TRƯỜNG CA BA LƯỠI RÌU: BẢN HÙNG CA VỀ SỰ CHÍNH TRỰC
LỜI TỰA
Hỡi những tâm hồn còn thao thức giữa cõi người, hãy tạm gác lại những lo toan của thế gian mà lắng nghe bản trường ca vọng về từ thuở hồng hoang của đất Việt. Đây không chỉ là câu chuyện về một chàng tiều phu và ba lưỡi rìu, mà là khúc tráng ca về phẩm giá con người khi đứng trước sự cám dỗ của định mệnh. Là lời đối thoại giữa cái nghèo cùng cực và sự giàu sang bất chợt, giữa sự trung thực và lòng tham không đáy. Đây là huyền thoại về một con người đã dùng sự ngay thẳng của mình để khiến cho thần linh phải cúi đầu, để chứng minh một chân lý vĩnh cửu: Vàng bạc có thể mua được vạn vật, nhưng không bao giờ mua được một tâm hồn trong sạch.
Thuở ấy, nước Văn Lang còn chìm trong sương sớm của lịch sử, con người sống nương vào hơi thở của rừng thiêng nước độc. Ở một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân dãy núi Tản Viên hùng vĩ, có một chàng tiều phu. Người đời không gọi chàng bằng tên, chỉ gọi chàng bằng cái nghề nuôi sống mảnh đời côi cút của chàng: Chàng Mộc. Và cuộc đời chàng, cũng như cái tên ấy, mộc mạc, giản dị, nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường như rễ cây cổ thụ bám sâu vào lòng đất.
CHƯƠNG I: TIẾNG VỌNG CỦA RÌU SẮT VÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT CỦA CHÀNG TIỀU PHU
Dưới vòm trời Văn Lang, mặt trời là một quả cầu lửa hào phóng, nhưng khu rừng già dưới chân núi Tản lại là một vương quốc có luật lệ riêng. Ánh nắng ở đây không được phép ào ạt đổ xuống. Chúng phải khép nép, lách qua từng tầng lá dày đặc, khiêm nhường đến mức chỉ còn là những đồng xu vàng lấp lánh rắc trên thảm lá mục, tạo thành một sân khấu huyền ảo cho những vũ điệu của sự sống và cái chết.

Vương quốc này có những vị thần khổng lồ – những cây cổ thụ ngàn năm tuổi, thân mình xù xì, phủ đầy rêu phong như những tấm áo choàng của thời gian. Chúng đứng im lìm, trầm mặc, chứng kiến bao thế hệ người đến rồi đi. Vương quốc này cũng có những thần dân tí hon, ồn ào và đầy kịch tính. Lũ khỉ chuyền cành với tốc độ của những mũi tên, tiếng chí chóe của chúng là bản tin buổi sáng của khu rừng. Lão Nhí, con sóc già khó tính nhất khu rừng, sáng nào cũng ngồi trên chạc cây cao nhất, ôm một hạt dẻ, vừa gặm vừa cất giọng “chít chít” the thé, bình phẩm về mọi thứ nó thấy – từ dáng đi của con mang đến màu lông của con chồn. Rừng không phải là một nơi chốn, nó là một thực thể đang thở, đang cựa mình.
Và Chàng Mộc, là một phần không thể thiếu trong nhịp thở ấy.
Ngày của chàng bắt đầu trước cả khi mặt trời kịp ném đồng xu vàng đầu tiên xuống mặt đất. Khi sương đêm còn giăng một lớp màng bạc mỏng trên vạn vật, chàng đã ngồi bên bếp lửa bập bùng, ăn sáng. Bữa ăn của chàng vẫn là củ khoai lang nóng hổi và bát nước vối đặc quánh, nhưng hôm nay, nó có thêm gia vị của sự lo âu. Tiếng ho của mẹ đêm qua như những nhát dao cứa vào tim chàng, khô khốc và đau đớn.
“Con đi nhé, mẹ.” Chàng khẽ nói vào trong buồng, nơi mẹ chàng đang nằm.
Một giọng nói yếu ớt, đứt quãng vì những cơn ho, vọng ra: “Đi… cẩn thận đấy, con. Rừng thiêng nước độc… Đừng gắng sức quá.”
“Mẹ cứ yên tâm,” chàng đáp, giọng cố vui vẻ. “Hôm nay con sẽ về sớm, mang về thang thuốc mới cho mẹ. Uống vào là mẹ khỏe lại ngay, lại còn có thể ra sân mắng Lão Nhí vì tội ăn trộm ngô đấy.”
Một tiếng cười nhẹ, yếu ớt vang lên từ trong buồng. Chỉ một tiếng cười ấy thôi cũng đủ làm hành trang cho chàng trong cả một ngày dài mệt nhọc.
Chàng vác rìu lên vai. Lưỡi rìu sắt, vật gia bảo của chàng. Chàng dừng lại một chút trước sân, ngắm nhìn nó. Cán rìu bằng gỗ lim, bóng loáng, nhẵn thín, ôm trọn vào lòng bàn tay chàng như một phần cơ thể. Chàng nhớ như in lời cha dặn lúc trao nó cho chàng, khi ông còn nằm trên giường bệnh: “Mộc à, cái nghề này của cha con ta bạc lắm, nhưng nó dạy ta biết quý trọng sức lao động. Lưỡi rìu này không chỉ để chặt cây, mà là để đẽo gọt nên phẩm giá của một người đàn ông. Giữ nó, cũng là giữ lấy cái tâm của mình, con nhé.”
Mỗi lần chạm vào cán rìu, chàng như cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của cha. Nó không phải là một vật vô tri, nó là một lời thề, một di sản về lòng trung thực.
“Lại đi kiếm ăn đấy à, anh chàng hai chân?”
Chàng Mộc ngước lên. Lão Nhí đã ngồi vắt vẻo trên cành ổi tự bao giờ, hai tay ôm một hạt dẻ, cái đuôi bông xù vẫy vẫy.
“Chào Lão Nhí,” chàng cười. “Hôm nay ông bạn có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ.”
“Rảnh rỗi gì chứ,” Lão Nhí chít lên the thé, điệu bộ ra vẻ bề trên. “Ta đang giám sát an ninh toàn khu vực. Thấy anh vác cái cục sắt nặng nề đó đi, ta chỉ muốn nhắc nhở là hãy cẩn thận, đừng có làm ồn ào quá mà kinh động đến giấc ngủ của các cụ cây. Các cụ mà nổi giận thì anh có mà chạy đằng trời.”
Chàng Mộc chỉ cười lắc đầu. Chàng đã quá quen với cái tính ba hoa, thích dạy đời của Lão Nhí. Chàng huýt một tiếng sáo rồi rảo bước vào rừng.
Hôm nay, gánh nặng trên vai chàng không chỉ là chiếc rìu. Đó còn là gánh nặng của tiền thuốc, của ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy yêu thương của mẹ. Chàng phải làm việc gấp đôi, gấp ba. Chàng quyết định đi sâu hơn, đến gần sông Lặng, nơi có những cây gỗ tốt mà người khác thường e ngại không dám bén mảng.
Sông Lặng, một cái tên đầy mâu thuẫn. Bởi nó chẳng lặng bao giờ. Bề mặt sông phẳng như gương, phản chiếu mây trời, một màu xanh ngọc bích sâu hun hút, mê hoặc. Nhưng người già trong làng kể rằng, đó chỉ là vẻ ngoài dối trá. Bên dưới lớp mặt nạ yên bình ấy là những dòng chảy ngầm cuộn xiết như những con mãng xà khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai, bất cứ thứ gì dám xâm phạm. Người ta nói, đáy sông là cánh cổng dẫn đến thủy cung của Thần Sông, một vị thần cổ xưa, khó tính, không thích bị làm phiền. Chính vì sự linh thiêng và nguy hiểm đó mà cây cối quanh bờ sông vẫn còn nguyên vẹn.
“Liều một phen vậy,” chàng nghĩ thầm, tay siết chặt cán rìu. “Vì mẹ, có là thủy cung của Thần Sông, con cũng phải mượn tạm vài cành cây của ngài.”
Chàng chọn một cây táu vững chãi, vỏ sần sùi, đứng kiêu hãnh bên bờ sông. Chàng đặt gánh xuống, cởi tấm áo ngoài đã sờn rách, để lộ thân hình rắn chắc, màu đồng hun của nắng gió. Chàng xoa hai bàn tay vào nhau, hít một hơi thật sâu mùi nhựa cây và không khí ẩm ướt, rồi bắt đầu vũ điệu của mình.
“Xoẹt… Phập!”
Nhát rìu đầu tiên vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, như một lời chào đến cây cổ thụ. Những mảnh gỗ vụn bay ra như pháo hoa. Chàng chìm vào công việc. Thân thể chàng chuyển động một cách nhịp nhàng, uyển chuyển. Mỗi cú vung rìu, mỗi nhát bổ, đều là sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh của bắp thịt và kinh nghiệm của bao năm tháng. Chàng như hòa vào làm một với lưỡi rìu, với thân cây, với cả khu rừng.
Lão Nhí không biết đã lẽo đẽo theo chàng từ lúc nào, giờ đang ngồi trên một cành cây đối diện, vừa gặm hạt dẻ vừa làm bình luận viên.
“Chậm quá! Chậm quá! Lực vung chưa đủ mạnh! Góc bổ hơi lệch! Với tốc độ này thì đến tối mịt may ra mới xong việc đấy, anh bạn hai chân ạ!”
Chàng Mộc bật cười, tiếng cười vang và sảng khoái. “Ông bạn cứ ngồi yên đấy mà xem. Hôm nay tôi sẽ cho ông bạn biết thế nào là tốc độ.”
Bị Lão Nhí khiêu khích, chàng càng làm việc hăng say hơn. Mồ hôi túa ra, chảy ròng ròng trên lưng, trên trán, và thấm ướt đẫm lòng bàn tay đang nắm chặt cán rìu. Chàng đang ở trong một trạng thái xuất thần, quên hết mọi thứ xung quanh.
Và rồi, bi kịch xảy ra vào lúc không ai ngờ tới nhất.
Trong một cú vung rìu dồn hết tâm lực, khi chàng đưa chiếc rìu lên vòng qua đỉnh đầu để thực hiện nhát bổ quyết định, cán rìu trơn tuột vì mồ hôi đã phản bội chàng.
Nó tuột ra.
Thời gian như ngưng đọng. Lưỡi rìu đáng thương bay vút lên không trung, không còn sự điều khiển của chủ nhân. Nó lộn một vòng trên không, lấp lánh một cách tuyệt vọng dưới ánh nắng, như một giọt nước mắt bằng sắt. Rồi nó lao xuống.
Một tiếng “Tõm!” vang lên, khô khốc và tàn nhẫn, như một dấu chấm hết đặt cho mọi hy vọng.
Mặt sông Lặng nuốt chửng nó một cách ngon lành. Vài gợn sóng lăn tăn lan ra rồi tắt lịm. Bề mặt sông lại phẳng lặng như gương, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, như thể nó vừa nuốt một bí mật, một lẽ sống, một cuộc đời.
Chàng Mộc chết lặng. Toàn thân chàng cứng đờ, hai tay vẫn còn trong tư thế vung rìu. Chàng đứng như một pho tượng tạc bằng nỗi kinh hoàng, đôi mắt mở to, nhìn chòng chọc vào nơi lưỡi rìu vừa biến mất.
Lão Nhí trên cành cây cũng im bặt. Hạt dẻ trên tay nó rơi xuống đất mà nó cũng không hay biết.
Sự im lặng bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Và rồi, khi sự thật tàn nhẫn ấy khoan sâu vào tâm trí, thế giới của Chàng Mộc vỡ vụn. Chàng khuỵu xuống. Không phải là một cú ngã, mà là một sự sụp đổ từ bên trong. Chàng quỳ bên bờ sông, hai tay buông thõng.
“Thôi xong,” chàng lẩm bẩm, giọng nói không hồn. “Bây giờ thì lũ cá dưới sông có công cụ lao động tốt hơn mình rồi. Biết đâu chúng nó lại mở xưởng mộc dưới đáy sông cũng nên.”
Một ý nghĩ hài hước cay đắng lóe lên rồi vụt tắt, nhường chỗ cho một nỗi tuyệt vọng đen ngòm, sâu thẳm như chính dòng sông trước mặt. Tiền thuốc cho mẹ. Bữa cơm tối nay. Tương lai. Tất cả đã chìm xuống đáy nước lạnh lẽo.
Và chàng bật khóc.
Không phải tiếng khóc nức nở. Mà là một tiếng rống lên từ tận cùng của sự bất lực, tiếng rống của một con thú bị thương. Nước mắt của người đàn ông hiếm khi rơi, nhưng một khi đã rơi thì như đê vỡ. Chàng đấm tay xuống đất, mặc cho những viên sỏi sắc nhọn làm tay mình rướm máu.
“Trời ơi! Đất ơi! Thần Sông ơi! Ngài ở đâu? Sao nỡ trêu ngươi con như vậy? Cả cuộc đời con chưa từng dối trá, chưa từng tham lam, chưa từng hại một ai! Sao lại nỡ lấy đi của con thứ duy nhất con có? Con không xin vàng, không xin bạc. Con chỉ xin lại lưỡi rìu sắt của con thôi! Xin hãy trả lại cho con! Mẹ con đang chờ thuốc ở nhà!”
Tiếng khóc của chàng không còn là tiếng khóc cho riêng mình, mà là tiếng kêu than cho cả một kiếp người hiếu thảo đang bị dồn vào chân tường. Nó ai oán, chân thành và thống thiết đến mức cả khu rừng phải câm lặng. Gió ngừng thổi. Lá ngừng rơi. Lão Nhí rón rén tụt xuống một cành thấp hơn, cái đuôi không còn vẫy nữa, đôi mắt đen láy nhìn chàng đầy vẻ ái ngại.
Nỗi tuyệt vọng thuần khiết ấy, không một chút giả tạo, đã tạo thành một cơn chấn động vô hình, len lỏi qua làn nước lạnh giá, xuyên qua những tầng địa chất, đánh thức một quyền năng cổ xưa đang say ngủ trong cung điện thẳm sâu dưới đáy sông.
Mặt nước, nơi lưỡi rìu chìm xuống, bắt đầu sủi bọt. Một vòng xoáy nhỏ từ từ hình thành, mỗi lúc một lớn hơn, một sâu hơn. Từ tâm của vòng xoáy, một quầng sáng màu ngọc bích bắt đầu lan tỏa, ngày một rực rỡ, hứa hẹn sự xuất hiện của một điều kỳ diệu… hoặc một cơn thịnh nộ.
CHƯƠNG II: PHIÊN XÉT XỬ CỦA THẦN SÔNG VÀ SỰ THỬ THÁCH CỦA LÒNG TRUNG THỰC
Quầng sáng màu ngọc bích dưới lòng sông mỗi lúc một rực rỡ, đến nỗi cả góc rừng u tối cũng được soi tỏ. Chàng Mộc nín thở, quên cả khóc, đôi mắt dán chặt vào vòng xoáy nước. Lão Nhí trên cành cây cũng ngừng run, hai mắt đen láy mở to, cái miệng nhỏ há ra vì kinh ngạc.
Từ tâm của cột nước, một bóng người từ từ trồi lên, uy nghi và cổ xưa như chính ngọn núi Tản. Vị thần hiện ra không phải trong một cái chớp mắt, mà là một sự kiến tạo chậm rãi, đầy quyền năng. Nước sông dường như dệt nên thân thể ngài. Rêu xanh ngàn năm tụ lại thành mái tóc. Rễ thủy sinh bện vào nhau thành bộ râu dài chấm ngực, lấp lánh những giọt nước như kim cương. Tấm áo choàng dệt bằng tơ nước của ngài liên tục biến đổi màu sắc, phản chiếu cả mây trời và lá cây. Nhưng ấn tượng nhất là đôi mắt của ngài. Sâu thẳm. Lạnh lẽo. Và có chút gì đó… mệt mỏi, như đã phải chứng kiến quá nhiều sự đời dối trá.
Vị Thần Sông Lặng nhìn xuống sinh vật nhỏ bé đang quỳ rạp dưới chân mình, một cái nhìn không cảm xúc. Ngài đã ngủ yên cả trăm năm, vậy mà lại bị tiếng khóc than của một kẻ phàm trần làm cho tỉnh giấc. Ngài đã quá quen với cảnh này. Cứ dăm ba chục năm, lại có một kẻ vì tham lam, vì ngu ngốc mà đánh rơi thứ gì đó xuống sông, rồi lại gào khóc kêu trời, mong chờ một phép màu. Ngài đã quá chán ngán với lòng dạ con người.
“Lại một kẻ phàm nhân ồn ào,” Thần Sông cất giọng, tiếng nói không phải là lời phán truyền, mà giống một tiếng thở dài trầm đục, mang theo sự phiền muộn của ngàn năm. “Nói đi. Ngươi muốn gì ở ta? Một lời ban phước? Hay muốn đòi lại thứ đồ bỏ đi mà ngươi vừa ném xuống làm bẩn nước của ta?”
Chàng Mộc run lên, không chỉ vì sợ hãi trước uy quyền của vị thần, mà còn vì cảm nhận được sự hoài nghi và lạnh lùng trong giọng nói ấy. Chàng dập đầu, giọng thành khẩn:
“Muôn lạy Thần Sông! Con không dám đòi hỏi gì ạ. Con chỉ là một tiều phu nghèo khổ. Vì vô ý, con đã làm rơi lưỡi rìu sắt xuống sông. Nó là vật gia truyền của cha con để lại, là thứ duy nhất giúp con nuôi mẹ già đang bệnh nặng. Con biết con đã làm kinh động đến sự yên tĩnh của ngài, đó là tội lớn. Nhưng nếu có thể, xin ngài… xin ngài rủ lòng thương cho con xin lại nó. Con nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp công ơn của ngài.”
Trên cành cây, Lão Nhí khẽ gật gù, ra vẻ thán phục. “Nói được đấy chứ. Rất có thành ý. Kịch bản này có vẻ ổn.”
Thần Sông khẽ nhướng một bên chân mày được tạo nên từ rêu xanh. Lời lẽ của chàng tiều phu có vẻ chân thành hơn những kẻ ngài từng gặp. Nhưng chân thành thì có ích gì trong cõi đời này? Ngài quyết định kết thúc mọi chuyện một cách nhanh chóng.
“Thương hại ư? Tình thương của thần linh không phải là thứ rẻ mạt.” Ngài nói, rồi phất tay. “Nhưng ta cũng không muốn nghe thêm tiếng than khóc của ngươi nữa. Được rồi. Ta sẽ cho ngươi một giải pháp tốt hơn.”
Ngài lặn xuống. Dòng nước chỉ khẽ gợn. Và khi ngài trồi lên, một luồng ánh sáng chói lòa bỗng phụt ra từ tay ngài, khiến Chàng Mộc và cả Lão Nhí phải lấy tay che mắt.
Khi ánh sáng dịu đi, họ mới nhìn thấy vật trong tay vị thần. Một lưỡi rìu bằng vàng. Không, nó không chỉ đơn thuần bằng vàng. Dường như nó được tạc từ chính trái tim của mặt trời. Ánh sáng của nó rực rỡ đến mức những bông hoa dại gần đó cũng phải xấu hổ mà cụp cánh lại. Trên thân rìu, những con rồng vàng đang vờn mây, mỗi cái vảy đều được chạm khắc tinh xảo đến mức tưởng như chúng đang sống, đang thở.
“Đây,” Thần Sông nói, giọng có phần mất kiên nhẫn, giơ lưỡi rìu ra như ban phát một ân huệ. “Cái cục sắt cũ của ngươi chìm đâu mất rồi không biết. Nhưng cái này còn tốt hơn vạn lần. Cầm lấy nó, bán đi, ngươi có thể mua cả một ngọn đồi, xây một căn nhà lớn, mẹ ngươi sẽ có ngự y đến chữa bệnh. Ngươi sẽ không bao giờ phải động tay vào việc chặt cây nữa. Ta cho ngươi sự giàu có. Giờ thì đi đi, và trả lại sự yên tĩnh cho ta.”
Đó không phải là một câu hỏi. Đó là một mệnh lệnh, một sự ban ơn.
Chàng Mộc ngây người. Đầu óc chàng quay cuồng. Viễn cảnh về một cuộc sống sung túc, về nụ cười khỏe mạnh của mẹ, hiện ra trước mắt chàng đầy cám dỗ. Bất cứ ai, trong hoàn cảnh của chàng, cũng sẽ không ngần ngại mà chộp lấy cơ hội ngàn năm có một này.
Lão Nhí trên cây cũng nín thở, hai chân trước chắp lại với nhau, vẻ mặt đầy mong chờ. “Lấy đi, đồ ngốc! Lấy đi rồi mua cho ta một xe hạt dẻ!” nó gào thét trong câm lặng.
Nhưng Chàng Mộc, sau một thoáng sững sờ, đã làm một điều không ai ngờ tới. Chàng lùi lại một bước, cúi đầu thật thấp, giọng nói tuy nhỏ nhưng vô cùng kiên định:
“Tâu Đại Thần, con không dám nhận ạ.”
Thần Sông khựng lại. “Ngươi nói gì?”
“Con nói… con không dám nhận ạ.” Chàng Mộc ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt vị thần, trong đôi mắt trong veo của chàng không có sự sợ hãi, chỉ có sự thành thật. “Báu vật này quá lộng lẫy. Nhưng nó không phải của con. Và… và con nghĩ nó cũng không phải là một lưỡi rìu tốt.”
Lần đầu tiên sau cả ngàn năm, Thần Sông cảm thấy bối rối. “Không phải là một lưỡi rìu tốt? Ngươi có bị ngốc không? Nó được làm từ vàng ròng của Thủy Cung!”
Chàng Mộc gãi đầu, vẻ mặt thật thà như một đứa trẻ. “Bẩm Thần, con nghĩ một công cụ lao động cũng có linh hồn của nó. Linh hồn của lưỡi rìu này là để được trưng bày, để được chiêm ngưỡng. Nó quá kiêu hãnh. Nếu con dùng nó để bổ vào một thân cây cứng, có khi nó lại giận dỗi mà mẻ mất. Rìu của con tuy cũ, nhưng nó có linh hồn của sự cần cù. Nó không sợ bùn đất, không sợ những vết xước. Xin Thần tha tội, con chỉ muốn tìm lại đúng người bạn của con thôi ạ.”
Lão Nhí trên cành cây nghe xong, sốc đến mức lỡ tay làm rơi hạt dẻ, hai mắt trợn tròn. “Thằng điên! Đúng là một thằng điên!”
Thần Sông im lặng. Sự hoài nghi trong mắt ngài dần được thay thế bằng một sự tò mò. Luận điệu của gã tiều phu này thật kỳ lạ, nhưng lại có một sự hợp lý không thể chối cãi. Ngài bắt đầu cảm thấy câu chuyện này thú vị hơn ngài nghĩ.
“Được lắm.” Ngài nói, rồi lại lặn xuống dòng nước. Lần này, khi ngài trồi lên, trên tay ngài là lưỡi rìu bạc. Vẻ đẹp của nó thanh tao, lạnh lùng, tỏa ra một khí chất cao quý. “Vậy còn cái này thì sao? Nó không kiêu hãnh như vàng, nhưng nó được rèn từ bạc tinh khiết dưới đáy sông, sắc bén vô cùng. Một nhát của nó có thể đốn hạ một cây cổ thụ. Một người có phẩm chất như ngươi, không lẽ cứ muốn làm một gã tiều phu mãi sao? Cầm lấy nó, ngươi có thể trở thành một vị tướng quân, một anh hùng. Đó chẳng phải là một cuộc đời đáng sống hơn sao?”
Vị thần lại tiếp tục cám dỗ, nhưng lần này là bằng danh vọng.
Chàng Mộc nhìn lưỡi rìu bạc, khẽ mỉm cười. “Thưa Thần, tướng quân thì phải cầm kiếm, anh hùng thì phải cứu nhân độ thế. Con chỉ là một người đốn củi. Bàn tay của con quen với cán gỗ chai sần, chứ không hợp với cán bạc lạnh lẽo này. Mặc một tấm áo không vừa với mình, chỉ thấy khó chịu thôi ạ. Con xin được là chính con. Con xin được tìm lại lưỡi rìu sắt của mình.”
Đến lúc này, sự tò mò trong mắt Thần Sông đã chuyển thành sự kinh ngạc, xen lẫn một chút thán phục. Ngài đã sống quá lâu, đã quá quen với việc nhìn thấy những kẻ phàm trần sẵn sàng bán rẻ linh hồn mình để có được vàng bạc và danh vọng. Vậy mà kẻ tiều phu này, nghèo đến mức không có gì trong tay, lại hai lần từ chối những thứ mà cả thế gian này khao khát.
Lần thứ ba, Thần Sông lặn xuống. Khi ngài trồi lên, trên tay ngài là lưỡi rìu sắt cũ kỹ của Chàng Mộc. Ngài cầm nó trên tay, không phải bằng vẻ chán ghét, mà bằng một sự trân trọng. Ngài nhìn những vết sứt mẻ trên lưỡi rìu và nói, như đang nói với chính mình: “Những vết sẹo của lao động. Dấu ấn của mồ hôi. Đây mới thực sự là một báu vật.”
Ngài chưa kịp hỏi, Chàng Mộc đã reo lên, khuôn mặt rạng rỡ một niềm vui thuần khiết, không hề che giấu.
“Nó đây rồi! Đúng là nó rồi, thưa Thần! Ôi, con cảm tạ ơn đức của ngài! Trông nó vẫn còn nguyên vẹn, chẳng sứt mẻ thêm tí nào!”
Chàng vui mừng đến mức chạy ào đến, định giơ tay đỡ lấy, nhưng rồi sực nhớ ra thân phận mình, vội vàng rụt tay lại, quỳ xuống.
Thần Sông nhìn vẻ mặt vui sướng chân thật của chàng tiều phu. Rồi ngài nhìn xuống ba lưỡi rìu. Bỗng nhiên, một tiếng cười vang lên, một tiếng cười sảng khoái, hào sảng, làm mặt sông gợn lên những con sóng vui. Lần đầu tiên sau nhiều thế kỷ, vị thần mệt mỏi và hoài nghi ấy đã bật cười từ tận đáy lòng.
“Hahaha! Khá lắm! Ngươi đúng là một gã tiều phu ngốc nghếch, nhưng cái ngốc của ngươi lại là thứ trí tuệ mà cả thế gian này đang thiếu!”
Ngài nhìn Chàng Mộc, ánh mắt giờ đây không còn lạnh lẽo mà đã trở nên ấm áp. “Hỡi chàng trai của rừng xanh, ngươi đã dạy cho ta một bài học. Ta đã sống quá lâu, đã thấy quá nhiều lọc lừa, đến mức ta đã tin rằng lòng trung thực chỉ còn là một câu chuyện cổ tích. Ngươi đã chứng minh rằng ta sai.”
“Phần thưởng cho sự trung thực không thể chỉ là một lưỡi rìu sắt.” Vị thần tuyên bố. “Ta sẽ trả lại cho ngươi lưỡi rìu sắt, biểu tượng cho phẩm giá lao động của ngươi. Ta tặng cho ngươi lưỡi rìu bạc, phần thưởng cho sự liêm khiết. Và ta tặng nốt cho ngươi lưỡi rìu vàng, phần thưởng cho một trái tim không bị mờ mắt bởi lòng tham.”
Ngài đặt cả ba lưỡi rìu lên bờ. “Hãy dùng chúng một cách khôn ngoan. Hãy nhớ rằng, giá trị của chúng không nằm ở chất liệu, mà nằm ở bài học mà chúng mang theo. Giờ thì về với mẹ ngươi đi.”
Nói rồi, không đợi Chàng Mộc kịp tạ ơn, Thần Sông từ từ chìm xuống dòng nước, mang theo quầng sáng ngọc bích của ngài, trả lại cho khu rừng sự tĩnh lặng vốn có.
Chàng Mộc quỳ đó, ngỡ ngàng trước ba lưỡi rìu. Bên bụi cây, Lão Nhí ngồi bất động trên một cành cây, miệng vẫn há hốc, hoàn toàn câm nín trước những gì vừa chứng kiến. Lần đầu tiên trong đời, con sóc lắm mồm ấy không biết phải bình luận gì nữa.
CHƯƠNG III: CÁI GIÁ CỦA LÒNG THAM VÀ TRUYỀN THUYẾT VỀ CHÀNG TIỀU PHU TRUNG THỰC
Sự trở về của Chàng Mộc không ồn ào như một cơn bão, mà lặng lẽ như một cơn mưa lành tưới mát mảnh đất khô cằn. Chàng không cưỡi ngựa về làng, không khoác lên mình gấm vóc. Chàng vẫn là chàng tiều phu với gánh củi trên vai, nhưng trong đôi mắt chàng ánh lên một sự bình yên và tự tin chưa từng có.

Việc đầu tiên chàng làm là tìm đến hiệu thuốc tốt nhất trên trấn, mua những thang thuốc quý mà trước đây chàng chỉ dám nhìn từ xa. Khi chén thuốc nóng hổi, thơm lừng mùi thảo dược được dâng lên tận tay mẹ, bà đã không tin vào mắt mình.
“Con ơi… tiền đâu mà…”
“Mẹ cứ uống đi cho lại sức,” chàng mỉm cười, nụ cười hiền lành. “Là Trời Phật thương, là phúc đức của tổ tiên phù hộ cho nhà ta đấy mẹ ạ.”
Và quả nhiên, thang thuốc quý có tác dụng thần kỳ. Vài ngày sau, tiếng ho xé ruột của bà đã dứt hẳn. Da dẻ bà hồng hào trở lại. Chẳng bao lâu sau, người ta đã thấy bà có thể tự mình chống gậy ra sân, đuổi Lão Nhí đang mon men ăn trộm thóc. Tiếng cười giòn giã của hai mẹ con trong căn nhà tranh đã được sửa sang lại khang trang, ấm cúng, là thứ âm nhạc tuyệt vời nhất trong khắp ngôi làng.
Chàng Mộc bán đi lưỡi rìu bạc. Số tiền đó, với chàng, là cả một gia tài. Nhưng chàng không dùng nó để hưởng thụ. Sau khi lo cho mẹ, chàng mua một mảnh ruộng nhỏ, một con trâu, rồi dùng số tiền còn lại để giúp đỡ những gia đình còn khó khăn hơn mình. Người thiếu gạo, chàng cho gạo. Nhà dột nát, chàng mua tre lợp lại giúp. Chàng vẫn giữ lưỡi rìu sắt để ngày ngày lên rừng đốn củi, bởi chàng nói: “Lao động giúp con người ta không quên mình là ai.” Còn lưỡi rìu vàng, chàng bọc trong bảy lớp lụa đỏ, đặt trang trọng trên bàn thờ, xem nó như một lời răn dạy của thần linh về sự chính trực, chứ không phải một thứ của cải để khoe khoang.
Phẩm cách của chàng khiến cả làng nể phục. Nhưng ánh sáng rực rỡ nào cũng có những cái bóng đi kèm. Và cái bóng ghen tị, đố kỵ lớn nhất trong làng thuộc về Lý Thông Lác.
Lý Thông Lác là một chuyên gia trong lĩnh vực… không làm gì cả. Hắn có một triết lý sống riêng: “Mồ hôi là nước mắt của kẻ ngu. Người khôn là người biết dùng cái lưỡi để kiếm ăn.” Hắn thấy sự đổi đời của Chàng Mộc mà tức anh ách. Hắn không thể tin được rằng sự “ngu ngốc” và “thật thà” lại có thể mang lại may mắn. “Chắc chắn phải có mánh khóe gì ở đây,” hắn nghĩ, đôi mắt ti hí lóe lên sự tính toán.
Hắn bắt đầu lân la đến nhà Chàng Mộc, mang theo chai rượu và đĩa lạc rang, cái miệng thì dẻo quẹo:
“Chúc mừng hiền đệ nhé! Phúc đức lớn quá! Đúng là trời có mắt, người hiền ắt gặp lành. Thần Sông quả là anh minh!”
Chàng Mộc thật thà, coi hắn như hàng xóm láng giềng nên vui vẻ kể lại toàn bộ câu chuyện, không giấu giếm điều gì. Chàng còn nhấn mạnh: “Thần Sông chỉ ban thưởng cho những người thật thà thôi, huynh ạ.”
Lý Thông Lác nghe xong, trong lòng cười khẩy: “Thật thà? Lão thần đó chỉ bịp được thằng ngốc nhà ngươi thôi. Chìa khóa ở đây là ‘khóc lóc’ và ‘sông Lặng’. Đơn giản!”. Hắn chỉ nghe và nhớ những gì hắn muốn nhớ.
Và một kế hoạch mà hắn cho là thiên tài bắt đầu được thực hiện.
Đầu tiên là khâu chuẩn bị. Hắn về nhà, đứng trước cái lu nước, bắt đầu tập khóc.
“Huhu… rìu của tôi… huhu…” Hắn cố nặn ra vài giọt nước mắt nhưng không được, đành phải lấy tay chấm nước trong lu bôi lên mặt. Vợ hắn trong bếp chạy ra, hốt hoảng: “Ông làm sao thế? Bị ma nhập à?”. Hắn gạt phắt đi: “Biết gì mà nói! Đây là nghệ thuật!”.
Tiếp theo là “đạo cụ”. Hắn cầm chiếc rìu mới mua của mình lên, tần ngần suy nghĩ. “Ném cái rìu này đi thì tiếc quá.” Sau một hồi đắn đo, hắn quyết định mài cho lưỡi rìu cùn đi một chút, bôi thêm ít bùn đất lên cho nó có vẻ cũ kỹ.
Sáng hôm sau, Lý Thông Lác hùng hổ tiến về phía sông Lặng. Hắn không biết rằng, trên một cành cây cao, có một khán giả đã ngồi chờ sẵn. Lão Nhí, sau khi chứng kiến màn kịch của Chàng Mộc, đã tự phong cho mình là “Giám sát viên Thường trực của sông Lặng”. Nó thấy Lý Thông Lác đi tới với bộ dạng lấm lét thì đã biết ngay là có chuyện.
Lý Thông Lác đến nơi, hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí, rồi bắt đầu màn trình diễn của mình. Hắn vung rìu lên, làm một động tác như bị trượt tay, rồi ném thẳng chiếc rìu xuống sông. Chiếc rìu chìm nghỉm.
“DIỄN!” Lão Nhí trên cây chít lên một tiếng đầy khinh bỉ.
Lý Thông Lác bắt đầu màn khóc lóc. Hắn lăn lộn trên đất, gào thét còn to hơn cả Chàng Mộc.
“TRỜI ƠI! THẦN SÔNG ƠI! CỨU CON VỚI! CÁI RÌU GIA BẢO TÁM ĐỜI CỦA ÔNG CỐ NỘI CON ĐỂ LẠI! NÓ LÀ SINH MẠNG CỦA CẢ GIA ĐÌNH CON! HUHU!”
Hắn khóc lóc thảm thiết đến mức một con ếch đang ngồi thiền trên lá sen gần đó cũng phải thở dài một tiếng “ộp” đầy chán nản rồi nhảy ùm xuống nước.
Và mặt sông lại nổi sóng. Nhưng lần này, nước không trong xanh mà đục ngầu một màu giận dữ. Thần Sông hiện ra, sừng sững như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Ngài đã nghe, đã thấy tất cả. Đôi mắt ngài rực lên một ngọn lửa thịnh nộ.
Nhưng ngài vẫn quyết định cho gã phàm nhân một cơ hội cuối cùng.
“Kẻ nào đang làm ô nhiễm dòng sông của ta bằng sự giả tạo kia?”
Lý Thông Lác thấy thần hiện ra thì mừng như bắt được vàng, vội vàng bò tới, tiếp tục màn kịch:
“Ôi lạy Thần! Con là một người dân lương thiện, đáng thương…”
“Thôi!” Thần Sông gầm lên, cắt ngang lời hắn. “Ta không có thời gian cho màn kịch của ngươi. Rìu của ngươi, phải không?”
Ngài lặn xuống và giơ lên lưỡi rìu vàng. Ánh sáng của nó dường như cũng có vẻ tức giận.
Lý Thông Lác không cần đợi hỏi, hai mắt sáng như đèn pha, nước dãi gần như chảy ra. Hắn chìa cả hai tay ra, giọng the thé:
“NÓ! NÓ! CHÍNH NÓ ĐẤY Ạ! Rìu của con đấy Thần! Vàng chóe! Con nhớ lắm! Trả cho con! Mau trả đây cho con!”
Thần Sông nhìn bộ dạng tham lam đến cùng cực của hắn. Ngài không nổi giận nữa. Thay vào đó, ngài bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo, đáng sợ.
“À, ra là của ngươi thật. Một kẻ tay chân không một vết chai, áo quần không một vết bẩn, lại sở hữu một lưỡi rìu bằng vàng ròng. Thú vị thật.” Ngài nói, giọng đầy mỉa mai. “Vậy chắc ngươi dùng nó để chặt những cây bằng bạc, đúng không?”
Lý Thông Lác tưởng Thần Sông tin thật, vội gật đầu lia lịa: “Dạ dạ, đúng thế ạ! Thần quả là anh minh!”
“ANH MINH ư?” Cơn thịnh nộ của vị thần bùng nổ. Sấm sét rền vang trên bầu trời. Nước sông cuộn lên dữ dội. “Sự anh minh của ta là để nhìn thấu những tâm hồn bẩn thỉu như nhà ngươi! NGƯƠI NGHĨ NGƯƠI LÀ AI MÀ DÁM ĐEM SỰ DỐI TRÁ ĐẾN MẠO PHẠM SỰ LINH THIÊNG NÀY?”
Tiếng gầm của ngài khiến Lý Thông Lác hồn bay phách lạc. Lão Nhí trên cây cũng sợ quá ôm chặt lấy cành cây.
“Ngươi không chỉ tham lam,” Thần Sông phán quyết, “ngươi còn là một sự sỉ nhục! Ngươi sỉ nhục phẩm giá của lao động bằng sự lười biếng. Ngươi sỉ nhục lòng trung thực bằng sự dối trá. Và ngươi sỉ nhục thần linh bằng sự ngu xuẩn của mình!”
“Con… con xin Thần tha mạng…” Lý Thông Lác lí nhí.
“Sự tha thứ không dành cho kẻ như ngươi! Ngươi muốn rìu vàng? Được thôi! HÃY XUỐNG ĐÁY SÔNG MÀ TÌM NÓ!”
Nói rồi, Thần Sông ném lưỡi rìu vàng trở lại dòng nước xoáy. Sau đó, ngài chỉ tay vào Lý Thông Lác. “Vì tội của ngươi, không chỉ lưỡi rìu vàng ngươi không có, mà ngay cả lưỡi rìu sắt của ngươi, ta cũng sẽ giữ lại dưới đáy sông này vĩnh viễn! Hơn nữa, ta nguyền rủa ngươi: từ nay về sau, bất cứ công cụ lao động nào vào tay ngươi cũng sẽ trở nên nặng gấp mười lần! Đó là cái giá cho sự lười biếng của ngươi! BIẾN ĐI!”
Một ngọn sóng thần khổng lồ ập tới, cuốn phăng Lý Thông Lác đi. Hắn bị con sóng vùi dập, uống no nước, rồi bị ném vào một bụi gai ven bờ, rách toạc cả quần áo.
Khi Lý Thông Lác thất thểu, nhếch nhác trở về làng, hắn đã trở thành trò cười cho tất cả mọi người. Hắn thử cầm một cái cuốc, nhưng nó nặng trĩu như một tảng đá. Từ đó, hắn đã lười lại càng lười hơn, sống trong sự khinh bỉ của dân làng và trở thành một bài học cảnh tỉnh được lưu truyền mãi mãi.
Còn câu chuyện về Chàng Mộc và ba lưỡi rìu đã trở thành một bản hùng ca bất tử. Chàng sống một cuộc đời hạnh phúc, hiếu thảo với mẹ, chan hòa với làng xóm, và luôn giữ trong tim bài học của Thần Sông. Lưỡi rìu sắt vẫn theo chàng lên rừng, tiếng của nó vang lên như tiếng hát của phẩm giá. Lưỡi rìu bạc và vàng được cất giữ như báu vật của cả làng, biểu tượng cho một chân lý không bao giờ thay đổi:
Sự giàu có thực sự không nằm ở vàng bạc trong tay, mà nằm ở sự trung thực trong tim và sự cần cù trên đôi vai. Đó là thứ của cải duy nhất mà không một dòng sông nào có thể nhấn chìm, không một thời gian nào có thể bào mòn.
Một số gói cước trả sau mới hấp dẫn năm 2025
- Cách đăng ký gói cước trả sau V120K Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V160X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V180X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N250 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N300 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N350 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N400 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N500 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N1000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N2000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH120 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH150 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH250 Viettel
Cách huỷ gói trả sau Viettel mới nhất 2025
- Cách huỷ trả sau N300 Viettel
- Cách huỷ trả sau N250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N200 Viettel
- Cách huỷ trả sau V160X Viettel
- Cách huỷ trả sau V180X Viettel
- Cách huỷ trả sau V120k Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH120 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH150 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH200 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N500 Viettel
- Cách huỷ trả sau N1000 Viettel
- Cách huỷ trả sau N2000 Viettel
- Cách hủy gói trả sau V300T viettel
- Cách hủy gói trả sau V250T viettel
- Cách hủy gói trả sau V200T viettel
- Cách hủy gói trả sau V160T viettel
- Cách hủy gói trả sau B1KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B2KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B700T viettel
- Cách hủy gói trả sau B500T viettel
- Cách hủy gói trả sau B400T viettel
- Cách hủy gói trả sau B350T viettel
- Cách hủy gói trả sau B300T viettel
- Cách hủy gói trả sau B250T viettel
- Cách hủy gói trả sau B150T viettel
- Cách đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất
Nội Dung Khác
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Cách Đăng ký 4G Viettel mới nhất 2023
- Kích hoạt chế độ 5G trên smartphone IOS, Android chi tiết nhất
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Cách kiểm tra địa chỉ IP của máy tính vô cùng đơn giản
- Cách tăng tốc mạng Internet Viettel bằng cách cấu hình lại hệ thống windown
- Hướng dẫn cách đổi ip máy tính, cài đặt IP tĩnh trên Windown
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Số tổng đài hộ trợ giải đáp các game Garena
- Đăng Ký 4G Viettel
- Cách Mở Port Modem Viettel
- Đăng Ký Trả Sau Viettel
- Lắp Mạng Viettel Tại Biên Hòa
- Cáp Quang Doanh Nghiệp Viettel
- Truy Cập 192.168.1.1 Để Đổi Mật Khẩu Wifi
- 8 Cách khắc Phục Điện Thoại Vào Mạng Chậm
- Hướng Dẫn Đổi Mật Khẩu Wifi Viettel Chỉ Với 2 Phút
- Thay Đổi Địa Chỉ Lắp Đặt Wifi Viettel Tại Biên Hòa
- Đăng Ký Chữ Ký Số Viettel
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
VI/ Lời kết
- Gói cước trả sau Viettel hiện nay đang trở nên khá là quen thuộc với người dùng, nhờ vào việc tiết kiệm chi phí hơn so với gói trả trước từ 40% – 50% và thoải mái sử dụng
- Các dịch vụ mà không sợ hết tiền, hay gián đoạn dịch vụ giữa chừng, hơn nữa bạn còn có thể đăng ký sim trả sau Viettel với nhiều gói cước để lựa chọn.
- Dễ dàng đáp ứng được nhu cầu sử dụng của mình một cách tốt nhất như đăng ký nhạc chờ viettel, cuộc gọi chờ, data …, với tất cả các thông tin mà trả sau Viettel đã giới thiệu ở trên chắc chắn sẽ giúp bạn dễ dàng lựa chọn một cách tốt nhất.
- Để đăng ký sim trả sau Viettel bạn có thể liên hệ Hotline 033 9999 368 để được nhân viên tư vấn đầy đủ về gói cước mà bạn sẽ được hưởng cũng như đăng ký cho bạn một cách nhanh chóng
Viettel Đồng Nai
- Địa chỉ : 2047 Nguyễn Ái Quốc Kp3 Trung Dũng Biên Hòa Vĩnh Long
- Email : trasauviettelecom.com@gmail.com
- Website : https://trasauviettelecom.com
- Hotline + Zalo : 033 9999 368
- Giới thiệu : Giới thiệu về trả sau viettel
- Điều khoản : Điều khoản đăng ký trả sau viettel
- Chính sách bảo mật : Chính sách bảo mật
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 0
