Alibaba và Bốn Mươi Tên Cướp: Một Bản Sử Thi
Lời Mở Đầu: Số phận là một nghệ nhân tài hoa nhưng cũng thật trớ trêu. Nó có thể dệt nên cuộc đời của một người bằng những sợi chỉ vàng óng, trong khi lại ban cho người khác một tấm vải thô sơ. Nhưng đôi khi, chỉ một khoảnh khắc, một lời thì thầm của gió, một bí mật của đá, có thể làm đảo lộn tất cả. Tại những khu chợ Ba Tư cổ kính, nơi hương trầm và gia vị quyện vào không khí, người ta vẫn kể cho nhau nghe về một chàng tiều phu nghèo, một kho báu định mệnh và một nữ anh hùng trí tuệ phi thường. Đây không chỉ là câu chuyện về vàng bạc, mà là bản trường ca về lòng tham, lòng dũng cảm, và thứ của cải đích thực không thể đo đếm được.

Chương 1: Bí Mật Của Vách Đá Thiêng
Tại một thành phố cổ kính của xứ Ba Tư, nơi những con đường là dòng chảy uốn lượn của sự sống, có hai anh em nhà kia hít thở cùng một bầu không khí nhưng lại sống ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Người anh, Cassim, đã bước chân vào thế giới của gấm vóc và lụa là bằng cách cưới con gái của một thương gia giàu có. Giờ đây, gã là chủ nhân của một cửa tiệm sang trọng, một ngôi nhà bề thế, và một cuộc đời mà giá trị của mỗi ngày được đo bằng tiếng leng keng của vàng bạc. Nhưng của cải không mang lại cho Cassim sự bình yên; nó trở thành một gánh nặng, một nỗi sợ thường trực. Lòng tham của gã cũng lớn như gia tài của gã; gã nhìn đời bằng con mắt của một kẻ tính toán, đo lường giá trị của con người qua túi tiền của họ. Sự giàu có biến gã thành một kẻ cay nghiệt, luôn lo sợ bị mất mát, và trong mắt gã, sự nghèo khó của người em ruột, Alibaba, không chỉ là một nỗi phiền toái, mà còn là một sự sỉ nhục.

Người em, Alibaba, lại là một bức tranh tương phản sống động. Chàng là một tiều phu, sống cùng người vợ hiền và đứa con trai trong một căn nhà nhỏ đơn sơ nép mình trong một con hẻm khiêm tốn. Gia tài lớn nhất của chàng không phải là tiền bạc, mà là đôi tay chai sần vì lao động, một tấm lòng nhân hậu không gợn chút đố kỵ, và một tinh thần lạc quan trước sự khắc nghiệt của số phận. Mỗi sớm tinh mơ, khi thành phố còn đang say ngủ trong sương và không khí còn đượm mùi bánh mì nướng từ những lò bánh đầu tiên, Alibaba đã lùa ba con lừa của mình tiến về phía những cánh rừng xa xôi dưới chân ngọn núi Qaf hùng vĩ, một nơi mà người ta đồn rằng những linh hồn của đá và cây vẫn còn ngự trị.
Mối quan hệ giữa hai anh em là một sợi dây đã nguội lạnh. Cassim nhìn em trai với ánh mắt khinh miệt. Còn Alibaba, dù đôi lúc chạnh lòng trước sự xa hoa của anh, chàng chưa bao giờ oán trách. Chàng không ghen tị với vàng bạc của Cassim, chàng chỉ tiếc nuối tình huynh đệ mà dường như sự giàu có đã đánh cắp mất. Chàng tìm thấy niềm vui trong tiếng cười của con trai, trong bữa ăn giản dị nhưng ấm cúng, và trong sự tĩnh lặng của khu rừng.
Một ngày nọ, tiết trời oi ả hơn thường lệ, không khí đặc quánh và nặng nề. Alibaba đã đi sâu hơn vào rừng, đến một thung lũng hẻo lánh mà chàng chưa từng đặt chân tới. Nơi đây cây cối rậm rạp, không khí tĩnh mịch đến mức chàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Khi chàng vừa vung rìu lên, một âm thanh lạ khiến chàng khựng lại. Không phải là tiếng vó ngựa, mà là một tiếng rung động từ mặt đất truyền lên chân chàng. Một lúc sau, đôi tai thính nhạy của người tiều phu mới nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập, và từ xa, một đám mây bụi khổng lồ đang cuộn lên như một con quái vật trỗi dậy.
Linh tính của một người sống gần với thiên nhiên mách bảo có điều chẳng lành. Alibaba vội giấu bầy lừa vào một lùm cây rậm rạp, còn mình thì nhanh nhẹn trèo lên một thân cây cổ thụ cao lớn, khéo léo ẩn mình sau những tán lá dày đặc, nín thở chờ đợi.
Một đoàn kỵ mã gồm đúng bốn mươi người hiện ra từ đám bụi. Họ không giống những người lính hay vệ binh. Họ là hiện thân của bạo lực. Ai nấy đều cao to, vạm vỡ, mặt mày chai đá vì sương gió và tội ác. Lưng đeo gươm cong, tay lăm lăm vũ khí, dáng vẻ của họ toát lên mùi của kim loại lạnh và máu đã khô. Dẫn đầu là một gã đàn ông lực lưỡng với bộ râu đen rậm, ánh mắt sắc lẹm và im lặng một cách đáng sợ. Sự im lặng của gã còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm thét nào. Gã chính là thủ lĩnh của băng cướp khét tiếng nhất vùng.
Đoàn người dừng lại ngay dưới gốc cây nơi Alibaba đang ẩn nấp, đối diện với một vách đá khổng lồ, sừng sững như một bức tường thành của tạo hóa. Tên thủ lĩnh oai vệ bước xuống ngựa, tiến đến gần vách đá và hô vang một câu thần chú kỳ lạ, giọng nói của gã vang vọng, mang một quyền năng cổ xưa:
“Vừng ơi, mở ra!”
Mặt đất rung chuyển. Vách đá sừng sững bắt đầu rên rỉ trong tiếng lạo xạo của đá và đất. Một khe hở từ từ xuất hiện, lớn dần thành một lối vào hang động tối om, như thể ngọn núi đang mở miệng. Bốn mươi tên cướp lần lượt dắt ngựa, mang theo những túi hành lý nặng trĩu chiến lợi phẩm, đi vào bên trong. Khi người cuối cùng đã khuất dạng, vách đá lại từ từ khép lại, không để lại một dấu vết nào, trả lại cho thung lũng sự im lặng tuyệt đối.
Alibaba ngồi trên cây, tim đập thình thịch như một chiếc trống trận. Chàng vừa sợ hãi, vừa kinh ngạc, vừa tò mò. Chàng đã vô tình khám phá ra một bí mật có thể thay đổi cả thế giới của chàng. Chàng kiên nhẫn chờ đợi. Rất lâu sau, vách đá lại mở ra. Bốn mươi tên cướp bước ra, những chiếc túi trên lưng ngựa đã trống không. Tên thủ lĩnh quay lại, nhìn về phía cửa hang và hô lớn: “Vừng ơi, đóng lại!” Cánh cửa đá lại đóng sập. Băng cướp lên ngựa và phóng đi, nhanh như một cơn ác mộng tan biến khi trời sáng.
Khi tiếng vó ngựa đã tắt hẳn, Alibaba vẫn chưa dám xuống. Chàng chờ thêm một lúc lâu nữa, chỉ còn lại tiếng gió thì thầm qua kẽ lá. Cuối cùng, sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Chàng tụt xuống khỏi cây, lòng đầy hoài nghi và một tia hy vọng le lói. Chàng có nên thử không?
Lấy hết can đảm, Alibaba tiến đến trước vách đá, hít một hơi thật sâu và lặp lại câu thần chú mà chàng đã nghe được, giọng run run:
“Vừng ơi, mở ra!”
Lập tức, mặt đất dưới chân chàng rung lên. Vách đá lại một lần nữa tách ra, hé lộ một con đường dẫn vào lòng núi. Một luồng không khí ẩm lạnh và một mùi hương kỳ lạ của kim loại, trầm hương và sự lãng quên từ trong hang phả ra. Alibaba do dự trong giây lát rồi quyết định bước vào.
Cảnh tượng bên trong khiến chàng choáng ngợp đến mức suýt ngã quỵ. Đây không phải là một hang động, mà là một lăng mộ của lòng tham, một kho báu được xây nên từ nước mắt và máu. Ánh sáng từ một khe hở trên đỉnh hang chiếu xuống một tia duy nhất, làm lấp lánh hàng ngàn, hàng vạn đồng tiền vàng, tiền bạc chất cao như những ngọn đồi nhỏ. Kim cương, hồng ngọc, ngọc lục bảo… tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ muôn màu từ những chiếc rương gỗ mở toang. Những tấm thảm Ba Tư tinh xảo, những cuộn lụa quý giá, những pho tượng cổ… tất cả đều là chiến lợi phẩm từ vô số vụ cướp bóc. Alibaba có cảm giác mình có thể nghe thấy tiếng than khóc của những linh hồn bị đánh cắp vẫn còn vương vấn trên những món đồ này.
Chàng đứng sững sờ giữa biển của cải. Nhưng bản chất lương thiện và nỗi sợ hãi mơ hồ đã ngăn chàng lại. Chàng không muốn trở thành một trong số những kẻ đã tạo ra nơi này. Chàng chỉ nghĩ đến vợ con, đến bữa ăn ngày mai. Chàng quyết định chỉ lấy một ít, vừa đủ để gia đình thoát khỏi cảnh nghèo túng dai dẳng. Chàng dắt bầy lừa vào, đổ đầy hai túi da bằng những đồng dinar vàng, cẩn thận che phủ chúng bằng một lớp củi khô bên trên.
Trước khi rời đi, chàng quay lại nhìn kho báu một lần nữa, rồi dõng dạc hô: “Vừng ơi, đóng lại!”
Cánh cửa đá đóng lại sau lưng chàng. Alibaba nhanh chóng lùa bầy lừa trở về nhà, lòng vẫn còn lâng lâng như đang trong một giấc mơ, một giấc mơ vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ.
Về đến nhà, chàng đổ những đồng tiền vàng ra sàn. Vợ chàng, nhìn thấy số vàng nhiều không kể xiết, vừa mừng rỡ vừa hoảng sợ. Nàng gặng hỏi, và Alibaba đã kể lại toàn bộ câu chuyện. Sau cơn phấn khích, vợ chàng nảy ra một ý nghĩ rất con người: họ cần phải biết mình có bao nhiêu, cần phải đo lường phép màu này. Nàng quyết định sang nhà Cassim để mượn chiếc đấu (một dụng cụ đo lường).
Alibaba đã can ngăn, chàng cảm thấy làm vậy chẳng khác nào đánh thức một con thú dữ đang ngủ say. Nhưng vợ chàng vẫn khăng khăng. Vợ của Cassim, một người đàn bà luôn sống trong sự ghen tị ngấm ngầm, rất ngạc nhiên. Linh tính của một kẻ hay soi mói mách bảo mụ ta có điều gì đó bất thường. Mụ lén bôi một lớp sáp ong mỏng vào đáy đấu trước khi cho mượn.
Khi vợ Alibaba mang đấu trả lại, vợ Cassim vội vàng kiểm tra và chết lặng. Một đồng dinar vàng chóe đã dính chặt vào lớp sáp. Lòng tham và sự ghen tị bùng lên trong lòng mụ.
Ngay tối hôm đó, Cassim đùng đùng tìm đến nhà Alibaba. Gã không thèm chào hỏi, chìa đồng vàng ra trước mặt em trai và gầm lên: “Thế này là sao? Tên ăn mày nhà ngươi lấy đâu ra thứ này? Khai ra mau, nếu không ta sẽ tố cáo ngươi với quan phủ!”
Bị dồn vào chân tường, Alibaba đành phải kể hết bí mật. Đôi mắt Cassim sáng rực lên, không phải vì vui mừng cho em, mà vì một cơn đói khát của riêng gã. Gã không nghe lời khuyên can của Alibaba về sự nguy hiểm. Trong đầu gã lúc này chỉ có hình ảnh của núi vàng, biển bạc, và câu thần chú bí ẩn. Gã bắt Alibaba phải lặp đi lặp lại câu thần chú cho đến khi thuộc lòng. Ngay trong đêm, gã đã chuẩn bị mười con la khỏe mạnh nhất, sẵn sàng lên đường vào lúc bình minh để chiếm đoạt toàn bộ kho báu, toàn bộ giấc mơ, cho riêng mình.
Chương 2: Cái Giá Của Lòng Tham
Bóng đêm vẫn còn đặc quánh khi Cassim, lòng như lửa đốt, vội vã dắt theo đoàn la rời khỏi thành phố. Đêm qua, gã đã không thể chợp mắt. Lòng tham trong gã không còn là một ham muốn, nó đã trở thành một cơn sốt, thiêu đốt tâm trí gã bằng những ảo ảnh về quyền lực và sự giàu sang tuyệt đỉnh. Lời cảnh báo của Alibaba vang lên trong đầu gã, nhưng không phải như một sự lo lắng, mà như tiếng nói a dua của sự ghen tị hèn nhát. “Nguy hiểm ư?” – gã nhếch mép cười khẩy – “Nguy hiểm lớn nhất chính là sống cả đời dưới cái bóng của kẻ khác. Sự nghèo đói mới là con quái vật thật sự.”

Con đường mòn dường như dài vô tận, mỗi bước đi của bầy la đều khiến gã sốt ruột. Trong đầu gã chỉ còn âm vang tiếng gọi của vàng bạc, một bản giao hưởng cuồng loạn hứa hẹn sẽ đưa gã lên đỉnh cao danh vọng.
Cuối cùng, vách đá sừng sững cũng hiện ra. Đứng trước nó, Cassim cảm thấy mình như một vị hoàng đế sắp chinh phục một vương quốc bị lãng quên. Gã hít một hơi thật sâu, cố nén sự phấn khích đang chực trào vỡ lồng ngực và hô vang: “Vừng ơi, mở ra!”
Vách đá tuân lệnh. Khi cánh cửa đá từ từ khép lại sau lưng, cắt đứt gã khỏi thế giới bên ngoài, Cassim gần như hét lên vì sung sướng. Kho báu còn vĩ đại và tráng lệ hơn cả những gì gã tưởng tượng. Đây không phải là của cải, đây là một phép màu. Gã lao vào giữa những đống vàng như một kẻ điên, vốc từng nắm tiền vàng tung lên trời, để chúng rơi xuống người mình như một cơn mưa kim loại. Gã cười, rồi gã khóc, gã nói chuyện với những viên hồng ngọc như thể chúng là tri kỷ. Gã đã quên hết mọi thứ: thời gian, hiểm nguy, lời cảnh báo của em trai và cả thế giới thực tại. Ánh sáng lấp lánh của kho báu đã làm gã lóa mắt, không chỉ theo nghĩa đen, mà còn làm mê muội cả linh hồn.
Sau khi chất đầy các túi da bằng những món đồ quý giá nhất, nặng đến mức những con la phải oằn lưng, gã quyết định rời đi. Gã tự tin tiến đến cửa hang, nhưng khi đối diện với mặt đá im lìm, tâm trí gã bỗng trở nên trống rỗng. Cơn say vàng đã xóa sạch mọi thứ.
“Lúa mạch ơi, mở ra!” – gã hét lên, vẫn còn vẻ tự mãn.
Vách đá im lìm.
Sự bực bội bắt đầu xâm chiếm. “Đậu ơi, mở ra!”… “Ngô ơi, mở ra!”. Gã thử tất cả các loại ngũ cốc mà gã có thể nghĩ ra, nhưng đáp lại gã chỉ có sự im lặng đến rợn người của hang động. Sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi như một con rắn độc. Mồ hôi túa ra trên trán gã. Gã nhìn lại kho báu xung quanh. Vẻ đẹp lộng lẫy giờ đây biến mất, thay vào đó là những bức tường lạnh lẽo của một nhà tù bằng vàng, và gã là tù nhân duy nhất. Cassim, kẻ giàu có và quyền lực, giờ đây bị giam cầm bởi chính thứ mà gã khao khát nhất.
Đúng lúc đó, băng cướp quay trở về. Từ xa, tên thủ lĩnh đã cau mày khi thấy những con la lạ đang đứng trước hang ổ. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Hắn một mình tiến đến, tay đặt sẵn lên chuôi gươm. Hắn hô “Vừng ơi, mở ra!”, và khi cánh cửa vừa hé mở, Cassim, mặt tái mét vì tuyệt vọng, đã lao ra như một con thú bị dồn vào đường cùng, đâm sầm vào tên thủ lĩnh.
Không một lời nói. Bằng một nhát gươm lạnh lùng, dứt khoát và điêu luyện, tên thủ lĩnh đã kết liễu mạng sống của kẻ xâm nhập.
“Treo xác hắn lên cửa,” gã ra lệnh cho thuộc hạ, giọng không một chút cảm xúc. “Đây sẽ là lời cảnh báo cho bất kỳ con chuột nào dám bén mảng đến kho của chúng ta.” Bọn cướp chặt xác Cassim ra làm tư, treo lên những cái móc sắt như một chiến tích ghê rợn, rồi vào trong cất giấu chiến lợi phẩm mới, để lại một sự im lặng kinh hoàng trong ngôi mộ bằng vàng.
Ở nhà, vợ Cassim đi đi lại lại, lòng bồn chồn không yên. Khi màn đêm buông xuống và chồng nàng vẫn chưa về, nỗi sợ hãi đã bóp nghẹt trái tim nàng. Nàng vội vàng chạy sang nhà Alibaba, khóc lóc thảm thiết.
Nghe xong, trái tim Alibaba chùng xuống. Chàng không chỉ lo lắng, mà còn cảm thấy một gánh nặng tội lỗi đè nát tâm can. Có phải mình đã đẩy anh trai vào chỗ chết? Dù Cassim luôn đối xử với chàng bằng sự coi thường, nhưng trong thâm tâm Alibaba, đó vẫn là người anh ruột thịt đã cùng chàng lớn lên. Sợi dây tình thân ấy, dù bị sự giàu nghèo làm cho căng ra, nhưng chưa bao giờ đứt.
Chờ đến gần sáng, Alibaba lẳng lặng dắt một con lừa đi về phía khu rừng. Chàng không đi tìm kho báu nữa, chàng đi đến một ngôi mộ. Trái tim chàng nặng trĩu. Lấy hết can đảm, chàng hô vang câu thần chú.
Cánh cửa mở ra, và cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chàng là một hình hài méo mó, treo lơ lửng ngay cửa ra vào, tắm trong ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ núi vàng phía sau. Sự tương phản ghê rợn giữa vẻ đẹp của của cải và sự tàn bạo của cái chết khiến Alibaba suýt ngã quỵ. Mùi kim loại quý phả ra từ kho báu giờ đây trộn lẫn với mùi máu tanh nồng. Chàng chết lặng, nước mắt tuôn rơi. Kho báu này không phải là một món quà, nó là một lời nguyền. Cái chết của Cassim là một lời cảnh báo khủng khiếp.
Chàng cẩn thận gỡ những mảnh thi thể của anh trai xuống. Mỗi cử động đều là một sự dằn vặt. Đây không chỉ là nghĩa vụ, đây là một hành động chuộc lỗi muộn màng. Chàng đặt thi thể vào trong hai chiếc túi da, chất lên lưng lừa rồi phủ củi lên trên, mang theo nỗi đau thương và một bí mật chết người trở về thành phố dưới sự che chở của bóng đêm.
Về đến nhà, Alibaba bước vào một khung cảnh hỗn loạn. Vợ chàng sợ hãi, chị dâu chàng thì gào khóc đến ngất đi. Giữa sự suy sụp và hoảng loạn đó, chỉ có một điểm tĩnh lặng. Đó là Morgiana, nữ nô lệ của gia đình.
Nàng đứng trong góc phòng, không một giọt nước mắt, không một lời than vãn. Ánh mắt nàng trong veo và sắc lạnh, không nhìn vào bi kịch, mà nhìn thẳng vào vấn đề cần giải quyết. Nàng hiểu rằng, tiếng khóc lúc này sẽ chỉ dẫn lối cho tử thần đến gõ cửa.
Bị dồn đến bước đường cùng, Alibaba tin tưởng nàng tuyệt đối. Chàng kéo nàng vào một phòng riêng và kể lại toàn bộ sự thật bi thảm. Chàng nói trong sự tuyệt vọng, chờ đợi một lời an ủi hay một tiếng thét kinh hoàng.
Nhưng Morgiana chỉ im lặng lắng nghe. Khi Alibaba dứt lời, nàng không nói gì về bọn cướp hay kho báu. Nàng nói bằng một giọng quả quyết, lạnh lùng, biến nàng từ một nô lệ thành người chỉ huy:
“Bây giờ không phải lúc để đau buồn. Đau buồn là một thứ xa xỉ. Chúng ta phải hành động. Việc đầu tiên, hãy đưa thi thể vào trong phòng tối. Việc thứ hai, hãy để bà chủ (vợ Cassim) tiếp tục khóc, nhưng là khóc vì một căn bệnh đột ngột. Tôi sẽ lo phần còn lại.”
Nàng lập tức vạch ra một kế hoạch hoàn hảo. Nàng chạy đến hiệu thuốc, vẻ mặt hoảng hốt, mua một loại thuốc cực mạnh cho “ông chủ Cassim đang lâm bệnh nặng”. Sau đó, nàng tìm đến một thợ may già tên Baba Mustafa, người nổi tiếng với tài khâu vá và tính hám lợi. Nàng đặt một đồng tiền vàng vào tay ông lão, bịt mắt ông lại và dẫn ông qua nhiều con đường vòng vèo đến ngôi nhà. Trong một căn phòng tối, dưới ánh nến leo lét, Baba Mustafa đã cẩn thận khâu bốn mảnh thi thể lại với nhau. Xong việc, Morgiana lại trả thêm cho ông lão một đồng vàng, bịt mắt và đưa ông trở về.
Nhờ trí tuệ và sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của Morgiana, gia đình Cassim đã có thể tổ chức một tang lễ bình thường. Mọi người đều tin rằng Cassim chết vì bạo bệnh. Alibaba tiếp quản gia sản của anh trai, cưu mang chị dâu và cháu.
Tưởng chừng như bi kịch đã qua đi. Nhưng Alibaba không biết rằng, trong bóng tối, ba mươi chín đôi mắt đầy thù hận đã bắt đầu hành trình truy lùng kẻ còn lại biết bí mật kinh hoàng của chúng. Và người duy nhất có thể đối mặt với chúng không phải là chàng, mà là người nữ nô lệ trầm lặng kia.
Chương 3: Điệu Vũ Của Lưỡi Gươm
Khi băng cướp quay trở lại hang đá, chúng không đối mặt với một cảnh tượng hỗn loạn, mà là một sự im lặng đáng sợ. Không còn thi thể của kẻ xâm nhập treo trên cửa, chỉ còn lại những móc sắt trống rỗng và một vệt máu đã khô thẫm. Không khí trong hang đặc quánh lại. Sự kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành một cơn giận dữ lạnh lẽo, một sự xúc phạm không thể dung thứ. Đối với tên thủ lĩnh, đây không chỉ là mất một xác chết; đó là một lời thách thức. Có một kẻ thứ hai, một bóng ma vô hình, đã dám bước vào thánh địa của chúng và chế nhạo quyền lực của hắn.
“Hắn không chỉ lấy vàng,” tên thủ lĩnh rít lên qua kẽ răng, ánh mắt sắc như dao găm quét qua đám thuộc hạ đang run rẩy, “hắn còn lấy đi cả danh dự của chúng ta. Tìm ra hắn. Lục tung từng viên sỏi, từng hạt cát trong thành phố. Ta muốn hắn phải trả giá bằng máu.”
Hắn cử tên cướp lanh lợi và xảo quyệt nhất lên đường. Tên này, khoác lên mình vỏ bọc của một du khách tò mò, lân la khắp các con hẻm, lắng nghe những lời thì thầm trong gió. Vận may mỉm cười với hắn khi hắn đi ngang qua tiệm của lão thợ may Baba Mustafa. Qua cánh cửa hé mở, hắn nghe được lời khoe khoang của ông lão với người hàng xóm về một kỳ tích y học: “Đôi tay này, thưa ngài, còn tài hơn cả thầy thuốc. Chỉ trong bóng tối, tôi đã khâu liền một thân thể bị chia làm bốn mảnh!”
Trái tim tên cướp đập thình thịch. Manh mối đây rồi. Bằng vài lời tâng bốc và mấy đồng vàng lấp lánh, hắn đã mua được sự hợp tác của lão thợ may tham lam. Hắn bịt mắt Baba Mustafa, để ông lão dẫn đường bằng trí nhớ xúc giác phi thường của mình. Từng bậc thang, từng khúc quanh, từng mùi hương quen thuộc trong không khí đều được ông lão tái hiện lại. Cuối cùng, họ dừng lại trước một ngôi nhà khiêm tốn. Tên cướp mừng thầm. Hắn lén rút một viên phấn trắng, vạch một dấu ‘X’ rõ to lên cánh cửa gỗ sẫm màu—một ký hiệu của thần chết—rồi biến mất vào màn đêm, lòng đầy hân hoan về một cuộc tàn sát sắp diễn ra.
Nhưng không một chi tiết nào trong khu phố nhỏ bé này có thể thoát khỏi đôi mắt của Morgiana. Nàng giống như linh hồn của ngôi nhà, cảm nhận được mọi sự thay đổi dù là nhỏ nhất. Khi đi chợ về, dấu phấn trắng xa lạ đập vào mắt nàng như một vết sẹo. Nó không thuộc về nơi này. Tim nàng chợt thắt lại. Đây không phải là trò đùa của lũ trẻ. Linh cảm của một người đã quen với hiểm nguy mách bảo nàng rằng một sợi dây vô hình của sự chết chóc vừa được giăng lên trước cửa nhà.
Nàng không hoảng sợ. Nỗi sợ là một thứ xa xỉ. Thay vào đó, trí tuệ sắc bén của nàng bắt đầu hoạt động. Nếu kẻ thù dùng dấu hiệu để tìm ra chúng ta, vậy ta sẽ biến cả thành phố này thành một mê cung của những dấu hiệu. Nàng lặng lẽ lấy một viên phấn, và dưới ánh trăng mờ ảo, nàng đi dọc con phố, sao chép lại dấu ‘X’ ma quái đó lên tất cả các cánh cửa khác. Nàng làm việc nhanh nhẹn, im lặng như một bóng ma, biến cả khu phố thành một bản sao hoàn hảo của sự lừa dối.
Đêm đó, khi băng cướp hùng hổ kéo đến, chúng khựng lại trong sự bối rối tột độ. Trước mắt chúng là một rừng dấu ‘X’. Cánh cửa nào cũng giống nhau, như đang chế nhạo kế hoạch của chúng. Cơn thịnh nộ của tên thủ lĩnh không bùng nổ thành tiếng gầm, mà lắng lại, trở nên lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao. Hắn không nói một lời, chỉ ra hiệu rút lui. Ngay đêm đó, tên cướp thứ nhất đã phải trả giá cho sự thất bại bằng chính mạng sống của mình.
Một tên cướp khác, cẩn trọng hơn, được cử đi. Hắn cũng tìm đến Baba Mustafa. Lần này, rút kinh nghiệm, hắn không dùng phấn. Hắn dùng một chiếc đục nhỏ, tạo một vết sứt kín đáo trên bậc thềm đá ngay dưới ngưỡng cửa—một dấu hiệu mà hắn tin là vĩnh viễn và độc nhất.
Nhưng hắn đã một lần nữa đánh giá thấp người nữ nô lệ. Thói quen của Morgiana là quan sát mọi thứ, từ vết nứt trên tường đến ngọn cỏ mọc lệch. Vết sứt mới trên bậc đá không thể thoát khỏi nàng. Nàng ngay lập tức hiểu ra. Cùng một kẻ thù, một phương thức tinh vi hơn. Không một chút do dự, nàng lấy một chiếc đục và trong im lặng của buổi trưa, nàng kiên nhẫn tạo ra những vết sứt y hệt trên bậc thềm của mọi ngôi nhà trong khu phố. Lần thứ hai, kế hoạch của băng cướp biến thành một trò hề. Và lần thứ hai, một tên cướp nữa phải nằm xuống dưới lưỡi gươm của thủ lĩnh.
“Lũ vô dụng!” tên thủ lĩnh gầm lên trong hang đá. “Nếu muốn làm một việc cho ra hồn, chỉ có thể tự tay mình làm.” Hắn quyết định đích thân hành động. Hắn tìm đến ngôi nhà, không để lại dấu hiệu, mà khắc ghi từng chi tiết, từ màu sơn của cánh cửa đến chậu hoa đặt trên bậu cửa sổ, vào trong trí nhớ của mình.
Một kế hoạch tàn độc và hoàn hảo nảy ra trong đầu hắn. Hắn cải trang thành một thương nhân buôn dầu giàu có, dáng vẻ mệt mỏi sau một chuyến đi dài. Hắn chuẩn bị ba mươi chín cái chum da lớn. Một chum chứa đầy dầu hảo hạng, còn ba mươi tám chum kia, mỗi chum là một cỗ quan tài sống, giam giữ một tên cướp thiện chiến nhất, được trang bị đầy đủ vũ khí.

Khi hoàng hôn buông xuống, đoàn la chở theo cái chết của gã thương nhân dừng lại trước cửa nhà Alibaba. Với lòng hiếu khách bẩm sinh, Alibaba không một chút nghi ngờ, vui vẻ chào đón vị khách và cho phép gã để những chum dầu ngoài sân. Tên thủ lĩnh, trong lòng cười một cách quỷ quyệt, đã dặn dò đồng bọn: “Hãy nín thở chờ đợi. Nửa đêm, khi ta ném một viên sỏi từ cửa sổ, đó sẽ là hiệu lệnh. Phá chum xông ra, và không để một ai sống sót.”
Trong khi Morgiana đang chuẩn bị bữa tối thịnh soạn, chiếc đèn trong bếp đột nhiên phụt tắt. Nàng nhớ đến những chum dầu của vị khách. Cầm một chiếc bình nhỏ, nàng bước ra sân. Không khí đêm tĩnh lặng đến lạ thường. Khi nàng đến gần chum đầu tiên, định nghiêng nó để lấy dầu, một tiếng thì thầm khẽ vang lên từ bên trong, một giọng nói bị nén lại, đầy sốt ruột: “Đã đến lúc chưa, hỡi thủ lĩnh?”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Morgiana. Nàng đứng chết lặng trong một khoảnh khắc, trái tim như ngừng đập. Toàn bộ sự thật khủng khiếp hiện ra rõ mồn một. Dưới lớp vỏ bọc của người thương nhân là một con rắn độc, và ngoài sân không phải là dầu, mà là ba mươi tám nanh vuốt đang chờ đợi.
Nỗi sợ hãi dâng lên, nhưng ý chí sinh tồn và lòng trung thành còn mạnh mẽ hơn. Nàng ép giọng mình trầm xuống, bắt chước âm sắc của một người đàn ông, và đáp lại vào trong chum một cách lạnh lùng: “Chưa, nhưng sắp rồi.” Nàng đi một vòng, và từ ba mươi tám cái chum, nàng nghe thấy cùng một câu hỏi thì thầm và đưa ra cùng một câu trả lời hứa hẹn cái chết.
Trở lại bếp, Morgiana không còn là một nữ nô lệ. Nàng là một chiến binh, một người phán xử. Nàng hành động với một sự quyết đoán đáng sợ. Nàng lấy chiếc vạc đồng lớn nhất, đổ đầy dầu từ chiếc chum thật duy nhất, rồi đặt lên ngọn lửa đang cháy rực. Nàng nhìn dầu sôi lên, những bong bóng lớn nổ lách tách, lòng nàng tĩnh lặng như mặt hồ băng. Đây không phải là hành động giết người, đây là sự thanh tẩy.
Nàng lặng lẽ mang vạc dầu sôi ra sân. Lần lượt, với mỗi cái chum, nàng nhẹ nhàng mở nắp và dội dòng thác dầu nóng bỏng vào trong. Không một tiếng thét nào vang lên, chỉ có những tiếng “ực” trầm đục, ghê rợn của cái chết tức tưởi bị chôn vùi trong im lặng.
Sau khi hoàn thành công việc khủng khiếp đó, Morgiana trở vào nhà. Nàng gột rửa sạch sẽ, thay một bộ trang phục vũ công lộng lẫy, che giấu sự chết chóc vừa qua bằng vẻ đẹp kiêu sa. Nàng nói với Alibaba rằng, để tỏ lòng tôn kính vị khách quý, nàng xin được biểu diễn một điệu múa truyền thống. Tên thủ lĩnh, hoàn toàn không hay biết đội quân của mình đã bị xóa sổ, vui vẻ chấp nhận, xem đây là một phần thưởng cho kế hoạch hoàn hảo của gã.
Dưới ánh đèn lung linh, Morgiana bắt đầu. Nàng múa, và cả căn phòng như nín thở. Từng chuyển động của nàng đều uyển chuyển, mê hoặc. Trong tay nàng là một con dao găm sáng loáng, lấp lánh như một ngôi sao, được giới thiệu như một phần của đạo cụ. Điệu múa ngày càng nhanh, dồn dập, đầy đam mê. Nàng lượn quanh tên thủ lĩnh, ánh mắt họ giao nhau. Trong mắt gã là sự thèm khát và tự mãn. Trong mắt nàng là sự sắc lạnh của thép.
Khi điệu múa đạt đến đỉnh điểm, âm nhạc dồn dập như tiếng trống trận, Morgiana bất ngờ xoay người. Lưỡi dao găm trong tay nàng không còn là đạo cụ. Nó là một tia chớp báo tử. Bằng một động tác nhanh, gọn và chính xác tuyệt đối, nàng đâm thẳng vào tim tên thủ lĩnh. Gã trùm cướp khét tiếng chỉ kịp mở to đôi mắt đầy kinh hoàng và ngã gục xuống sàn, kết thúc cuộc đời tội ác của mình trong một điệu vũ.
Alibaba hét lên kinh hoàng. Mọi người trong nhà chết lặng. “Morgiana! Nàng điên rồi sao?” chàng gào lên.
Morgiana đứng thẳng, con dao găm vẫn còn trong tay, giọng nàng bình tĩnh đến lạ thường. “Thưa ông chủ, tôi không giết một vị khách,” nàng nói, “tôi giết kẻ thù cuối cùng đã rình rập gia đình chúng ta.”
Nàng dẫn Alibaba ra sân và kể lại toàn bộ câu chuyện, từ dấu phấn trên cửa đến ba mươi tám thi thể trong những chum dầu. Dưới ánh trăng, Alibaba nhìn thấy sự thật, và chàng không chỉ cảm thấy kinh hoàng, mà còn là một sự biết ơn và ngưỡng mộ vô hạn. Nàng nô lệ nhỏ bé này không chỉ cứu mạng chàng, mà còn sở hữu một trí tuệ, một lòng dũng cảm mà không vàng bạc nào có thể mua được.
Ngay đêm đó, Alibaba tuyên bố trước toàn thể gia đình: “Morgiana không còn là nô lệ nữa. Nàng là ân nhân, là người bảo vệ của gia đình này.” Để thể hiện lòng biết ơn sâu sắc nhất và gắn kết nàng với gia đình mãi mãi, chàng đã gả nàng cho con trai của mình.
Từ đó về sau, bí mật của kho báu chỉ còn mình Alibaba biết. Chàng sống một cuộc đời giàu có nhưng khiêm tốn, dùng của cải để giúp đỡ người nghèo và xây dựng một tương lai tươi sáng cho con cháu. Câu chuyện về chàng tiều phu Alibaba và nữ anh hùng Morgiana trở thành một huyền thoại, một lời nhắc nhở rằng kho báu lớn nhất không phải là vàng bạc trong hang đá, mà là lòng trung thành và trí tuệ phi thường của một con người.
Lời Kết: Số phận có thể trao cho ta một chiếc chìa khóa, nhưng chính trí tuệ và lòng dũng cảm mới quyết định cánh cửa nào sẽ mở ra. Kho báu của vách đá đã mang lại sự giàu có cho Alibaba, nhưng chính sự trung thành và mưu trí của Morgiana mới là tài sản vô giá bảo vệ sự sống và hạnh phúc. Huyền thoại của họ nhắc nhở chúng ta rằng, sự giàu có lớn nhất nằm ở lòng nhân ái, và sức mạnh vĩ đại nhất đến từ trí tuệ sáng suốt.
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 1
