Aladdin và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần

5/5 - (3 bình chọn)

Aladdin và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần

Mở đầu: Ngọn Gió Sa Mạc và Lời Thì Thầm Về Định Mệnh

Tại một góc khuất của vương quốc Ba Tư hùng mạnh, nơi những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo như những vết nứt trên tấm thảm cũ, có một thành phố luôn náo nhiệt dưới ánh mặt trời gay gắt. Thành phố Agrabah, một viên ngọc trai lấm bụi. Và trong lòng thành phố ấy, có một chàng trai trẻ tên là Aladdin. Với nhiều người, cậu chỉ là một kẻ lang thang, một “con chuột đường phố”, một cái bóng nhanh nhẹn lướt qua những sạp hàng đầy ắp vải vóc và gia vị. Nhưng bên trong đôi mắt màu hạt dẻ tinh anh ấy là cả một vũ trụ của những giấc mơ và nỗi buồn.

Aladdin Và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần
Aladdin Và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần

Aladdin không chỉ trộm cắp để sống. Cậu trộm một ổ bánh mì, nhưng sẵn sàng bẻ nửa cho những đứa trẻ còn đói khổ hơn mình. Cậu lấy một túi chà là, nhưng sẽ đặt nó lên bệ cửa sổ của một bà góa không nơi nương tựa. Trong trái tim cậu tồn tại một sự mâu thuẫn kỳ lạ: một tên trộm với lòng tự trọng của một vị hoàng tử, một kẻ bị xã hội ruồng bỏ nhưng lại mang trong mình một lòng nhân ái sâu sắc. Nỗi đau lớn nhất của cậu không phải là cái đói, mà là cảm giác vô hình, là sự bất lực khi nhìn người mẹ hiền ngày đêm se sợi trong căn nhà tồi tàn, đôi mắt mờ dần vì mệt mỏi và phiền muộn. Cậu khao khát một thứ gì đó lớn lao hơn, một cơ hội để chứng minh rằng cậu không phải là một hạt cát vô danh trên sa mạc cuộc đời.

Và rồi, định mệnh đã đến, không phải dưới hình dạng một cơ hội vàng, mà trong lốt của một lão già khoác áo choàng sẫm màu, với đôi mắt sắc như dao găm và bộ râu dài được tết lại công phu. Lão tự xưng là Maghreb, một pháp sư đến từ phương Tây xa xôi, và tự nhận là người chú đã thất lạc từ lâu của Aladdin. Lão nói về người cha quá cố của cậu với một sự thân tình giả tạo, vẽ ra những viễn cảnh giàu sang phú quý, những kho báu vượt ngoài sức tưởng tượng.

Nội tâm Aladdin lúc này là một cuộc giằng xé. Lý trí cậu gào thét sự nghi ngờ. Một người chú giàu có như vậy, tại sao lại xuất hiện vào lúc này? Nhưng trái tim cậu, vốn đã mệt mỏi vì nghèo đói và tuyệt vọng, lại khao khát được tin. Lời hứa của Maghreb không chỉ là vàng bạc, đó là lời hứa về một cuộc sống mới, về sự kính trọng, về khả năng chăm sóc cho mẹ mình. Và thế là, cậu gật đầu.


Chương 1: Cái Bẫy Sa Mạc và Tiếng Vọng Từ Lòng Đất

Thành phố Agrabah thở. Hơi thở của nó là một hỗn hợp nồng đượm của mùi quế, bạch đậu khấu, mùi mồ hôi người và gia súc, và cả mùi khét nhẹ của cát sa mạc bị mặt trời nung nóng. Với hầu hết mọi người, đây là nhịp đập của sự sống, của thương mại, của cơ hội. Nhưng với Aladdin, đó là bản giao hưởng của sự cám dỗ và nỗi hổ thẹn.

Cậu ngồi vắt vẻo trên một mái vòm, đôi mắt màu hạt dẻ không chỉ quan sát, mà là đo đạc. Cậu đo khoảng cách giữa các mái nhà bằng một cú nhảy, đo sự lơ là của người bán hàng bằng một cái liếc mắt, và đo lường cơn đói đang cào cấu trong bụng bằng sự im lặng của nó. Cậu không phải là một tên trộm bẩm sinh. Không ai sinh ra đã muốn làm một con chuột cống. Cậu là một nghệ sĩ của sự sinh tồn, và sân khấu của cậu là những con hẻm chằng chịt của Agrabah.

Mỗi khi bàn tay nhanh nhẹn của cậu vơ lấy một trái táo hay một ổ bánh mì, một phần trong cậu chết đi một chút. Đó là sự sỉ nhục khi phải lẩn trốn, là cái cúi đầu khi nghe tiếng chửi rủa “đồ vô lại!”, là nỗi đau khi nhìn thấy sự thất vọng thoáng qua trong mắt những người mà cậu vừa lấy cắp. Nhưng rồi cậu nghĩ đến mẹ. Cậu nghĩ đến đôi bàn tay chai sần của bà, đến đôi mắt ngày một mờ đi bên khung cửi cũ kỹ, đến tấm lưng còng xuống vì gánh nặng của cuộc đời. Và nỗi hổ thẹn của cậu biến thành một sự biện minh cay đắng: “Vì mẹ.” Nhưng lời biện minh đó, dù được lặp lại hàng ngàn lần, cũng không thể xoa dịu được vết sẹo trong tâm hồn cậu. Cậu khao khát phẩm giá còn hơn cả thức ăn.

Hôm nay, định mệnh không đến như một cơn gió nhẹ, mà như một cơn bão cát sa mạc, hiện hình dưới dạng một lão già lạ mặt. Lão đứng giữa khu chợ ồn ào nhưng dường như không thuộc về nơi đây. Áo choàng của lão có màu của đêm không trăng, và bộ râu được tết công phu như của một vị quan trong triều. Nhưng thứ khiến Aladdin chú ý là đôi mắt. Chúng đen, sâu và sáng rực một cách bất thường, như hai mảnh hắc diện thạch đang dò xét mọi thứ, dò xét chính cậu.

Lão tiến đến, bỏ qua những người khác, và gọi tên cậu. “Aladdin.”

Chỉ một từ, nhưng nó khiến sống lưng Aladdin lạnh toát. Không phải giọng của lính gác, không phải tiếng quát của chủ tiệm. Giọng nói này trầm, chứa đựng một quyền uy bí ẩn.

“Lão là ai?” Aladdin thủ thế, sẵn sàng lao đi bất cứ lúc nào.

“Ta là Maghreb, một du khách từ phương Tây xa xôi,” lão già nói, một nụ cười khó đoán nở trên môi. “Nhưng quan trọng hơn, ta là anh trai của cha ngươi. Ta là chú của con.”

Thế giới của Aladdin chao đảo. Chú? Cha cậu chưa bao giờ kể về một người anh em nào cả. Lý trí của một kẻ sống sót trên đường phố gào thét: Cạm bẫy!. Nhưng trái tim của một đứa trẻ mồ côi, khao khát một mối liên kết gia đình, lại run rẩy một cách yếu đuối.

Maghreb không cho cậu thời gian để nghi ngờ. Lão nói về người cha đã khuất của Aladdin với những chi tiết chính xác đến đáng sợ. Lão ca ngợi “dòng máu phiêu lưu” chảy trong huyết quản Aladdin, gọi sự nhanh nhẹn của cậu là “tài năng bị lãng phí”. Lão không chỉ hứa hẹn về vàng bạc. Lão hứa hẹn một thứ còn quý giá hơn: sự công nhận.

“Con không phải là một tên trộm, Aladdin,” Maghreb đặt tay lên vai cậu, bàn tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ. “Con được sinh ra để làm những điều vĩ đại. Ta nhìn thấy ngọn lửa trong mắt con, một ngọn lửa mà thế giới này đang cố dập tắt. Hãy đi với ta, và ta sẽ cho con cơ hội để ngọn lửa đó bùng cháy, để chứng minh giá trị thực sự của con.”

Từng lời của lão như một chiếc chìa khóa, mở ra những cánh cửa sâu kín nhất trong lòng Aladdin – cánh cửa của sự tự ti, của khát vọng được tôn trọng. Cậu đã quá mệt mỏi với việc là một cái bóng. Và giờ đây, có người nói rằng cậu có thể là một ngọn lửa. Cuộc đấu tranh nội tâm trong cậu kết thúc. Sự tuyệt vọng đã chiến thắng sự cẩn trọng. Cậu gật đầu.


Sa mạc vào ban đêm là một thế giới khác. Nó không im lặng, mà đầy những tiếng thì thầm của gió, của cát dịch chuyển, của những bí mật ngàn năm tuổi. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Maghreb không còn là người chú thân thiện. Vỏ bọc đã rơi xuống. Lão trở nên cộc cằn, ra lệnh, và đôi mắt lão rực lên một ngọn lửa tham lam trần trụi. Aladdin cảm thấy mình không phải là một người cháu, mà là một công cụ, một chiếc chìa khóa sống. Nỗi hối hận bắt đầu len lỏi, nhưng đã quá muộn để quay đầu.

Họ dừng lại tại một thung lũng bị kẹp giữa hai vách đá đen ngòm, trông như hai gã khổng lồ đang canh gác một cánh cổng vô hình. Maghreb bắt đầu nghi lễ. Lão không lẩm nhẩm, mà gầm lên những từ ngữ bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa, khô khốc và gai góc. Mỗi âm tiết phát ra dường như làm không khí đặc lại. Khi lão ném nắm bột đen vào lửa, một cột khói tím bốc lên, xoắn xuýt thành hình một con rắn hổ mang khổng lồ trước khi tan biến. Mặt đất rền rĩ. Và rồi, một phiến đá vuông vức, mang theo một chiếc vòng bằng đồng gỉ sét, từ từ trồi lên khỏi cát. Một cái miệng tối om, hôi mùi đất ẩm và sự lãng quên, mở ra.

“Hang Động Kỳ Diệu,” Maghreb rít lên, giọng lạc đi vì phấn khích. Lão túm lấy vai Aladdin, móng tay cắm vào da thịt cậu. “Nghe cho kỹ đây, nhóc con! Vận mệnh của ta nằm trong tay ngươi. Bên dưới là kho báu có thể mua được cả thế giới. Nhưng chúng đều bị nguyền rủa! Đừng chạm vào bất cứ thứ gì, ngươi nghe rõ chưa? Dù chỉ một hạt bụi vàng! Đi thẳng tới sảnh cuối cùng. Ở đó, trên một cái bệ đá trơ trọi, là một cây đèn dầu cũ. Nó là thứ duy nhất vô giá trị trong đó, và cũng là thứ duy nhất ta cần. Mang nó ra đây, và ta sẽ cho ngươi giàu sang tới mức các vị vua cũng phải ganh tỵ.”

Lão đeo vào ngón tay Aladdin một chiếc nhẫn bạc, mặt nhẫn lạnh lẽo chạm vào da cậu. “Chiếc nhẫn này sẽ bảo vệ ngươi khỏi ma thuật hắc ám. Giờ thì đi đi, và đừng làm ta thất vọng!”

Bị đẩy về phía trước, Aladdin hít một hơi, mùi của lịch sử và cái chết xộc vào mũi, rồi bước xuống.

Nếu địa ngục được làm bằng vàng, nó sẽ trông như thế này. Ánh sáng không đến từ một ngọn đuốc nào, mà phát ra từ chính những viên đá quý. Nó tạo ra một không gian lung linh, huyền ảo nhưng cũng đầy áp lực. Âm thanh duy nhất là tiếng bước chân của Aladdin và tiếng tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Những cây ăn quả bằng kim loại quý oằn mình dưới sức nặng của những chùm ruby, những quả táo lục bảo. Cám dỗ không còn là một ý nghĩ, nó là một thực thể sống, nó thì thầm vào tai Aladdin.

Một viên thôi… Chỉ một viên nhỏ… Mẹ ngươi sẽ không bao giờ phải khóc vì đói nữa…

Cậu siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào da thịt để giữ mình tỉnh táo. Lời hứa với Maghreb, hay đúng hơn là nỗi sợ hãi về lão, đang chiến đấu với tình yêu thương dành cho mẹ cậu. Cậu đi qua ba sảnh đường, mỗi bước đi là một cuộc tra tấn ý chí. Cuối cùng, cậu đến một không gian rộng lớn, tĩnh lặng đến rợn người. Và ở đó, trên một bệ đá thô kệch, là nó – cây đèn dầu. Nó cũ kỹ, móp méo, phủ một lớp bụi thời gian dày đặc, trông lạc lõng và đáng thương giữa sự huy hoàng xung quanh. Chính sự tầm thường của nó khiến nó trở nên nổi bật.

Cậu cẩn thận nhấc nó lên. Nó nhẹ bẫng, lạnh lẽo. Khi quay trở lại, ánh sáng từ một chùm lựu bằng hồng ngọc đỏ thẫm như máu đã thu hút cậu. Cơn đói, sự phẫn uất, cảm giác bất công tích tụ cả đời bỗng bùng lên. Tại sao mình phải tay trắng? Sau tất cả những nguy hiểm này? Chỉ một thoáng yếu lòng, một tích tắc của lòng tham, bàn tay cậu đã hành động trước khi lý trí kịp can ngăn. Cậu vặt lấy một quả.

GẦM!

Ngay lập tức, luồng sáng huyền ảo trong hang vụt tắt, thay vào đó là một ánh sáng đỏ rực như dung nham. Cả hang động rung chuyển như một con thú bị đánh thức. Đá từ trên trần bắt đầu rơi xuống. Những kho báu biến thành những cái bẫy chết người. Aladdin hoảng loạn, cậu chạy thục mạng, tiếng đổ vỡ gầm thét sau lưng.

Cậu lao tới cửa hang, ánh sáng ban ngày chỉ còn là một khe hẹp. “Chú ơi! Cứu cháu!”

“Cây đèn! Ném cây đèn ra đây trước!” Giọng Maghreb vọng xuống, a dua và độc ác.

“Kéo cháu lên! Nhanh lên!” Aladdin hét, một tay bám vào gờ đá trơn trượt.

“ĐỒ NGU! ĐƯA CÂY ĐÈN ĐÂY!” Khuôn mặt thật của Maghreb hiện ra trong cơn thịnh nộ. Lòng tham đã biến lão thành một con quỷ. Nhận ra mình sẽ không bao giờ có được thứ mình muốn nếu Aladdin còn sống, lão đưa ra quyết định tàn độc. Lão giơ tay và hét lên một câu thần chú cuối cùng.

Phiến đá khổng lồ rùng rùng chuyển động. Aladdin nhìn lên, thấy ánh sáng ban ngày bị che khuất, thấy khuôn mặt đắc thắng méo mó của Maghreb lần cuối cùng. Rồi, một tiếng SẦM long trời lở đất.

Bóng tối. Sự im lặng tuyệt đối. Và mùi của nấm mồ.

Cậu bị chôn sống. Bị phản bội. Tất cả chỉ vì một lời hứa hão huyền và một phút yếu lòng. Aladdin gục ngã, nước mắt tuyệt vọng nóng hổi lăn dài trên má. Cậu nghĩ về mẹ, giờ đây sẽ phải chờ đợi mãi mãi một đứa con không bao giờ trở về. Trong cơn hoảng loạn và đau khổ, cậu xoắn hai bàn tay vào nhau, và vô tình chà mạnh vào chiếc nhẫn bạc.

Một làn khói xanh mỏng manh tỏa ra, mang theo mùi ozone và phép thuật cổ xưa. Một sinh vật mờ ảo hình thành trước mặt cậu. Nó không to lớn, không đáng sợ, mà có vẻ ngoài gần như trong suốt và một đôi mắt đượm buồn.

“Tôi là nô lệ của chiếc nhẫn,” nó thì thầm, giọng nói tựa tiếng vọng trong hang động. “Chủ nhân của tôi muốn ra lệnh điều gì?”

Aladdin chết lặng trong một giây, rồi một tia hy vọng mong manh lóe lên giữa màn đêm tuyệt vọng. Cậu không ước vàng bạc, không ước trả thù. Cậu chỉ ước một điều duy nhất.

“Đưa ta… đưa ta ra khỏi đây!”

Chỉ trong một cái chớp mắt, bóng tối của hang động bị thay thế bởi ánh sáng chói lòa của sa mạc. Cậu đã tự do.

Aladdin lảo đảo trở về nhà, kiệt sức, tâm hồn trống rỗng. Chàng trai rời đi với hy vọng, trở về với một vết sẹo và một cây đèn cũ kỹ vô dụng, biểu tượng cho sự ngu ngốc của mình. Mẹ cậu, nhìn thấy bộ dạng tả tơi của con, đã ôm chầm lấy cậu mà khóc. Bà không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ đi chuẩn bị bữa ăn ít ỏi của họ. Nhìn thấy cây đèn bẩn thỉu trong tay con trai, bà nghĩ có lẽ nó có thể bán được vài đồng.

“Để mẹ lau nó cho sạch,” bà nói, giọng dịu dàng, cầm lấy một miếng giẻ cũ.

Bà bắt đầu chà. Lớp bụi đầu tiên bong ra. Bà chà mạnh hơn. Kim loại bên dưới bắt đầu phát sáng.

Và rồi, căn nhà tồi tàn của họ rung lên. Một cột khói đen, dày đặc và cuồn cuộn, phụt ra từ miệng đèn với một tiếng rít ghê rợn. Nó không giống làn khói mỏng manh của Thần nhẫn. Cột khói này to lớn, mạnh mẽ, nó đập vào trần nhà rồi lan tỏa ra, lấp đầy cả căn phòng. Từ trong làn khói, một hình hài khổng lồ dần hiện ra – một thân hình cơ bắp, đôi tay khoanh trước ngực, và một khuôn mặt quyền uy với đôi mắt rực cháy như hai hòn than.

Không gian như bị nén lại bởi sự hiện diện của nó. Giọng nói của nó không phải là âm thanh, mà là một sự rung động trong lồng ngực.

“TA LÀ THẦN CỦA CÂY ĐÈN!” nó gầm lên. “KẺ NÀO ĐÃ ĐÁNH THỨC TA? HÃY RA LỆNH, VÀ MỌI ƯỚC MUỐN CỦA NGƯƠI, DÙ LÀ XÂY DỰNG HAY HỦY DIỆT, SẼ TRỞ THÀNH HIỆN THỰC!”

Aladdin và mẹ cậu đứng như trời trồng, quên cả thở. Trước mặt họ không phải là một lối thoát, mà là một quyền năng khủng khiếp, một định mệnh vĩ đại và đáng sợ hơn bất cứ thứ gì họ từng tưởng tượng. Chương đầu tiên của cuộc đời cũ đã khép lại. Một chương mới, được viết bằng lửa và phép màu, vừa bắt đầu.


Chương 2: Quyền Năng Vô Hạn và Cái Giá Của Lời Nói Dối

Điều ước đầu tiên của Aladdin không phải là một cung điện hay một núi vàng. Đó là một mâm thức ăn thịnh soạn. Cậu và mẹ đã quá đói. Khi những món ăn ngon nhất xuất hiện từ hư kh

Điều ước đầu tiên của Aladdin không phải là một cung điện hay một núi vàng. Nó được thốt ra từ một nơi nguyên thủy hơn, từ tiếng gào thét của một dạ dày trống rỗng và từ ký ức về vô số đêm mẹ cậu đã nhường cho cậu mẩu bánh mì cuối cùng. “Ta… ta ước có một bữa ăn,” cậu lắp bắp, giọng nói gần như bị át đi bởi sự hiện diện kinh hoàng của Thần Đèn.

Aladdin Và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần
Aladdin Và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần

Và thế giới của họ đã nổ tung trong một bữa tiệc của các giác quan. Không khí trong căn nhà tồi tàn bỗng ngập tràn mùi thơm của thịt cừu nướng mật ong, của cơm nghệ tây điểm nhụy hoa, của những chiếc bánh ngọt ngào nhất phương Đông. Một chiếc bàn bạc tự nó hình thành từ không khí, và trên đó là những mâm vàng chất đầy thức ăn. Đối với Aladdin và mẹ, đó không chỉ là thức ăn. Đó là một phép lạ, một sự xúc phạm đến quy luật của đói nghèo mà họ đã biết cả đời. Họ ăn, nhưng không phải với niềm vui sướng. Họ ăn với sự hoài nghi, với những giọt nước mắt lăn dài, như thể họ sợ rằng nếu chớp mắt, mọi thứ sẽ tan biến.

Sau bữa ăn, khi cơn choáng váng qua đi, sự im lặng nặng trĩu bao trùm căn phòng. Quyền năng khủng khiếp đang ngủ yên trong cây đèn đặt trên bàn. Nó không còn là một vật thể, nó là một gánh nặng. Mẹ Aladdin run rẩy, bà nhìn nó như nhìn một con rắn độc. “Hãy vứt nó đi, con trai,” bà thì thầm. “Thứ sức mạnh này không thuộc về thế giới của chúng ta. Nó sẽ mang lại tai họa.”

Nhưng Aladdin, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được sức mạnh thay vì sự bất lực, lại nhìn cây đèn với một cảm xúc phức tạp. Nội tâm cậu là một bãi chiến trường. Một phần trong cậu đồng ý với mẹ, kinh hãi trước một quyền năng mà cậu không thể hiểu nổi. Nhưng một phần khác, cái phần đã quá mệt mỏi vì bị khinh rẻ, vì phải cúi đầu, lại nhìn thấy ở đó một con đường. Không chỉ là lối thoát khỏi đói nghèo, mà là lối thoát khỏi sự vô hình.

“Mẹ,” cậu nói, giọng kiên quyết. “Đây là cơ hội của chúng ta. Không phải để làm điều ác. Mà để thay đổi. Để được sống, chứ không phải chỉ tồn tại.”

Cậu triệu hồi Thần Đèn một lần nữa, lần này với một sự chuẩn bị tinh thần. Vị Thần khổng lồ hiện ra, đôi mắt cổ xưa của ông dường như nhìn thấu mọi ham muốn và sợ hãi của con người.

“Chủ nhân, người đã ăn no. Giờ người muốn gì? Một lâu đài? Một đội quân?” Thần Đèn hỏi, giọng ông có một sự mệt mỏi của thiên niên kỷ, như thể ông đã nghe những yêu cầu này vô số lần.

“Ta… ta muốn biết về ngươi,” Aladdin bất ngờ hỏi, một câu hỏi mà có lẽ chưa chủ nhân nào từng hỏi.

Thần Đèn sững lại một thoáng. “Ta là một nô lệ của cây đèn. Ta ban phát điều ước. Đó là tất cả những gì người cần biết.”

“Không,” Aladdin nhấn mạnh. “Ngươi có tên không? Ngươi đến từ đâu?”

Một nỗi buồn sâu thẳm lướt qua đôi mắt rực lửa của Thần Đèn. “Ta đã có nhiều tên, và đã quên gần hết. Ta là quyền năng bị xiềng xích. Lời khuyên của ta cho người, chủ nhân: hãy cẩn thận với những gì người ước. Bởi vì mỗi điều ước sẽ xây nên một bức tường cho nhà tù của chính người, cho đến khi người không còn nhận ra bản thân mình nữa.”

Lời cảnh báo đó gieo vào lòng Aladdin một hạt giống bất an, nhưng nó đã quá muộn để dập tắt ngọn lửa tham vọng vừa được nhen nhóm bởi một hình ảnh không thể xóa nhòa.


Đó là hình ảnh của Công chúa Badr al-Budur. Cậu không chỉ nhìn thấy nàng lướt qua trên kiệu. Một hôm, để trốn lính gác, Aladdin đã trèo lên một bức tường cao của cung điện, và tình cờ nhìn xuống khu vườn thượng uyển. Nàng đang ở đó một mình, không khăn che mặt, không tùy tùng. Nàng đang đọc một cuốn sách, và rồi nàng ngước mắt nhìn lên bầu trời, đôi mắt nàng không phản chiếu sự hài lòng của một công chúa, mà là một nỗi khao khát vô biên. Aladdin nhận ra ngay lập tức. Đó là cùng một ánh mắt mà cậu thấy trong tấm gương vỡ của mình mỗi sáng. Ánh mắt của một tù nhân. Nàng bị giam trong một nhà tù bằng lụa và vàng, còn cậu bị giam trong nhà tù của đói nghèo và định kiến.

Trong khoảnh khắc đó, cậu đã yêu. Nhưng đó không phải là tình yêu của một kẻ nghèo với một nàng công chúa. Đó là sự đồng cảm của một tâm hồn bị giam cầm với một tâm hồn khác. Cậu không chỉ muốn có được nàng; cậu muốn giải thoát cho nàng, và qua đó, giải thoát cho chính mình.

Cậu trở về với một quyết tâm sắt đá. Cậu sẽ không dùng điều ước để có được tình yêu của nàng một cách giả tạo. Cậu sẽ dùng nó để có một cơ hội, một cơ hội để đứng trước mặt nàng như một người bình đẳng.

“Thần Đèn,” Aladdin tuyên bố, “Ta muốn trở thành một hoàng tử.”

Thần Đèn thở dài, một tiếng thở dài làm rung chuyển cả căn phòng. “Hoàng tử, chủ nhân? Ta có thể cho người một cung điện nguy nga hơn cả của Đức vua. Ta có thể cho người bảy mươi bảy con lạc đà chở đầy châu báu. Ta có thể cho người những bộ quần áo dệt bằng ánh trăng. Nhưng có một thứ ta không thể cho người: cốt cách của một hoàng tử. Lời nói dối của người sẽ là bộ trang phục nặng nhất người từng mặc.”

Bất chấp lời cảnh báo, Aladdin vẫn quyết tâm. Và thế là “Hoàng tử Ali của Ababwa” ra đời.

Cuộc diễu hành tiến vào Agrabah không chỉ là một sự kiện, nó là một cơn địa chấn. Dân chúng đổ ra đường, kinh ngạc trước sự giàu có không tưởng. Vàng được ném ra như sỏi đá. Đức vua, một người có thiện cảm với sự xa hoa, đã bị choáng ngợp. Nhưng bên cạnh ngai vàng, Tể tướng Jafar, với khuôn mặt rắn và đôi mắt không bao giờ chớp, chỉ nheo lại. Hắn không nhìn vào vàng bạc. Hắn nhìn vào “Hoàng tử Ali”. Hắn thấy một chàng trai với dáng đi của một con mèo hoang, không phải của người thuộc dòng dõi hoàng tộc. Hắn thấy đôi mắt liên tục liếc nhìn xung quanh, một thói quen của kẻ luôn cảnh giác. Và hắn thấy đôi bàn tay, dù được đeo đầy nhẫn ngọc, vẫn có những vết chai sần của một người lao động.

Jafar mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến mắt. Một màn kịch thú vị, hắn nghĩ.

Cuộc gặp gỡ trong cung điện là một cuộc tra tấn đối với Aladdin. Sàn nhà bằng đá cẩm thạch quá trơn. Bộ quần áo lụa là khiến cậu ngứa ngáy. Những quy tắc lễ nghi phức tạp khiến đầu óc cậu quay cuồng. Cậu cảm thấy mình là một kẻ mạo danh, và mỗi giây trôi qua, nỗi sợ bị lột trần càng lớn dần.

Nhưng cuộc thử thách thực sự đến khi cậu đối mặt với Công chúa Badr al-Budur. Nàng không hề bị ấn tượng bởi đoàn tùy tùng hay những món quà. Đôi mắt thông minh của nàng nhìn thẳng vào cậu, như thể đang cố gắng bóc tách từng lớp giả tạo.

“Thưa Hoàng tử Ali,” nàng bắt đầu, giọng nói trong như chuông nhưng sắc như dao, “Vương quốc Ababwa của chàng chắc hẳn rất tuyệt vời. Hãy kể cho tôi nghe về người dân của chàng đi. Điều gì làm họ cười? Và điều gì khiến họ khóc?”

Một câu hỏi bất ngờ. Aladdin đã chuẩn bị sẵn những câu trả lời về diện tích, quân đội, sản vật. Nhưng câu hỏi này lại nhắm thẳng vào trái tim. Trong một thoáng bối rối, cậu quên mất mình là Hoàng tử Ali. Cậu trả lời như Aladdin.

“Họ… họ cười khi một câu chuyện hay được kể ở khu chợ, hoặc khi vụ mùa bội thu. Và họ khóc… khi giá bánh mì tăng, hoặc khi một người thu thuế bất công gõ cửa.”

Một tia sáng lóe lên trong mắt công chúa. Đó là một câu trả lời thật. Nàng tiếp tục thử thách chàng, hỏi về triết học, về những vì sao. Và Aladdin, bằng trí thông minh đường phố và khả năng quan sát nhạy bén của mình, đã đáp lại bằng những câu trả lời độc đáo, không sách vở. Chàng đã thất bại trong việc đóng vai một hoàng tử, nhưng lại thành công trong việc thu hút sự chú ý của nàng với tư cách một con người. Một mối liên kết mong manh, được xây dựng trên một nền tảng dối trá, đã bắt đầu hình thành.

Nhưng lời nói dối vẫn là một con quỷ gặm nhấm. Mỗi đêm, Aladdin trở về cung điện mà Thần Đèn tạo ra, một kiệt tác kiến trúc trống rỗng và lạnh lẽo. Cậu cô độc giữa sự giàu sang của chính mình. Cậu có mọi thứ, nhưng lại không thể chia sẻ bí mật lớn nhất đời mình với bất kỳ ai, kể cả mẹ mình, người đang sống trong sự xa hoa nhưng lòng đầy lo lắng.

Trong khi đó, ở một nơi xa xôi, trong một tòa tháp tối tăm, pháp sư Maghreb đang nhìn vào một chậu nước đen. Hắn không cần quả cầu tiên tri. Hắn dùng ma thuật máu và cát, và hình ảnh của Agrabah dần hiện ra. Hắn thấy một hoàng tử mới, một cung điện mọc lên từ hư không, và một sự giàu có thách thức mọi logic. Trái tim hắn đập mạnh. Hắn nhận ra ngay lập tức. Chỉ có một thứ sức mạnh có thể làm được điều đó.

“Thằng nhóc… nó đã thoát ra được,” lão rít lên, cơn thịnh nộ và ghen tuông làm khuôn mặt lão co rúm lại. “Và nó đang dùng kho báu của ta!”

Một kế hoạch hiểm độc, được nung nấu qua nhiều tháng, bắt đầu hình thành. Lão sẽ không tấn công trực diện. Lão sẽ dùng chính sự ngây thơ và thiếu hiểu biết của thế giới xung quanh Aladdin để chống lại cậu.

Kế hoạch của lão bắt đầu bằng một tiếng rao. Một tiếng rao đơn giản, vang vọng khắp các con phố của Agrabah: “Ai đổi đèn cũ lấy đèn mới đây! Đèn đồng sáng bóng đổi lấy đèn dầu cũ kỹ!”

Người dân cười nhạo lão già lập dị. Ai lại đi làm một cuộc trao đổi ngớ ngẩn như vậy? Nhưng tiếng rao cứ lặp đi lặp lại, và nó đã đến tai một nữ tỳ trung thành trong cung điện của công chúa. Cô biết công chúa đã bắt đầu có cảm tình với Hoàng tử Ali, và cô cũng để ý thấy chàng hoàng tử luôn giữ bên mình một cây đèn dầu cũ kỹ, xấu xí. Cô nghĩ đó là một vật kỷ niệm nghèo khó từ quê hương chàng. Với ý định tốt đẹp nhất, muốn làm hài lòng cả công chúa và hoàng tử, cô đã lén lấy cây đèn cũ và chạy ra ngoài đổi lấy một chiếc đèn mới sáng loáng.

Maghreb gần như không thể che giấu sự sung sướng khi bàn tay run rẩy của lão chạm vào cây đèn bằng đồng lạnh ngắt. Lão ôm chặt nó vào ngực, lẩn vào một con hẻm tối. Lão chà mạnh.

Thần Đèn hiện ra, khuôn mặt tối sầm lại khi nhìn thấy chủ nhân mới, kẻ mà ông nhận ra ngay lập tức.

“Mệnh lệnh đầu tiên của ta, tên nô lệ kia!” Maghreb gầm lên, giọng đắc thắng. “Hãy đưa cung điện này, cùng với công chúa bên trong, đến tận cùng sa mạc ở Maghreb cho ta! Ngay lập tức!”

Aladdin đang trên đường trở về cung điện, lòng tràn ngập hy vọng sau cuộc trò chuyện với công chúa. Chàng cảm thấy mình có thể sẽ nói ra sự thật. Nhưng khi chàng đến nơi, trái tim chàng ngừng đập. Nơi cung điện nguy nga của chàng từng đứng, giờ chỉ còn là một khoảng đất trống và một màn sương mỏng đang tan dần trong không khí.

Sự im lặng vang lên bên tai chàng. Cung điện, công chúa, Thần Đèn… tất cả đã biến mất. Lời nói dối của chàng đã không chỉ sụp đổ. Nó đã bị cướp đi, mang theo tất cả những gì chàng yêu quý. Chàng đứng đó, một mình giữa khoảng không, không còn là hoàng tử, cũng không còn là Aladdin. Chàng chỉ là một kẻ không là ai cả, bị nuốt chửng bởi hậu quả của chính điều ước của mình.


Chương 3: Sự Thật Giải Phóng và Trận Chiến Của Trí Tuệ

Cái lạnh không đến từ sàn đá của ngục tối. Nó tỏa ra từ chính sự trống rỗng bên trong Aladdin. Xung quanh cậu là bóng tối, nhưng nó không thể sánh được với bóng tối đang bao trùm tâm hồn cậu. Tiếng la hét giận dữ của Đức vua, ánh mắt khinh bỉ của lính gác, tiếng thì thầm của dân chúng khi cậu bị lôi đi – “Kẻ mạo danh!”, “Tên lừa đảo!” – tất cả xoáy sâu vào cậu như những lưỡi dao. Cung điện biến mất không phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là lớp vỏ bọc “Hoàng tử Ali” đã vỡ tan, và bên dưới, Aladdin cảm thấy mình chẳng còn lại gì.

Aladdin Và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần
Aladdin Và Lời Nguyền Của Cây Đèn Thần

Cậu không chỉ thất bại. Cậu là một trò cười, một lời nói dối đã bị lật tẩy. Lời cảnh báo của Thần Đèn vang vọng trong đầu cậu: “Lời nói dối của người sẽ là bộ trang phục nặng nhất người từng mặc.” Giờ đây, bộ trang phục đó đã siết cổ cậu. Cậu đã có cơ hội để nói sự thật với Badr al-Budur, nhưng cậu đã hèn nhát. Cậu đã chọn con đường dễ dàng của phép thuật, và giờ nó dẫn cậu đến ngõ cụt của sự tuyệt vọng. Cậu ngồi đó, co ro trong góc tối, không phải là một hoàng tử, cũng chẳng còn là tên trộm láu lỉnh. Cậu chỉ là một kẻ thất bại.

Chính trong hố sâu của sự tự căm ghét đó, một điều gì đó đã thay đổi. Khi không còn gì để mất, người ta mới nhận ra mình thực sự có gì. Cậu không có cung điện, không có quân đội. Nhưng cậu có sự nhanh trí đã giúp cậu sống sót trên đường phố Agrabah. Cậu có lòng dũng cảm đã đưa cậu vào Hang Động Kỳ Diệu. Và cậu có một tình yêu chân thật, một tình yêu không phải dành cho địa vị công chúa, mà dành cho tâm hồn của người con gái trong khu vườn thượng uyển.

Cậu không phải là Hoàng tử Ali. Nhưng cậu là Aladdin. Và có lẽ, chỉ Aladdin mới có thể giải quyết được việc này.

Nghĩ đến đó, cậu vô tình siết chặt tay. Một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc trên ngón tay. Chiếc nhẫn. Cậu đã quên mất nó. Với một tia hy vọng cuối cùng, cậu chà mạnh vào mặt nhẫn.

Vị Thần nhỏ bé, u sầu hiện ra, mờ ảo trong bóng tối. “Chủ nhân,” nó thì thầm, giọng buồn bã như thường lệ.

“Ngươi có thể đưa ta ra khỏi đây không?” Aladdin hỏi.

“Có thể. Nhưng ta không thể chống lại sức mạnh của Thần Đèn. Ta không thể mang cung điện trở lại.”

“Không cần,” Aladdin nói, và lần đầu tiên sau nhiều giờ, một ánh lửa quyết tâm lóe lên trong mắt cậu. “Ta không cần một điều ước nữa. Ta cần một cơ hội. Chỉ cần đưa ta đến chỗ họ.”


Hành trình vượt đại dương và sa mạc chỉ là một cái chớp mắt, nhưng nó cho Aladdin thời gian để lột bỏ hoàn toàn con người cũ. Cậu không còn mặc đồ hoàng tử, chỉ là bộ quần áo thường dân đơn giản. Cậu không mang theo vũ khí, chỉ có trí tuệ và sự liều lĩnh. Khi Vị Thần nhẫn đưa cậu đến vương quốc của Maghreb, cậu thấy cung điện của mình đứng một cách kỳ dị trên một vách núi đen, bên cạnh một tòa tháp bằng đá hắc diện thạch xoắn xuýt, trông như một ngón tay ma quái chọc thẳng lên bầu trời xám xịt.

Cậu không lao vào một cách mù quáng. Cậu quan sát. Cậu sử dụng kỹ năng của một “con chuột đường phố”, leo trèo lên những vách đá mà không ai ngờ tới, lẩn vào cung điện qua một lối đi dành cho người hầu mà cậu biết rõ.

Bên trong, không khí nặng nề và đầy sợ hãi. Cậu tìm thấy Badr al-Budur không phải đang khóc lóc trong phòng ngủ, mà đang đi đi lại lại trong thư viện, đôi mắt nàng rực lửa thách thức. Nàng không phải là một nạn nhân chờ được giải cứu. Nàng là một nữ hoàng đang tìm kiếm vũ khí.

Khi Aladdin bước ra từ bóng tối, nàng giật mình, nhưng không hề hét lên. Nàng nhìn chàng, từ đầu đến chân. Nàng thấy không phải Hoàng tử Ali lộng lẫy, mà là chàng trai với đôi mắt chân thành đã trả lời những câu hỏi của nàng trong khu vườn.

“Chàng đã lừa dối ta,” nàng nói, giọng nói không chứa sự tức giận, mà là một nỗi đau sâu sắc.

“Phải,” Aladdin thừa nhận, không bào chữa. “Ta đã lừa dối nàng, lừa dối cha nàng, và lừa dối chính bản thân mình. Ta quá hèn nhát để tin rằng một người như công chúa lại có thể nhìn đến một người như ta. Ta xin lỗi.”

Sự thật trần trụi, không che đậy. Chính điều đó đã chạm đến trái tim công chúa. Nàng bước tới, nhìn thẳng vào mắt chàng.

“Ta không yêu Hoàng tử Ali của Ababwa,” nàng nói. “Ta bắt đầu có cảm tình với người đàn ông đã nói về tiếng cười và nước mắt của dân thường. Giờ thì, Aladdin, chàng trai đến từ đường phố Agrabah, hãy cho ta biết kế hoạch của chàng là gì.”

Trong khoảnh khắc đó, họ không còn là hoàng tử và công chúa, không còn là kẻ lừa dối và người bị lừa dối. Họ là đồng minh. Một kế hoạch được vạch ra, không dựa trên sức mạnh của Thần Đèn, mà dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về kẻ thù của họ: Maghreb. Điểm yếu lớn nhất của lão không phải là ma thuật, mà là lòng kiêu ngạo vô bờ bến.


Đêm đó, Badr al-Budur mặc bộ xiêm y lộng lẫy nhất. Nàng cho gọi Maghreb đến dùng bữa tối, giả vờ khuất phục trước quyền lực của lão. Lão pháp sư, say sưa với chiến thắng, đã không chút nghi ngờ. Lão khoe khoang về trí tuệ, về sức mạnh ma thuật của mình.

“Thần Đèn đúng là một công cụ hữu ích,” lão cười khẩy, nốc một ly rượu vang. “Nhưng hắn suy cho cùng cũng chỉ là một tên nô lệ. Kẻ nắm giữ cây đèn mới là chủ nhân thực sự của vũ trụ!”

“Tất nhiên rồi, thưa chúa tể,” Badr al-Budur nói, giọng ngọt như mật, trong khi tay nàng khéo léo rót thêm rượu cho lão, loại rượu đã được Aladdin lén bỏ vào một loại thảo dược gây hưng phấn và làm suy giảm khả năng phán đoán. “Ngài là người mạnh nhất. Nhưng… có một điều thần thiếp vẫn thắc mắc. Liệu quyền năng của ngài có giới hạn không?”

“Giới hạn? Ta không có giới hạn!” Maghreb gầm lên, rơi vào cái bẫy một cách dễ dàng.

“Nhưng… Thần Đèn,” công chúa tiếp tục, giọng đầy vẻ ngây thơ. “Ngài ấy là một thực thể cổ xưa, một quyền năng của vũ trụ. Còn ngài, dù vĩ đại, vẫn chỉ là một con người. Quyền năng của ngài đến từ việc ra lệnh cho ngài ấy. Vậy thì, có phải Thần Đèn vẫn luôn mạnh hơn ngài không?”

Lời nói đó như một mũi kim chích thẳng vào lòng tự tôn vĩ đại của Maghreb. Lão sững người. Đúng vậy. Lão có thể ra lệnh cho kẻ mạnh nhất, nhưng lão không kẻ mạnh nhất. Lão vẫn chỉ là một con người bằng xương bằng thịt. Lòng tham của lão, vốn đã không có đáy, giờ đây lại khao khát một thứ còn lớn hơn – sự bất tử, sự toàn năng.

“Không!” lão đập bàn, rượu sóng sánh ra ngoài. “Sẽ không ai mạnh hơn ta! Ta sẽ dùng điều ước tối thượng!”

Lão chộp lấy cây đèn, chà mạnh. Thần Đèn hiện ra, đôi mắt buồn bã nhìn lão.

“THẦN ĐÈN!” Maghreb gào lên, điên cuồng trong tham vọng. “ĐIỀU ƯỚC CUỐI CÙNG CỦA TA! TA ƯỚC… TA ƯỚC TA TRỞ THÀNH MỘT VỊ THẦN TOÀN NĂNG NHẤT VŨ TRỤ!”

Một nụ cười thoáng qua trên môi Badr al-Budur. Aladdin, đang nấp sau một tấm rèm, cũng nín thở.

Thần Đèn cúi đầu. “Điều ước của ngài… là mệnh lệnh của tôi.”

Một cơn lốc năng lượng vũ trụ đổ ập vào Maghreb. Cơ thể lão bị xé toạc và tái tạo. Lão gào lên, không phải vì đau đớn, mà vì một sự sung sướng tột độ khi cảm nhận được quyền năng chảy trong huyết quản. Lão lớn dần lên, cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt rực sáng năng lượng tinh khiết.

“TA LÀ VỊ THẦN!” lão hét lên, tiếng cười của lão làm rung chuyển cả tòa tháp. “GIỜ THÌ AI LÀ KẺ MẠNH NHẤT???”

“Là ngài đó, thưa chúa tể,” một giọng nói bình tĩnh vang lên. Aladdin bước ra từ bóng tối. “Ngài đã có được quyền năng vô hạn. Nhưng ngài đã quên một chi tiết nhỏ về các vị Thần.”

Maghreb quay lại, khuôn mặt biến dạng vì quyền năng và sự ngạc nhiên. “Ngươi? Ngươi đã quên điều gì, thằng nhãi?”

“Mỗi vị Thần,” Aladdin nói, giọng rõ ràng, “đều cần một không gian để tồn tại. Một ngôi nhà. Một nhà tù.”

Ngay khi Aladdin dứt lời, Maghreb cảm thấy cơ thể mình bị một lực hút không thể chống cự. Đôi chân của lão bắt đầu tan thành khói đen. Hai chiếc còng vàng khổng lồ tự động hình thành trên cổ tay. Từ dưới sàn đá, một cây đèn mới, màu đen mun và được chạm khắc những ký tự nguyền rủa, trồi lên, miệng của nó mở ra như một cái xoáy đen.

“KHÔNG! NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ???” Maghreb gào thét trong kinh hoàng, cố gắng chống lại lực hút, nhưng quyền năng mới của lão giờ lại chính là thứ giam cầm lão.

Cơ thể khổng lồ của lão bị hút vào, cuộn xoáy trong làn khói đen cho đến khi hoàn toàn biến mất vào bên trong chiếc đèn. Chiếc đèn rơi xuống sàn đá với một tiếng “cạch” khô khốc. Mọi thứ trở nên im lặng.


Aladdin nhặt lại cây đèn cũ, cây đèn bằng đồng đã bắt đầu tất cả. Thần Đèn nhìn cậu, đôi mắt ông không còn vẻ mệt mỏi, mà ánh lên một sự chờ đợi. Cậu còn một điều ước. Cậu có thể ước mình trở thành hoàng tử thực sự. Cậu có thể ước có được sự giàu sang vĩnh viễn, được Đức vua chấp thuận. Cả một tương lai được đảm bảo chỉ bằng vài lời nói.

Nhưng Aladdin nhìn vào Badr al-Budur, người đang nhìn cậu với sự tin tưởng và yêu thương. Chàng nhìn lại cây đèn, biểu tượng của sức mạnh và cũng là của sự nô lệ. Chàng đã trải qua cảm giác bị giam cầm – bởi nghèo đói, bởi lời nói dối, và trong ngục tối. Chàng sẽ không áp đặt điều đó lên một người khác, dù đó là một vị Thần.

“Thần Đèn,” Aladdin nói, giọng nói của chàng vang vọng trong sự tĩnh lặng. “Ta đã học được rằng kho báu lớn nhất không phải là vàng, và quyền năng lớn nhất không phải là phép thuật. Điều ước cuối cùng của ta… Ta ước ngươi được tự do.”

Một sự im lặng kinh ngạc. Chiếc còng vàng trên cổ tay Thần Đèn phát sáng rực rỡ rồi vỡ tan thành bụi vàng. Lần đầu tiên sau hàng thiên niên kỷ, ông không còn bị ràng buộc với cây đèn. Ông nhìn Aladdin, một cảm xúc mà ông đã lãng quên từ lâu hiện lên trong mắt – lòng biết ơn.

“Cảm ơn cậu… bạn của ta,” ông nói, giọng nói lần đầu tiên không còn là của một nô lệ, mà là của một người tự do.

Với một cái búng tay cuối cùng, không phải từ một mệnh lệnh, mà từ một hành động của tình bạn, ông đưa cung điện trở về vị trí cũ ở Agrabah.

Khi đối mặt với Đức vua, Aladdin không cúi đầu. Chàng đứng thẳng, không phải với tư cách một hoàng tử, mà với tư cách Aladdin. Chàng kể lại toàn bộ câu chuyện, không che giấu sự lừa dối ban đầu hay nỗi sợ hãi của mình. Công chúa Badr al-Budur đứng bên cạnh, nắm lấy tay chàng. “Thưa cha,” nàng nói, “Người đàn ông này, không phải bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ và lòng dũng cảm của mình, đã cứu con và cả vương quốc khỏi một tên bạo chúa. Con không chọn một tước hiệu. Con chọn con người này.”

Đức vua nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Ông không thấy một tên trộm hay một kẻ mạo danh. Ông thấy cốt cách của một vị vua – lòng dũng cảm, sự trung thực, và khả năng hy sinh vì người khác. Ông mỉm cười và ban hành một đạo luật mới, rằng từ nay, công chúa có thể kết hôn với người mà nàng cho là xứng đáng.

Đám cưới của họ là một lễ hội không phải của sự giàu có, mà của niềm vui đích thực. Và Aladdin, khi đứng bên cạnh vợ mình, nhìn ra biển người đang reo hò, đã nhận ra một sự thật cuối cùng. Chàng đã đi tìm một kho báu trong hang động, nhưng kho báu thực sự mà chàng tìm thấy chính là bản thân mình. Và đó là một loại phép thuật vĩ đại nhất.

Hotline + Zalo : 033 9999 368

Views: 1

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *