngô nghê ấy dường như đã lọt vào tai vị khách không mời. Con chim thần ngừng ăn, nó khoan thai quay đầu lại, đôi mắt sáng như hai viên hổ phách nhìn thẳng vào Thiện. Và rồi, một âm thanh hùng tráng, vang vọng như tiếng sấm từ trên trời vọng xuống, phát ra từ chiếc mỏ bằng đồng:
“Hỡi người trần có đôi mắt thịt nhưng tâm hồn trong suốt như pha lê! Ta là Kim Điểu, sứ giả của trời đất, đi khắp thế gian để tìm kiếm những vật phẩm tinh khiết nhất. Khế của nhà ngươi không chỉ ngọt vì nắng, mà còn ngọt vì đức hạnh của người vun trồng. Ta ăn khế của ngươi, ắt sẽ có đền đáp.”
Kim Điểu ngừng một lát, rồi phán một câu ngắn gọn mà sau này đã đi vào huyền thoại: “Ăn một quả khế, trả một cục vàng. Về nhà may túi ba gang, mang theo ta mà đựng!”
Dứt lời, nó vỗ mạnh đôi cánh. Một luồng gió cực mạnh nổi lên, cuốn bay cả mấy tàu lá chuối khô trên mái lều. Thiện vội lấy tay che mặt, và khi chàng mở mắt ra, Kim Điểu đã biến thành một chấm vàng nhỏ xíu rồi tan biến vào nền trời xanh biếc. Chỉ còn lại một chiếc lông vũ vàng óng, nhẹ nhàng xoay tròn rồi đáp xuống ngay trước chân chàng.
Thiện vẫn còn ngẩn ngơ, nửa tin nửa ngờ. Chàng cúi xuống nhặt chiếc lông vũ lên, nó ấm áp và nặng một cách lạ thường. Lời hứa của Kim Điểu vẫn văng vẳng bên tai. Vàng? Túi ba gang? Những khái niệm quá xa vời với một anh nông dân quanh năm chỉ biết đến củ khoai, hạt lúa. Nhưng hình ảnh của Kim Điểu quá uy nghi, lời nói của nó quá đĩnh đạc, khiến chàng không thể không tin.
Một niềm tin mãnh liệt trỗi dậy. Chàng tức tốc chạy vào nhà, lục tung cả gia tài vải vóc chỉ có vài mảnh vải cũ, chọn ra miếng lành lặn nhất. Chàng không có thước, bèn dùng chính bàn tay của mình để đo. Chàng xoè tay ra, cẩn thận đo đúng ba gang, không dám may rộng hơn dù chỉ một đốt ngón tay. Lòng chàng tự nhủ: “Thần Điểu đã dặn vậy, mình cứ thế mà làm. Lỡ may rộng hơn ngài lại quở cho là tham lam thì khốn.” Bàn tay chàng thoăn thoắt đưa kim, đường chỉ tuy không đẹp nhưng vô cùng ngay ngắn và chắc chắn. Đêm đó, Thiện ôm chiếc túi ba gang vào lòng, mắt mở thao láo nhìn lên mái lều thủng lỗ chỗ những vì sao, hồi hộp chờ đợi một bình minh sẽ thay đổi số phận của mình mãi mãi.
Chương III: Hành Trình Tới Hòn Đảo Mặt Trời
Trời vừa hửng sáng, sương đêm còn đọng long lanh trên từng kẽ lá, Thiện đã ngồi bật dậy. Cả đêm chàng không ngủ, cứ ôm khư khư cái túi ba gang như báu vật, thỉnh thoảng lại giơ lên ngắm nghía dưới ánh trăng mờ. Đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh bất chợt ào tới, làm cánh cửa lều rách bươm đập sầm sập. Bầu trời bỗng tối sầm lại. Thiện vội chạy ra ngoài, và cảnh tượng trước mắt khiến chàng phải nín thở.
Kim Điểu đã trở lại.
Nó lượn một vòng trên không, đôi cánh vàng xòe rộng tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, rồi nhẹ nhàng đáp xuống khoảng sân trước mặt chàng. Cú đáp không gây ra một tiếng động, nhẹ như một chiếc lá rơi, nhưng khí thế thì như một vị hoàng đế giá lâm. Nó khẽ cúi đầu, đôi mắt hổ phách nhìn chàng như một lời thúc giục.
Thiện nuốt nước bọt ừng ực. Chàng đeo cái túi ba gang qua vai, hít một hơi thật sâu rồi rón rén tiến lại gần. Trèo lên lưng một ngọn núi biết bay, nghĩ thôi đã thấy chân tay bủn rủn. “Liệu có cần thắt dây an toàn không nhỉ?” – một ý nghĩ ngớ ngẩn chợt lóe lên trong đầu chàng. Kim Điểu dường như đọc được sự lo lắng của chàng, nó khẽ rùng mình, một chiếc lông vũ to bằng bắp tay chìa ra như một bậc thang. Thiện vội bám vào đó, leo lên tấm lưng rộng và ấm áp một cách lạ thường.
“Bám chắc vào, hỡi người trần!” – giọng Kim Điểu vang lên, lần này không phải trong không gian mà là ngay trong tâm trí chàng.
Chàng chưa kịp định thần, Kim Điểu đã vỗ cánh bay vút lên. Mặt đất lùi xa vun vút. Túp lều tranh, cây khế, rồi cả ngôi làng thân thuộc chỉ trong nháy mắt đã trở thành những chấm nhỏ xíu. Chàng bay xuyên qua những tầng mây trắng xốp như bông, bay trên những dãy núi trập trùng hùng vĩ, bay qua những dòng sông uốn lượn như những dải lụa bạc. Lần đầu tiên trong đời, Thiện được chiêm ngưỡng thế gian từ một góc nhìn của thần thánh. Gió rít bên tai, mây lùa qua tóc, nhưng chàng không hề thấy sợ, chỉ có một cảm giác choáng ngợp và tự do đến vô tận.
Không biết bao lâu sau, phía chân trời hiện ra một điểm sáng chói lòa. Điểm sáng lớn dần, hóa thành một hòn đảo kỳ vĩ, toàn thân toát ra ánh vàng kim rực rỡ như một mặt trời thứ hai. Kim Điểu bắt đầu hạ độ cao, hướng thẳng tới hòn đảo.
“Đây là Kim Ngân Đảo,” – giọng Kim Điểu lại vang lên trong đầu Thiện – “nơi vàng bạc châu báu của trời đất được tích tụ. Ngươi hãy xuống mà lấy cho đầy túi ba gang. Nhưng hãy nhớ, chỉ được lấy đầy túi, đừng tham lam mà mang họa vào thân.”
Kim Điểu đáp xuống một bãi cát lấp lánh như kim tuyến. Thiện nhảy xuống, chân chàng lún sâu vào một lớp bụi vàng mịn màng. Chàng ngẩng đầu nhìn quanh và chết lặng. Trước mắt chàng là một cảnh tượng không thể có trong cõi凡. Suối ở đây không chảy nước mà chảy vàng lỏng óng ánh. Cây cối không ra lá mà kết toàn ngọc ngà, châu báu. Những tảng đá ven đường thực chất là những khối kim cương, hồng ngọc thô khổng lồ. Không khí tràn ngập một thứ ánh sáng tinh khiết và một sự giàu sang đến nghẹt thở.
Thiện choáng váng mất một lúc. Chàng đưa tay chạm vào một hòn sỏi dưới chân, nó nặng trịch và lấp lánh. Đó là một cục vàng ròng! Chàng vội mở túi ba gang ra, cẩn thận nhặt những cục vàng, những viên đá quý mà chàng thấy đẹp mắt nhất, bỏ vào túi. Chàng làm việc một cách từ tốn, không vơ vét, không xô bồ. Chàng chỉ nhặt những thứ nằm ngay trên lối đi của mình. Khi chiếc túi vừa đầy, chàng lập tức dừng tay, dù xung quanh vẫn còn vô vàn châu báu đang mời gọi. Chàng kéo chặt miệng túi, quay lại chỗ Kim Điểu đang đứng chờ, lòng thanh thản và không một chút nuối tiếc.
Chàng trèo lên lưng chim, chuyến đi trở về bắt đầu. Lần này, Thiện cảm nhận rõ sức nặng của cái túi trên vai và cả sức nặng của số phận vừa mới thay đổi. Khi Kim Điểu nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà, mặt trời đã đứng bóng.
“Hỡi người có trái tim không bị vàng bạc làm mờ mắt,” – Kim Điểu nói lời cuối cùng – “Số của cải này là phần thưởng cho đức hạnh của ngươi. Hãy dùng nó để giúp đời, giúp người. Ta đi đây.”
Nói rồi, Kim Điểu vỗ cánh bay đi, nhanh chóng hòa vào nền trời xanh thẳm. Thiện đứng một mình trong sân, ôm chiếc túi nặng trĩu. Chàng lảo đảo bước vào túp lều, đổ tất cả ra sàn đất. Một ánh sáng vàng rực rỡ chói lòa, biến túp lều rách nát của chàng thành một cung điện tạm thời. Thiện ngồi bệt xuống giữa đống vàng, ngẩn ngơ nhìn gia tài từ trên trời rơi xuống. Điều đầu tiên chàng nghĩ đến không phải là sẽ xây nhà lầu, mua ruộng đất, mà là ngày mai, chàng sẽ mang gạo đi giúp những người nghèo đói trong làng.
Chương IV: Cơn Bão Lòng Và Cuộc Đánh Đổi Thế Kỷ
Tin tức về việc Thiện bỗng dưng giàu lên một cách khó hiểu lan đi nhanh hơn cả một cơn cháy rừng trong mùa gió nồm. Ban đầu, người ta bán tín bán nghi. Gã Thiện khờ khạo ấy mà giàu ư? Chắc lại có kẻ ghen ăn tức ở nên đặt điều nói xấu đây. Nhưng rồi, khi Thiện dùng vàng mua một khu đất rộng ở rìa làng, xây một ngôi nhà năm gian khang trang nhưng không quá phô trương, và đặc biệt là mở một kho thóc lớn để phát chẩn cho người nghèo, thì cả làng mới vỡ lẽ. Họ không gọi chàng là “thằng Thiện” nữa, mà kính cẩn gọi là “ông Thiện”.

Tiếng lành đồn xa, và cuối cùng nó cũng bay qua hàng rào, chui vào tai vợ chồng Đại. Ban đầu, Đại phá lên cười, một tràng cười khinh bỉ. “Cái thằng em ngu như bò của tôi mà giàu được á? Chắc nó đi ăn trộm ở đâu rồi bị người ta đánh cho vỡ đầu, đang nằm mê sảng nói lung tung đấy thôi.” Thị Lươn thì lại không nghĩ vậy. Với bản năng của một con cáo, thị ngửi thấy có mùi gì đó bất thường. Thị bèn sai mấy đứa trẻ con trong xóm, cho chúng mấy cái kẹo lạc rồi bảo chúng chạy sang nhà Thiện mà do thám.
Lũ trẻ về, đứa nào đứa nấy mắt tròn xoe, kể lại y như thật: “Nhà ông Thiện to lắm, đẹp lắm ạ! Trong nhà còn có cả một núi vàng lấp lánh nữa cơ!”
Nghe đến “núi vàng”, mắt Đại tóe lửa, còn thị Lươn thì suýt ngất. Ghen tị, tức tối, tham lam, tất cả những cảm xúc đó cuộn xoáy trong lòng họ thành một cơn bão tố. “Không thể nào! Gia sản của cha mẹ để lại ta chiếm hết rồi, nó lấy đâu ra vàng?” – Đại gầm lên, đi đi lại lại trong nhà như một con hổ bị nhốt. Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng đứa em mà hắn luôn coi thường nay lại giàu có hơn hắn vạn lần.
Hôm sau, không thể kìm nén được nữa, vợ chồng Đại diện một bộ quần áo tươm tất nhất, mang theo một nải chuối gọi là có quà, rồi tìm đường sang nhà em. Vừa đến cổng, thấy cơ ngơi của Thiện, họ đã choáng váng. Ngôi nhà mới xây vững chãi, sân gạch sạch sẽ, trong vườn trồng đầy rau trái. Thiện đang xắn quần chia gạo cho mấy người nghèo, trông chàng khỏe mạnh, hồng hào, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi.
Thấy anh chị, Thiện mừng rỡ chạy ra đón, mời vào nhà pha trà. Đại cố nặn ra một nụ cười méo xệch, giọng ngọt như mía lùi: “Chú Thiện à, dạo này trông chú khang khác. Anh chị ở nhà nghe tin mà mừng rơi nước mắt. Cứ lo chú ở trong túp lều rách chịu khổ cơ.”
Thị Lươn thì không vòng vo được như chồng, thị đảo mắt một vòng quanh nhà rồi hỏi thẳng vào vấn đề: “Của cải ở đâu ra mà nhiều thế hả chú? Chú trúng quả đậm ở đâu hay được bà mụ nào độ cho mà phất lên nhanh thế?”
Thiện thật thà như đếm, chàng không hề giấu giếm, kể lại toàn bộ câu chuyện về Kim Điểu và hòn đảo vàng. Chàng kể với một sự biết ơn chân thành, coi đó là phúc phận trời ban. Nhưng trong tai vợ chồng Đại, mỗi lời của Thiện lại biến thành một âm thanh khác. “Ăn khế trả vàng” ư? “Túi ba gang” ư? Mắt Đại sáng rực lên, hắn liếm mép, trong đầu bắt đầu nảy ra một kế hoạch vĩ đại.
Khi Thiện vừa dứt lời, Đại liền nắm lấy tay em, giọng đầy xúc động giả tạo: “Trời ơi, đúng là phúc đức của tổ tiên! Em trai của ta thật là người có phúc lớn. Thôi, em xem, bây giờ em đã giàu sang phú quý, ở nhà cao cửa rộng, đâu cần đến cái túp lều tranh với ‘cụ’ khế già ấy nữa. Hay là… em đổi lại cho anh chị đi.”
Đại vờ thở dài, ra chiều hy sinh cao cả: “Anh chị sẽ trả lại toàn bộ gia sản của cha mẹ cho em. Ngôi nhà từ đường này, ruộng vườn cò bay thẳng cánh này… anh trả hết. Anh chỉ xin đổi lấy cái góc vườn có túp lều và cây khế ấy thôi. Coi như anh chị muốn tìm về nơi thanh tịnh, sống một cuộc đời an nhiên giản dị như em ngày trước.”
Thiện nghe anh nói vậy thì cảm động vô cùng. Chàng nghĩ rằng cuối cùng anh trai mình cũng đã thay đổi, đã biết quý trọng tình nghĩa hơn của cải. Chàng không một chút do dự, gật đầu đồng ý ngay. Đối với chàng, cơ ngơi của cha mẹ sao có thể so sánh được với tình cảm anh em ruột thịt.
Vợ chồng Đại mừng như bắt được vàng. Họ vội vã làm giấy tờ đổi chác, sợ em trai đổi ý. Ngay trong ngày, họ dọn đồ đạc sang túp lều. Đại đứng dưới gốc khế, ngước nhìn những cành cây khẳng khiu mà trong mắt hắn lại hiện ra hình ảnh những thỏi vàng lấp lánh. Thị Lươn thì đã bắt đầu tìm vải để may túi, nhưng không phải là túi ba gang, mà là một cái túi… mười hai gang, to như một cái bao tải, để có thể “đựng cho bõ công”. Họ không biết rằng, họ đang hăm hở dọn vào chính cái bẫy do lòng tham của mình giăng ra.
Chương V: Canh Bạc Cuối Cùng Và Chuyến Bay Một Lượt
Cuộc sống trong túp lều đối với vợ chồng Đại chẳng khác nào một cuộc đày ải tự nguyện. Mọi tiện nghi, sung túc trước kia giờ được thay bằng bốn bức vách tre thủng lỗ chỗ, đêm ngủ nghe gió hú cứ ngỡ có cả một phường kèn đám ma đang tấu bên tai. Nhưng họ không hề nao núng, bởi trong đầu họ chỉ có một mục tiêu duy nhất: Vàng.
Cây khế giờ đây được họ phụng thờ như một vị thần tài sống. Mỗi sáng, Đại không ra đồng mà ra gốc khế, tỉ mẩn bắt từng con sâu, nhổ từng cọng cỏ. Hắn còn nấu nước cám nóng để tưới cho cây, miệng lẩm bẩm những lời nịnh nọt sởn gai ốc: “Cụ khế ơi là cụ khế, cụ cứ ra thật nhiều quả ngọt cho con nhé, rồi con sẽ xây cho cụ cái miếu mạ vàng!” Thị Lươn thì ngày nào cũng lấy khăn lụa ra lau từng chiếc lá, khiến cho lá khế bóng loáng đến độ ruồi bay qua cũng phải trượt chân ngã gãy cổ.
Họ ăn uống kham khổ, dành dụm từng đồng để chờ đợi ngày trọng đại. Cái túi mười hai gang được thị Lươn may bằng loại vải bố dày nhất, đường chỉ khâu đi khâu lại mấy lần cho thật chắc. Đêm đêm, Đại lại lôi cái túi ra ướm thử lên vai, tưởng tượng cảnh mình gùi cả một gia tài về nhà, rồi phá lên cười một mình như một gã điên.
Rồi ngày đó cũng tới. Mùa khế lại chín rộ, quả lúc lỉu trĩu cành. Và một buổi sáng tinh sương, Kim Điểu lại xuất hiện, uy nghi và rực rỡ như một vầng thái dương hạ thế.
Nhìn thấy chim thần, Đại mừng đến run cả người. Hắn không vái lạy mếu máo như em trai, mà cố giữ một vẻ mặt bình thản, ra chiều mình là người từng trải. Nhưng đôi mắt láo liên và hai bàn tay đang vò nát vạt áo đã tố cáo sự bồn chồn của hắn. Hắn bắt chước y hệt lời của em, cũng than nghèo kể khổ:
“Ôi Thần Điểu cao quý! Ngài xem gia cảnh của kẻ hèn này đi. Rách nát, tiêu điều, chỉ trông vào mấy quả khế của ngài để sống qua ngày đoạn tháng thôi ạ!”
Kim Điểu im lặng, nó nhìn Đại bằng đôi mắt hổ phách sâu thẳm, một cái nhìn dường như xuyên thấu cả gan ruột hắn. Sự im lặng của nó còn đáng sợ hơn cả một lời quở trách. Mãi sau, nó mới cất tiếng, âm thanh vẫn hùng tráng nhưng lạnh như băng:
“Ta đã nghe lời thỉnh cầu của ngươi. Khế của ngươi chua vì lòng tham, chát vì sự đố kỵ, nhưng ta vẫn sẽ giữ lời hứa.”
Rồi nó lặp lại câu nói cũ, nhưng ý nghĩa giờ đã khác một trời một vực: “Ăn một quả khế, trả một cục vàng. May túi mang theo, liệu sức mà đựng.”
Dứt lời, nó liếc qua cái túi mười hai gang đang dựng ở góc sân, to gần bằng một chiếc thuyền thúng. Nó không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu một cái mà vợ chồng Đại vì quá vui sướng nên không hề để ý. Nó hẹn sáng mai sẽ quay lại.
Đêm đó, vợ chồng Đại không tài nào ngủ được. Họ ngồi bên nhau, bàn tính xem sẽ làm gì với số vàng sắp có. Đại tuyên bố sẽ mua hết đất đai trong vùng, xây một tòa thành riêng, tự xưng làm vua một cõi. Thị Lươn thì đã lên danh sách những kẻ ngày xưa dám coi thường mình, thị sẽ cho lính bắt hết về làm nô tì để rửa chân cho thị. Họ chìm đắm trong những giấc mộng quyền lực và giàu sang, không hề hay biết rằng bình minh ngày mai sẽ là một bình minh định mệnh, mở đầu cho chuyến đi cuối cùng, một chuyến bay chỉ có vé một lượt đến hòn đảo của lòng tham.
Chương VI: Bi Kịch Giữa Biển Sâu Và Lời Vĩ Thanh Của Gió
Bình minh ló dạng, nhưng không rực rỡ như mọi ngày. Bầu trời có một màu xám bạc, lạnh lẽo. Gió cũng không còn hiền hòa mà thổi từng cơn giật cục, mang theo hơi nước mặn chát của biển cả từ nơi nào xa xăm vọng về.
Đúng hẹn, một bóng đen khổng lồ che rợp khoảng sân. Kim Điểu hạ cánh, nhưng lần này nó không nhẹ nhàng như chiếc lá rơi mà đáp xuống nặng nề như một tảng đá, làm mặt đất rung chuyển nhẹ. Ánh kim trên bộ lông của nó dường như cũng u tối hơn, và đôi mắt hổ phách không còn trong veo mà hằn lên những tia nhìn nghiêm khắc của một vị quan tòa sắp sửa tuyên án.
Đại, trong cơn mê sảng vì vàng, không nhận ra những điềm báo đó. Hắn lôi ra cái túi mười hai gang, cái túi mà hắn và vợ đã thức trắng đêm qua để gia cố thêm mấy lớp quai cho chắc. Hắn gồng mình, đỏ mặt tía tai, cố gắng vác cái túi rỗng lên lưng. Trông hắn lúc này thật thảm hại và nực cười, như một con kiến đang cố kéo lê một chiếc lá bàng khô.
Không một lời chào, Kim Điểu chỉ khẽ nghiêng mình. Đại hăm hở trèo lên, bám chặt vào chiếc lông vũ cứng như sắt. Chuyến bay bắt đầu.
Không gian không còn là một cuộc dạo chơi giữa những tầng mây. Bầu trời ngày một tối sầm lại. Mây đen cuồn cuộn kéo đến như những con quái vật biển khổng lồ. Gió gào thét bên tai, dữ dội và phẫn nộ. Kim Điểu phải chao đảo, nghiêng ngả để chống chọi với cơn thịnh nộ của đất trời. Nhưng Đại không hề sợ hãi. Hắn chỉ nhắm mắt lại, và trong bóng tối ấy, hắn chỉ thấy một màu duy nhất: màu vàng.

Cuối cùng, Kim Ngân Đảo cũng hiện ra, nhưng không còn là một mặt trời thứ hai mà là một cái bẫy vàng khổng lồ, im lìm dưới nền trời vần vũ.
Kim Điểu đáp xuống. Chưa kịp đứng vững, Đại đã nhảy phắt khỏi lưng chim, không một lời cảm ơn. Hắn lao đi như một con thiêu thân, miệng gầm gừ những âm thanh vô nghĩa. Hắn không nhặt vàng, hắn vơ vét, hắn cào cấu, hắn dùng cả thân mình để húc đổ những cây ngọc, bẻ gãy những cành san hô châu báu. Hắn đổ tất cả vào cái túi mười hai gang. Túi đầy, hắn nén xuống, nhồi nhét thêm. Hắn còn cởi cả áo ngoài, buộc thành một cái tay nải nữa để đựng thêm kim cương. Hắn tham đến độ muốn nuốt cả hòn đảo vào bụng.
Kim Điểu đứng đó, im lặng quan sát. Khi cái túi đã căng phồng như một quả núi nhỏ, nó cất giọng, tiếng nói như sấm rền giữa cơn bão:
“Đủ rồi, kẻ trần tục! Sức ngươi không mang nổi, sức ta cũng không chở nổi sức nặng của lòng tham ấy đâu. Bỏ bớt ra, nếu còn muốn thấy lại mặt trời.”
Đại, hai mắt đỏ ngầu, quay phắt lại quát vào mặt chim thần: “Im đi! Ngươi chỉ là con vật chuyên chở! Hứa trả vàng thì phải chở vàng! Ta không bỏ lại dù chỉ một hạt bụi vàng!”
Nói rồi, hắn dùng hết sức bình sinh, lết cái túi đến bên cạnh Kim Điểu. Hắn trèo lên, rồi cố kéo cái túi lên theo. Kim Điểu khẽ rùng mình, cảm nhận được sức nặng chưa từng thấy.
Nó cố vỗ cánh bay lên. Đôi cánh vàng khổng lồ phải đập một cách khó nhọc, nặng nề. Chúng bay lên một cách chậm chạp, chới với giữa không trung. Bão tố lúc này đã lên đến đỉnh điểm. Sấm sét rạch ngang dọc bầu trời. Những con sóng bạc đầu ở dưới điên cuồng gào thét, chồm lên như muốn nuốt chửng tất cả.
Kim Điểu nghiêng cánh, cố tránh một luồng sét. Sức nặng của cái túi kéo nó trĩu xuống. Nó gồng mình, nhưng đã quá muộn. Một cơn gió lốc khủng khiếp ập tới, quật mạnh vào con chim và gánh nặng của nó.
“Bỏ túi vàng ra!” – Kim Điểu gào lên lần cuối cùng, âm thanh lạc đi trong tiếng bão.
“Không bao giờ!” – Đại hét trả, hai tay ôm ghì lấy cái túi như ôm lấy sinh mạng của mình.
Và đó là lúc định mệnh ra tay. Sợi dây quai to bằng bắp tay không chịu nổi sức nặng kinh hoàng và sự giằng xé của cơn bão, đã đứt phựt. Hoặc có lẽ, chính Kim Điểu trong một cú nghiêng mình sinh tử, đã trút bỏ gánh nặng không thuộc về nó.
Đại và cả núi vàng của hắn rơi xuống. Hắn không rơi như một con người, mà rơi như một hòn đá, bị chính khối tài sản của mình kéo thẳng xuống vực thẳm đen ngòm bên dưới. Tiếng hét cuối cùng của hắn không phải là tiếng kêu cứu, mà là một tiếng gào tức tưởi, tiếc nuối của cải, rồi bị tiếng sóng gầm nuốt chửng. Một cái xoáy nước khổng lồ hiện ra, rồi tất cả lại chìm vào im lặng.
Biển cả nuốt trọn người anh tham lam cùng với giấc mộng đế vương của hắn. Trên trời, bão tan nhanh như lúc nó đến. Kim Điểu lượn một vòng cuối cùng trên mặt biển đã phẳng lặng, cất một tiếng kêu ai oán rồi vỗ cánh bay về phía chân trời.
Câu chuyện về người anh bị nhấn chìm dưới đáy biển trở thành một lời nguyền răn dạy cho hậu thế. Còn người em, chàng Thiện, sống một cuộc đời an vui, hạnh phúc. Chàng dùng của cải trời cho để giúp đỡ dân làng, tiếng thơm lưu truyền mãi mãi.
Và như thế, bản trường ca khép lại. Gió vẫn thổi qua ngọn cây, mây vẫn trôi trên đỉnh núi, kể mãi câu chuyện về hai số phận. Một số phận được nâng lên bởi đôi cánh của lòng nhân ái, và một số phận bị dìm xuống bởi sức nặng của lòng tham.
Một số gói cước trả sau mới hấp dẫn năm 2025
- Cách đăng ký gói cước trả sau V120K Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V160X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V180X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N250 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N300 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N350 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N400 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N500 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N1000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N2000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH120 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH150 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH250 Viettel
Cách huỷ gói trả sau Viettel mới nhất 2025
- Cách huỷ trả sau N300 Viettel
- Cách huỷ trả sau N250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N200 Viettel
- Cách huỷ trả sau V160X Viettel
- Cách huỷ trả sau V180X Viettel
- Cách huỷ trả sau V120k Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH120 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH150 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH200 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N500 Viettel
- Cách huỷ trả sau N1000 Viettel
- Cách huỷ trả sau N2000 Viettel
- Cách hủy gói trả sau V300T viettel
- Cách hủy gói trả sau V250T viettel
- Cách hủy gói trả sau V200T viettel
- Cách hủy gói trả sau V160T viettel
- Cách hủy gói trả sau B1KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B2KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B700T viettel
- Cách hủy gói trả sau B500T viettel
- Cách hủy gói trả sau B400T viettel
- Cách hủy gói trả sau B350T viettel
- Cách hủy gói trả sau B300T viettel
- Cách hủy gói trả sau B250T viettel
- Cách hủy gói trả sau B150T viettel
- Cách đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất
Nội Dung Khác
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Cách Đăng ký 4G Viettel mới nhất 2023
- Kích hoạt chế độ 5G trên smartphone IOS, Android chi tiết nhất
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Cách kiểm tra địa chỉ IP của máy tính vô cùng đơn giản
- Cách tăng tốc mạng Internet Viettel bằng cách cấu hình lại hệ thống windown
- Hướng dẫn cách đổi ip máy tính, cài đặt IP tĩnh trên Windown
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Số tổng đài hộ trợ giải đáp các game Garena
- Đăng Ký 4G Viettel
- Cách Mở Port Modem Viettel
- Đăng Ký Trả Sau Viettel
- Lắp Mạng Viettel Tại Biên Hòa
- Cáp Quang Doanh Nghiệp Viettel
- Truy Cập 192.168.1.1 Để Đổi Mật Khẩu Wifi
- 8 Cách khắc Phục Điện Thoại Vào Mạng Chậm
- Hướng Dẫn Đổi Mật Khẩu Wifi Viettel Chỉ Với 2 Phút
- Thay Đổi Địa Chỉ Lắp Đặt Wifi Viettel Tại Biên Hòa
- Đăng Ký Chữ Ký Số Viettel
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
VI/ Lời kết
- Gói cước trả sau Viettel hiện nay đang trở nên khá là quen thuộc với người dùng, nhờ vào việc tiết kiệm chi phí hơn so với gói trả trước từ 40% – 50% và thoải mái sử dụng
- Các dịch vụ mà không sợ hết tiền, hay gián đoạn dịch vụ giữa chừng, hơn nữa bạn còn có thể đăng ký sim trả sau Viettel với nhiều gói cước để lựa chọn.
- Dễ dàng đáp ứng được nhu cầu sử dụng của mình một cách tốt nhất như đăng ký nhạc chờ viettel, cuộc gọi chờ, data …, với tất cả các thông tin mà trả sau Viettel đã giới thiệu ở trên chắc chắn sẽ giúp bạn dễ dàng lựa chọn một cách tốt nhất.
- Để đăng ký sim trả sau Viettel bạn có thể liên hệ Hotline 033 9999 368 để được nhân viên tư vấn đầy đủ về gói cước mà bạn sẽ được hưởng cũng như đăng ký cho bạn một cách nhanh chóng
Viettel Đồng Nai
- Địa chỉ : 2047 Nguyễn Ái Quốc Kp3 Trung Dũng Biên Hòa Vĩnh Long
- Email : trasauviettelecom.com@gmail.com
- Website : https://trasauviettelecom.com
- Hotline + Zalo : 033 9999 368
- Giới thiệu : Giới thiệu về trả sau viettel
- Điều khoản : Điều khoản đăng ký trả sau viettel
- Chính sách bảo mật : Chính sách bảo mật
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 0
