Bầy Chim Thiên Nga
Chương 1: Lời Nguyền Của Hoàng Hậu
Vương quốc Eldoria nằm nép mình giữa những ngọn núi Xanh biếc hùng vĩ và được bao bọc bởi dòng sông Bạc lấp lánh như một dải lụa của nữ thần. Đây là một vùng đất trù phú, nơi những cánh đồng lúa mì vàng óng trải dài đến tận chân trời, và những vườn cây ăn quả trĩu nặng hứa hẹn một mùa màng bội thu. Lâu đài hoàng gia, với những ngọn tháp bằng đá cẩm thạch trắng vươn cao kiêu hãnh như những ngón tay chỉ lên trời xanh, là trái tim của vương quốc, một biểu tượng của sự thịnh trị và bình yên đã kéo dài qua nhiều thế hệ. Đức vua, người trị vì Eldoria, là một bậc quân vương nhân từ, có mái tóc đã điểm bạc như sương và đôi mắt luôn ánh lên sự mệt mỏi hiền hậu, một nỗi buồn cố hữu kể từ ngày hoàng hậu yêu quý của ngài qua đời. Nụ cười của đức vua đã trở nên hiếm hoi, giống như một mùa hè ngắn ngủi trong một năm dài băng giá. Niềm an ủi và tự hào duy nhất còn lại của ngài không phải là kho vàng chất cao như núi hay đội quân hùng mạnh, mà là mười hai người con: mười một hoàng tử và một công chúa út tên là Elisa.

Mười một hoàng tử là những viên ngọc quý của vương quốc, mỗi người một vẻ nhưng đều tỏa sáng rực rỡ. Người anh cả, William, trầm tĩnh và mạnh mẽ, mang trong mình dáng dấp của một vị vua tương lai, với đôi vai rộng và ánh mắt cương nghị. Frederick, người thứ hai, có tâm hồn nghệ sĩ, thường thổi những giai điệu du dương bằng cây sáo bạc, những nốt nhạc của chàng có thể khiến cả những con chim trong vườn thượng uyển cũng phải ngừng hót để lắng nghe. Cặp song sinh Arthur và Albert thì tinh nghịch, luôn bày ra những trò đùa khiến cả cung điện rộn rã tiếng cười, xua tan đi phần nào không khí u uất. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả họ đều mang trong mình sự dũng cảm của cha và nét dịu dàng, ấm áp của người mẹ quá cố. Hằng ngày, họ đến trường, học trên những tấm bảng vàng ròng với bút viết bằng kim cương, tiếp thu kiến thức về binh pháp, triết học và nghệ thuật. Họ là niềm hy vọng, là những cây sồi vững chãi sẽ che chở cho Eldoria trong tương lai. Nhưng đối với Elisa, họ chỉ đơn giản là những người anh trai yêu thương nàng hơn mọi thứ trên đời.
Elisa là bông hồng trắng tinh khôi của cả vương quốc. Nàng có mái tóc dài như một dòng suối vàng, đôi mắt xanh biếc như mặt hồ thu, và một tâm hồn trong vắt như giọt sương sớm. Nàng không học trên bảng vàng, mà đọc say sưa trong một cuốn sách tranh tuyệt đẹp, được vẽ tay bởi những họa sĩ tài hoa nhất, một báu vật trị giá bằng nửa vương quốc. Tình yêu thương của mười hai anh em là sợi dây liên kết thiêng liêng, không gì có thể phá vỡ. Khi các hoàng tử luyện kiếm trong sân, Elisa sẽ ngồi bên cửa sổ thêu những chiếc khăn tay có hình huy hiệu của từng người. Khi họ trở về, mồ hôi lấm tấm, nàng sẽ chạy ra với những ly nước chanh mát lạnh. Cuộc sống của họ là một bản giao hưởng êm đềm, ngập tràn tiếng cười và tình yêu thương, một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc gia đình.
Nhưng mọi bức tranh đều có thể bị xé nát. Đức vua, sau nhiều năm chìm trong cô đơn và bóng tối của sự mất mát, đã quyết định đi bước nữa. Lời đồn lan đi khắp vương quốc về một nàng công chúa ngoại quốc tên là Morgana, người có vẻ đẹp được ví như nữ thần màn đêm. Ngày bà ta đến Eldoria, cả vương quốc đã ra đón. Bà ta bước xuống từ cỗ xe ngựa nạm vàng, và đám đông như nín thở. Bà ta quả thực rất đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng như một bức tượng tạc từ băng giá. Mái tóc đen nhánh như gỗ mun được búi cao, làn da trắng muốt như tuyết đầu mùa, và đôi môi đỏ thẫm như một quả anh đào độc. Đức vua, bị choáng ngợp trước nhan sắc ấy, đã không nhận ra sự trống rỗng và tham vọng độc ác ẩn sau đôi mắt đen sâu thẳm như vực không đáy của bà. Ngài chỉ thấy ở đó hình bóng của một người có thể lấp đầy khoảng trống trong tim mình.
Trong những tuần đầu tiên, Hoàng hậu Morgana là hiện thân của sự hoàn hảo. Bà ta mỉm cười dịu dàng với các hoàng tử, tặng cho Elisa những chiếc kẹp tóc bằng ngọc trai, và nói với đức vua những lời ngọt ngào như mật ong. Nhưng đó chỉ là một chiếc mặt nạ được chế tác tinh xảo. Mỗi khi đức vua quay lưng đi, nụ cười trên môi bà ta lập tức đông cứng lại, và ánh mắt bà ta phóng về phía những đứa trẻ như những mũi dao băng. Bà ta ghét chúng. Bà ta ghét sự tồn tại của chúng, ghét tình yêu thương mà chúng dành cho nhau, và ghét vị trí của chúng trong trái tim nhà vua và vương quốc. Chúng là những chướng ngại vật trên con đường bà ta thâu tóm quyền lực tuyệt đối. Đặc biệt là Elisa, với vẻ đẹp trong sáng và tâm hồn thánh thiện, là cái gai nhức chối nhất, một sự tương phản rõ rệt với bản chất tăm tối của bà ta.
Sự giả tạo không thể che đậy được mãi mãi. Dần dần, nọc độc của Morgana bắt đầu ngấm vào từng ngóc ngách của cung điện. Bà ta bắt đầu chiến dịch chia rẽ tình cảm cha con họ. Bà ta thì thầm vào tai đức vua mỗi đêm, giọng nói như tiếng rắn trườn: “Các hoàng tử đang ngày một kiêu ngạo, chúng không còn coi lời chàng ra gì nữa”, “Công chúa Elisa lười biếng, chỉ biết đọc sách viển vông thay vì học những điều một công chúa cần biết”. Đức vua, vì quá si mê người vợ mới và quá mệt mỏi với nỗi đau cũ, đã dần tin vào những lời dối trá đó. Ngài bắt đầu nhìn các con bằng ánh mắt xét nét, xa cách. Những bữa tối gia đình ấm cúng xưa kia giờ trở nên im lặng và căng thẳng. Nỗi buồn như một lớp sương mù dày đặc, từ từ bao phủ lấy lâu đài vốn luôn rực rỡ ánh nắng.
Các hoàng tử cảm nhận rõ sự thay đổi. Họ cố gắng nói chuyện với cha, nhưng ngài chỉ gạt đi. Elisa bé nhỏ chỉ biết khóc một mình trong khu vườn thượng uyển, nơi nàng và các anh đã từng trồng những bông hồng. Nàng không hiểu tại sao người phụ nữ xinh đẹp kia lại có thể mang đến nhiều đau khổ đến vậy. Nàng nhìn thấy con rắn độc sau nụ cười của mụ, nhưng nàng không biết làm cách nào để nói cho cha mình biết.
Và rồi, ngày định mệnh ấy cũng đến, một buổi sáng mùa thu khi sương mù giăng kín lối đi, lạnh lẽo như trái tim của hoàng hậu. Morgana đã quyết định rằng thời gian cho những đứa trẻ đã hết. Với kiến thức ma thuật hắc ám học được từ quê hương mình, một vùng đất xa xôi nơi ma thuật vẫn còn tồn tại, bà ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Bà ta lẻn vào xưởng may hoàng gia, lấy trộm mười một chiếc áo sơ mi lụa trắng mà các hoàng tử yêu thích nhất.
Trở về phòng riêng, bà ta đặt những chiếc áo lên một bàn thờ bằng đá đen. Bà ta bắt đầu lẩm nhẩm những câu thần chú bằng một ngôn ngữ cổ xưa, những âm thanh rít lên ghê rợn, khiến những ngọn nến trong phòng chập chờn như sắp tắt. Một luồng khói xanh lục, bốc lên từ tay bà ta, bao trùm lấy những chiếc áo. Sợi lụa trắng mềm mại dường như co rúm lại, hấp thụ thứ tà thuật hắc ám. Sau đó, bà ta lạnh lùng đi đến phòng ngủ của các hoàng tử, nơi họ vẫn đang say giấc.
Bà ta ném từng chiếc áo ma thuật lên người mỗi hoàng tử.
Một ánh sáng xanh lè lóe lên, theo sau là những tiếng kêu đau đớn. Các hoàng tử giật mình tỉnh giấc trong cơn ác mộng tồi tệ nhất. Cơ thể họ co giật, biến đổi một cách khủng khiếp. Xương cốt kêu răng rắc, da thịt bị kéo căng ra, và lông vũ trắng muốt mọc trùm lên người họ. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mười một hoàng tử tuấn tú đã biến mất. Thay vào đó, trên giường của họ là mười một con thiên nga trắng tuyệt đẹp, nhưng trong đôi mắt của chúng ánh lên sự kinh hoàng và tuyệt vọng của con người. Với một tiếng kêu cuối cùng ai oán, chúng đập cánh, phá tan cửa sổ kính màu và bay vút ra bầu trời xám xịt. Lời nguyền đã được định đoạt: ban ngày, họ sẽ phải mang hình hài thiên nga, bay lượn không ngừng; chỉ khi mặt trời lặn, họ mới được trở lại làm người trong vài giờ ngắn ngủi.
Elisa, linh cảm có chuyện chẳng lành, đã chạy đến phòng các anh. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng chết lặng: căn phòng trống hoác, cửa sổ vỡ tan, và những chiếc giường lạnh lẽo. Nàng gào lên gọi tên từng người anh, nhưng chỉ có tiếng vọng của chính mình đáp lại trong nỗi tuyệt vọng. Hoàng hậu Morgana bước vào, trên môi là một nụ cười chiến thắng. “Các anh của ngươi đã bay đi rồi, công chúa ạ,” bà ta nói, giọng điệu ngọt ngào một cách ghê tởm. “Chúng đã chán cuộc sống hoàng gia và biến thành những con chim hoang dã, bay đến những vùng đất xa xôi. Chúng sẽ không bao giờ trở lại đâu.”
Nỗi đau mất anh khiến trái tim Elisa như bị bóp nát. Nhưng sự tàn ác của hoàng hậu vẫn chưa dừng lại. Giờ đây, chỉ còn lại một mình Elisa, mục tiêu duy nhất cho sự hành hạ của bà ta. Morgana tìm mọi cách để hủy hoại vẻ đẹp và tinh thần của cô công chúa bé nhỏ. Bà ta bắt nàng mặc những bộ quần áo của người hầu, rách rưới và thô ráp. Bà ta lấy bùn đất bôi lên khuôn mặt thiên thần của nàng, khiến mái tóc vàng óng của nàng rối bù và bết dính. Nàng bị đuổi ra khỏi dãy phòng hoàng gia, phải sống trong một căn bếp tối tăm, hôi hám dưới cùng của lâu đài.
Nhưng dù bị đối xử tàn tệ đến đâu, Elisa vẫn không mất đi vẻ đẹp nội tâm. Đôi mắt nàng vẫn trong xanh một cách lạ thường, và trái tim nàng vẫn chan chứa tình yêu thương dành cho các anh. Chính điều này càng làm cho hoàng hậu thêm điên tiết. Một ngày, bà ta quyết định dùng ma thuật để hủy hoại Elisa tận gốc rễ. Bà ta vào trong hầm tối, bắt ba con cóc xấu xí, gớm ghiếc, rồi thì thầm vào tai chúng những lời nguyền rủa. Con thứ nhất, khi chạm vào Elisa, sẽ khiến nàng trở nên ngu dốt và lười biếng. Con thứ hai sẽ khiến nàng trở nên xấu xí dị dạng, không ai nhận ra. Và con thứ ba, con độc ác nhất, sẽ gieo vào tim nàng một tâm địa hiểm độc, khiến nàng cũng trở nên tàn nhẫn như chính mụ.
Bà ta mang ba con cóc đến nhà tắm hoàng gia, nơi Elisa đang chuẩn bị tắm trong một bồn nước ấm ngát hương hoa hồng. Khi Elisa vừa bước vào làn nước trong vắt, hoàng hậu liền thả ba con cóc vào. Nhưng một điều kỳ diệu đã xảy ra. Sự trong trắng và thánh thiện của Elisa giống như một lá chắn vô hình. Ngay khi chạm vào làn nước tinh khiết bao quanh nàng, tà phép của ba con cóc lập tức bị hóa giải. Chúng biến thành ba bông hoa anh túc đỏ thắm, trôi lềnh bềnh trên mặt nước.
Tức giận đến cực điểm vì thất bại, Morgana dùng một phương pháp trần tục hơn nhưng không kém phần tàn độc. Bà ta lấy nước quả óc chó, một loại nhựa cây có màu nâu sẫm và mùi hăng nồng, chà xát khắp người Elisa. Làn da trắng ngần của nàng biến thành màu nâu đen, bẩn thỉu. Bà ta dùng kéo cắt phăng mái tóc vàng óng ả của nàng, để lại một mớ tóc ngắn lởm chởm, nham nhở. Khi Elisa xuất hiện trước triều đình, không ai, kể cả đức vua, nhận ra nàng. Ngài kinh hãi nhìn “đứa trẻ ăn mày xa lạ” với ánh mắt ghê tởm và ra lệnh đuổi ngay ra khỏi vương quốc.
Bị chính cha ruột xua đuổi, trái tim Elisa tan nát thành ngàn mảnh. Nàng lang thang vô định, bước vào khu rừng rậm u tối ở rìa vương quốc. Đêm xuống, nàng ngủ trên nền đất lạnh, gối đầu lên một tảng đá rêu phong. Nàng khóc cho số phận bi thảm của mình, và hơn hết, nàng khóc vì nhớ các anh. Một niềm tin mãliệt, cháy bỏng nhen nhóm trong tim: các anh của nàng chưa chết, họ chỉ đang ở đâu đó ngoài kia. Nàng phải đi tìm họ, bằng bất cứ giá nào.
Suốt nhiều ngày liền, Elisa đi mãi, đi mãi sâu vào trong rừng. Nàng ăn những quả dại, uống nước suối để sống qua ngày. Đôi chân trần của nàng bị gai nhọn và đá sắc cào xước, rớm máu, nhưng nỗi đau thể xác không thể so sánh được với nỗi đau trong tâm hồn.
Một buổi trưa, khi đang mệt lả và tuyệt vọng, nàng gặp một bà lão đang gánh một bó củi khô. Bà lão có khuôn mặt hiền từ và đôi mắt lấp lánh sự thông thái. “Chào cháu gái,” bà nói. “Cháu có thấy mười một chàng hoàng tử cưỡi ngựa đi qua đây không?” Trái tim Elisa đập mạnh. Nàng lắc đầu buồn bã. “Cháu không thấy hoàng tử nào cả, nhưng hôm qua cháu thấy mười một con thiên nga đội vương miện vàng bay về phía biển. Có lẽ đó là những người mà bà tìm kiếm.”
Bà lão mỉm cười và chỉ tay về phía con đường mòn dẫn ra biển. Elisa cảm ơn bà rối rít rồi chạy như bay theo hướng đó. Nàng chạy cho đến khi khu rừng thưa dần, nhường chỗ cho bãi cát trắng và tiếng sóng vỗ rì rào. Trước mắt nàng, đại dương xanh thẳm trải dài đến tận chân trời. Nàng đứng đó, lòng đầy hy vọng. Nàng tìm thấy mười một chiếc lông thiên nga trắng muốt nằm trên cát, như một lời nhắn nhủ rằng nàng đã đi đúng đường.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu đỏ rực như máu, Elisa nhìn thấy một cảnh tượng kỳ diệu. Mười một con thiên nga trắng, bay thành đội hình chữ V, từ phía biển bay vào. Chúng hạ cánh ngay ngắn thành một hàng dài trên bãi cát. Và ngay khi tia nắng cuối cùng của ngày tắt hẳn, một phép màu đã xảy ra. Lốt thiên nga rơi xuống, và đứng trước mặt nàng là mười một người anh trai yêu dấu, bằng xương bằng thịt, dù trông họ mệt mỏi và u buồn.
Elisa hét lên một tiếng và lao vào vòng tay họ. Họ ôm chầm lấy nhau, những giọt nước mắt hạnh phúc và đau khổ hòa lẫn. Họ kể cho nhau nghe về lời nguyền độc ác, về nỗi đau khổ và sự chia ly. Các hoàng tử chỉ có thể trở lại làm người vào ban đêm. Ban ngày, họ phải bay lượn không ngừng, quê hương của họ giờ đây đã trở thành một nơi xa lạ và nguy hiểm. Vùng đất bên kia đại dương là nơi trú ẩn duy nhất của họ.
Họ chỉ có một đêm ngắn ngủi bên nhau. Elisa không muốn rời xa các anh thêm một lần nào nữa. Nàng quyết tâm sẽ đi cùng họ. Các hoàng tử, dù lo lắng cho cô em gái bé bỏng, cũng không thể để nàng ở lại một mình. Họ cùng nhau thức suốt đêm, dùng những cành liễu dẻo dai và cói mềm bện thành một chiếc lưới thật to và chắc chắn, một biểu tượng cho sự đoàn kết của họ.
Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh ló dạng ở chân trời, các hoàng tử lại cảm nhận nỗi đau của sự biến đổi. Elisa nằm vào trong lưới, nắm chặt tay các anh. Khi mặt trời mọc, mười một chàng trai lại biến thành thiên nga. Chúng cùng nhau quắp chiếc lưới, đập những đôi cánh mạnh mẽ, bay vút lên không trung, mang theo người em gái yêu quý vượt qua đại dương bao la.
Hành trình của họ chỉ vừa mới bắt đầu. Phía trước là biển cả vô tận, là những thử thách không thể lường trước, và là một tia hy vọng mong manh về việc hóa giải lời nguyền. Elisa nhắm mắt lại, trái tim vừa sợ hãi vừa kiên định. Vì các anh, nàng sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Chương 2: Hành Trình Qua Biển Cả Và Lời Giải Cứu
Bầu trời cao và rộng, mặt biển xanh thẳm bên dưới trải dài vô tận như một tấm gương khổng lồ phản chiếu nỗi buồn của Thượng đế. Elisa nằm gọn trong chiếc lưới dệt bằng tình yêu thương, cảm nhận từng cơn gió mang theo vị mặn của biển cả lướt qua mặt và tiếng đập cánh đều đặn, mạnh mẽ của các anh. Nàng nhìn lên, thấy mười một đôi cánh trắng muốt đang che chở cho mình như một mái vòm kiên cố, mỗi nhịp đập là một lời hứa, một sự hy sinh thầm lặng. Nàng nhìn xuống, thấy mặt biển lúc thì xanh ngọc bích hiền hòa, lúc lại thẫm lại như đá saphia giận dữ. Những con tàu buôn trông nhỏ bé như những món đồ chơi bị bỏ quên, và những đám mây trắng trôi lững lờ bên dưới họ, tựa như những hòn đảo bông gòn không bao giờ có thể đặt chân đến.

Suốt cả ngày, họ bay không ngừng nghỉ, một cuộc hành trình không có điểm dừng giữa không trung bao la. Mặt trời lên cao, thiêu đốt làn da mỏng manh của nàng, và cơn khát làm cổ họng nàng khô rát, bỏng cháy. Nàng có thể cảm nhận được sự mệt mỏi trong từng nhịp cánh của các anh. Thỉnh thoảng, một giọt mồ hôi mặn chát từ trán người anh cả lại nhỏ xuống má nàng, nóng hổi và chân thật. Nhưng mỗi khi nàng cảm thấy kiệt sức, sắp lịm đi vì mệt mỏi và sợ hãi, nàng lại nhìn vào đôi mắt của các anh thiên nga. Dù mang hình hài loài vật, đôi mắt ấy vẫn ánh lên sự kiên định và tình yêu thương vô bờ của con người, truyền cho nàng một sức mạnh vô hình, một dòng năng lượng ấm áp giúp nàng tiếp tục chịu đựng.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, một nỗi lo lắng hữu hình xâm chiếm lấy họ. Bầu trời chuyển từ màu vàng cam sang màu đỏ rực như một vết thương đang rỉ máu, rồi tím sẫm như một vết bầm khổng lồ. Họ vẫn đang ở giữa biển khơi, không một mỏm đá, không một hòn đảo nào trong tầm mắt. Chỉ có nước và trời, hòa vào nhau ở một đường chân trời xa tít tắp. Hoàng tử William, con thiên nga bay đầu đàn, cất tiếng kêu lo lắng, một âm thanh ai oán xé tan sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Chúng phải tìm được nơi đáp xuống trước khi đêm đến, nếu không, khi biến trở lại thành người, tất cả sẽ rơi xuống nấm mồ nước sâu lạnh lẽo.
Cơn tuyệt vọng bắt đầu len lỏi như một loài dây leo độc. Chúng bay nhanh hơn, đôi cánh đập mạnh mẽ hơn trong cuộc đua điên cuồng với bóng tối đang nuốt chửng chân trời. Một cơn bão từ xa ập tới, gió bắt đầu thổi mạnh, gào thét như một con quái vật bị thương. Cơn gió quất vào chiếc lưới khiến Elisa chao đảo, cảm giác như nàng sắp bị hất văng ra khỏi vòng tay bảo vệ của các anh. Những con sóng bên dưới bắt đầu gầm gừ, trỗi dậy thành những ngọn núi nước đen ngòm, chực chờ nuốt chửng họ. Trái tim Elisa thắt lại. Nàng nhắm mắt cầu nguyện, một lời cầu nguyện thầm lặng nhưng khẩn thiết, gửi đến người mẹ hiền trên thiên đàng, mong mẹ hãy che chở cho những đứa con bất hạnh của người.
Và dường như lời cầu nguyện của nàng đã được lắng nghe. Ngay khi mặt trời chỉ còn là một vệt sáng mỏng như sợi chỉ ở cuối chân trời, người em út, người luôn có đôi mắt tinh anh nhất, đã kêu lên một tiếng vui mừng. Phía trước, một mỏm đá nhỏ, đen trũi và lởm chởm, nhô lên khỏi mặt nước như một chiếc lưng gù của gã khổng lồ, chỉ vừa đủ chỗ cho mười hai anh em họ đứng. Chúng dồn hết sức lực cuối cùng, vội vàng hạ cánh xuống đó, kiệt sức và run rẩy. Vừa kịp lúc. Ngay khi gót chân của người em út chạm vào mỏm đá, mặt trời lặn hẳn. Mười một chàng hoàng tử hiện ra, loạng choạng và mệt lả, ôm chầm lấy nhau và cô em gái bé bỏng trong sự giải thoát tạm thời.
Họ đứng chen chúc nhau trên mỏm đá chật hẹp, sóng biển vỗ mạnh vào chân, tung bọt trắng xóa lạnh buốt. Cơn bão nổi lên, sấm sét rền vang, những tia chớp xé toạc bầu trời đen kịt, soi rõ những khuôn mặt xanh xao vì kiệt sức và sợ hãi. Mưa quất như roi vào da thịt. Nhưng họ không còn sợ hãi nữa. Họ đứng thành một vòng tròn vững chắc, che chắn cho Elisa ở giữa. Trong cái lạnh lẽo và hung dữ của cơn bão, họ tìm thấy hơi ấm và sức mạnh từ tình thân. Đêm đó, họ không ngủ. Họ cùng nhau ngắm những tia chớp, và trong tiếng gầm của biển cả, họ mơ về một ngày được trở về quê hương, về những căn phòng ấm áp và những bữa tối sum vầy.
Sáng hôm sau, khi bình minh vừa hé, họ lại tiếp tục cuộc hành trình. Lần này, may mắn đã mỉm cười với họ. Chỉ bay được nửa ngày, họ đã nhìn thấy đất liền. Một vùng đất xinh đẹp hiện ra trước mắt, không giống bất cứ nơi nào họ từng thấy. Những ngọn núi xanh hùng vĩ phủ đầy mây trắng, những khu rừng rậm rạp với những loài cây có lá bạc lấp lánh trong nắng, và những thác nước đổ xuống từ vách đá, tạo thành cầu vồng rực rỡ. [Hình ảnh của một thác nước có cầu vồng] Đó là Fata Morgana, vùng đất của những nàng tiên, một nơi huyền ảo và xa lạ, nơi không khí dường như cũng trong lành hơn và mang một mùi hương hoa cỏ lạ lùng.
Họ tìm thấy một hang động lớn, cửa hang phủ đầy dây leo có những bông hoa màu tím biếc tỏa hương thơm ngát. Đó sẽ là nhà của họ. Các hoàng tử đi săn bắt, hái lượm để kiếm thức ăn, trong khi Elisa ở lại dọn dẹp hang động. Nàng dùng lá cây mềm và rêu khô biến nó thành một nơi ở ấm cúng. Cuộc sống của họ tuy đơn sơ nhưng lại bình yên. Ban ngày, khi các anh biến thành thiên nga bay đi, Elisa lại một mình. Nỗi cô đơn là một gánh nặng khủng khiếp. Nàng đi dạo dọc bờ biển, nhặt những vỏ sò xinh đẹp, và viết tên các anh lên cát để rồi nhìn sóng xóa đi, như một trò chơi buồn bã với số phận. Ban đêm, các anh trở về, và hang động lại tràn ngập tiếng nói cười. Họ quây quần bên đống lửa, kể cho nhau nghe những câu chuyện, nhưng một nỗi buồn sâu thẳm vẫn luôn hiện hữu trong ánh mắt họ.
Trong sâu thẳm trái tim, Elisa không nguôi nỗi khát khao được giải thoát cho các anh. Nàng không muốn họ phải sống mãi trong kiếp cầm thú. Mỗi đêm, sau khi các anh đã ngủ say, nàng lại quỳ gối trên nền đất lạnh, nước mắt lăn dài, cầu nguyện cho một phép màu, một lời chỉ dẫn.
Một đêm trăng tròn, khi ánh trăng bạc tràn ngập hang động, Elisa có một giấc mơ kỳ lạ. Nàng thấy mình đang đi trong một khu rừng phát sáng, nơi mỗi chiếc lá, mỗi ngọn cỏ đều tỏa ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ. Một nàng tiên xinh đẹp tuyệt trần hiện ra trước mặt. Nàng tiên có mái tóc bồng bềnh như mây, mặc một chiếc váy dệt bằng ánh trăng, và giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo. Đó chính là Fata Morgana, vị tiên cai quản vùng đất này.
“Hỡi cô công chúa dũng cảm,” nàng tiên nói, giọng đầy uy nghiêm nhưng cũng không kém phần cảm thông. “Ta biết nỗi đau của cô. Ta biết cô sẵn sàng làm mọi thứ để cứu các anh mình. Lời nguyền rất mạnh, nhưng không phải là không thể hóa giải. Tuy nhiên, cái giá phải trả là vô cùng đắt, đòi hỏi một sự hy sinh tột cùng. Cô có đủ can đảm để thực hiện nó không?”
“Thưa tiên nữ,” Elisa đáp, giọng đầy quả quyết. “Vì các anh, không có thử thách nào mà con không dám đối mặt, không có nỗi đau nào mà con không thể chịu đựng.”
Nàng tiên mỉm cười, một nụ cười vừa trân trọng vừa ái ngại. “Vậy hãy nghe đây. Hãy nhìn loại cây tầm ma này,” nàng tiên chỉ vào một bụi cây gai góc mọc quanh chân mình, những chiếc lá xanh của nó dường như có một quầng sáng ma quái. “Loại cây này mọc rất nhiều trên các nấm mồ trong nghĩa địa. Cô phải tự tay mình hái chúng, dù cho chúng sẽ làm phồng rộp, bỏng rát đôi tay cô như lửa đốt. Sau đó, cô phải dùng đôi chân trần của mình để giẫm nát chúng, lấy ra những sợi lanh màu xanh. Từ những sợi lanh đó, cô phải tự mình xe sợi và dệt thành mười một chiếc áo giáp. Khi cô ném những chiếc áo này lên người các anh cô, lời nguyền sẽ được hóa giải.”
Elisa lắng nghe, lòng đầy hy vọng. Nhưng nàng tiên vẫn chưa nói hết. “Tuy nhiên, có một điều kiện quan trọng nhất, một thử thách còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác. Từ lúc cô bắt đầu công việc này cho đến khi nó hoàn thành, dù mất bao lâu đi chăng nữa, cô tuyệt đối không được nói một lời nào. Một từ thốt ra từ miệng cô, dù là tiếng thì thầm, cũng sẽ trở thành một mũi dao găm thẳng vào tim các anh cô, giết chết họ ngay lập tức. Hãy nhớ lấy, sự im lặng của cô là mạng sống của họ. Cô có dám chấp nhận thử thách này không?”
Elisa rùng mình. Không được nói, không được giải thích, không được than van. Nàng sẽ phải sống trong câm lặng, chịu đựng nỗi đau thể xác và sự hiểu lầm của những người nàng yêu thương nhất. Nhưng rồi nàng nghĩ đến đôi cánh thiên nga mỏi mệt của các anh, nghĩ đến ánh mắt tuyệt vọng của họ mỗi sớm mai. Nàng gật đầu một cách dứt khoát, nước mắt lăn dài.
Khi Elisa tỉnh dậy, giấc mơ vẫn còn rõ mồn một. Bên cạnh nàng là một nắm cây tầm ma, giống hệt như trong mơ, và cảm giác bỏng rát trên tay nàng là thật. Nàng biết đó không phải là ảo ảnh. Đó là định mệnh. Nàng rời hang động trong im lặng, chỉ để lại một lá thư ngắn ngủi viết trên lá cây, rằng nàng phải đi làm một việc quan trọng và sẽ sớm trở về.
Nàng đi đến một nghĩa địa cổ gần đó. Không khí ở đây lạnh lẽo và u ám, những ngôi mộ phủ đầy rêu xanh. Nhưng Elisa không sợ hãi. Nàng bắt đầu hái những cây tầm ma. Từng chiếc lá, từng cái gai đâm vào da thịt nàng, gây ra một cảm giác đau đớn, bỏng rát như hàng ngàn mũi kim lửa châm chích. Đôi tay nàng nhanh chóng phồng rộp, sưng tấy và chảy máu. Nàng cắn chặt môi để không bật ra tiếng kêu, nước mắt cứ thế tuôn rơi, nhưng bàn tay vẫn không ngừng làm việc.
Khi đã hái đủ, nàng mang chúng về một nơi trú ẩn bí mật. Nàng dùng đôi chân trần của mình giẫm lên đống cây gai góc. Cảm giác còn đau đớn hơn gấp bội. Nhưng nàng không dừng lại. Nàng giẫm mãi, giẫm mãi, cho đến khi những thân cây cứng rắn biến thành một đống sợi lanh màu xanh mềm mại.
Khi các hoàng tử trở về hang và không thấy em gái, họ vô cùng lo lắng. Đọc được lời nhắn, họ chia nhau đi tìm. Cuối cùng, họ tìm thấy Elisa trong một góc khuất, đôi tay và đôi chân rớm máu, đang cặm cụi xe những sợi lanh xanh. Họ kinh hoàng, gặng hỏi chuyện gì đã xảy ra. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Elisa chỉ có thể nhìn các anh bằng đôi mắt đẫm lệ, một ánh nhìn vừa yêu thương vừa đau khổ. Họ nghĩ rằng em gái mình đã bị một lời nguyền câm nào đó ám vào. Nỗi đau vì sự hiểu lầm còn nhức nhối hơn cả những vết bỏng trên da thịt nàng. Cuộc thử thách của sự im lặng chỉ vừa mới bắt đầu.
Chương 3: Thử Thách Của Sự Im Lặng Và Tình Yêu Chân Thật
Ngày lại ngày trôi qua trong sự im lặng nặng nề và nỗi đau thể xác không ngừng. Elisa làm việc như một cái bóng, đôi tay nàng giờ đây không còn là đôi tay mềm mại của một nàng công chúa nữa, mà đã chai sạn, phồng rộp và chằng chịt những vết sẹo cũ mới. Nỗi đau từ cây tầm ma đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc, nhưng nỗi đau trong tim còn lớn hơn gấp bội. Mỗi buổi tối, khi các anh trở về, họ lại nhìn nàng bằng ánh mắt xót xa, hoang mang. Hoàng tử William, người anh cả, nhiều lần cố gắng gặng hỏi, nhưng tất cả những gì anh nhận được là cái lắc đầu và những giọt nước mắt lăn dài trên má em gái. Bức tường im lặng giữa họ ngày một dày thêm, một sự tra tấn tinh thần còn khủng khiếp hơn cả lời nguyền.
Bảy chiếc áo đã thành hình, lấp lánh một màu xanh biếc kỳ lạ dưới ánh lửa bập bùng trong hang. Chúng là niềm hy vọng, là thành quả của máu và nước mắt. Elisa nâng niu chúng, trái tim vừa tự hào vừa lo sợ. Nàng còn phải làm bốn chiếc nữa. Liệu nàng có đủ sức chịu đựng không?

Một buổi sáng định mệnh, khi Elisa đang mải mê dệt chiếc áo thứ tám trong một thung lũng hẻo lánh để tránh ánh mắt đau buồn của các anh, tiếng tù và săn vang dội khắp núi rừng, theo sau là tiếng chó sủa inh ỏi. Một đoàn săn hoàng gia của vương quốc láng giềng đang đi qua đây. Đi đầu là vị vua trẻ tuổi, Alaric, một người nổi tiếng anh minh và nhân hậu. Chàng có mái tóc màu nâu sẫm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi buồn cố hữu. Ngai vàng, quyền lực, sự tung hô của thần dân, tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim chàng kể từ sau cái chết của vị hôn thê.
Khi Vua Alaric và đoàn tùy tùng rẽ vào thung lũng, chàng đã sững sờ. Trước mắt chàng là một cô gái với vẻ đẹp thanh khiết lạ thường. Dù nàng mặc quần áo đơn sơ, mái tóc rối và đôi tay đầy vết xước, vẻ đẹp của nàng vẫn tỏa sáng như một viên ngọc thô. Đôi mắt xanh biếc của nàng ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy nghị lực. Nhà vua chưa bao giờ thấy một người con gái nào xinh đẹp và bí ẩn đến vậy. Trái tim tưởng đã hóa đá của chàng bỗng nhiên rung động.
Chàng ra hiệu cho đoàn săn dừng lại, rồi một mình xuống ngựa, chậm rãi tiến lại gần. Elisa giật mình, vội vàng giấu những chiếc áo tầm ma đi. Nàng nhìn nhà vua, lòng đầy hoảng sợ. Nàng không thể nói, không thể giải thích. “Xin cô đừng sợ,” nhà vua dịu dàng nói. “Ta là Alaric, vua của xứ này. Cô là ai và tại sao lại ở đây một mình?”
Elisa chỉ có thể lắc đầu, nước mắt bắt đầu ứa ra vì sợ hãi và bất lực. Nhà vua thấy vậy liền cảm thấy trái tim mình nhói đau. Chàng cởi chiếc áo choàng nhung của mình và khoác lên vai nàng. “Nàng không cần phải nói. Ta thấy nàng không thuộc về nơi hoang dã này. Ta sẽ đưa nàng về cung điện của ta. Nàng sẽ được mặc những bộ quần áo đẹp nhất, sống trong nhung lụa. Ta sẽ yêu thương và bảo vệ nàng.”
Nhà vua bế Elisa lên ngựa và đưa nàng về hoàng cung. Cả triều đình xôn xao trước sự xuất hiện của cô gái lạ. Đặc biệt là vị Tổng giám mục, một người có khuôn mặt khắc khổ, luôn cho rằng lòng mộ đạo của mình cho phép lão phán xét người khác. Lão ta ngay lập tức nghi ngờ Elisa là một mụ phù thủy dùng tà thuật để mê hoặc nhà vua. “Tâu bệ hạ,” lão ta nói, “Vẻ đẹp của cô ta không phải là vẻ đẹp của người thường. Sự im lặng của cô ta là một dấu hiệu của tà thuật.”
Nhưng nhà vua, lần đầu tiên sau nhiều năm cảm thấy trái tim mình sống lại, đã không để tâm đến những lời gièm pha. Chàng say mê Elisa. Chàng cho người mang đến những bộ xiêm y lộng lẫy nhất. Nhưng trong lòng Elisa không hề có niềm vui. Mỗi đêm, nàng lại mơ thấy các anh trai đang kêu gọi mình trong tuyệt vọng.
Thấu hiểu nỗi buồn của nàng, nhà vua cho nàng một căn phòng nhỏ liền kề phòng ngủ của mình, được trang trí giống như hang động nơi chàng đã tìm thấy nàng. Elisa khám phá ra rằng căn phòng này thông với một nhà kho cũ, nơi nàng có thể giấu những cây tầm ma và những chiếc áo đang dệt. Mỗi đêm, khi cả cung điện đã chìm vào giấc ngủ, nàng lại lẻn vào đó, tiếp tục công việc đau đớn của mình.
Tình yêu của nhà vua dành cho Elisa ngày một lớn dần, và chàng quyết định tổ chức một lễ cưới linh đình. Elisa, trong lòng vừa lo sợ vừa cảm động. Nàng gật đầu đồng ý, nhưng trong đôi mắt vẫn không giấu được nét u buồn.
Trở thành hoàng hậu, cuộc sống của Elisa càng thêm khó khăn. Lời đồn về việc nàng là phù thủy ngày càng lan rộng, được thổi phồng bởi lão Tổng giám mục. Lão ta liên tục thì thầm vào tai nhà vua những lời độc địa, nhưng tình yêu của nhà vua vẫn là một bức tường thành vững chắc.
Một đêm, tầm ma đã hết. Elisa biết rằng nàng phải quay lại nghĩa địa để hái thêm. Với trái tim đập thình thịch, nàng lẻn ra khỏi cung điện trong đêm tối. Nàng không biết rằng, lão Tổng giám mục đã cho người theo dõi nàng. Lão ta nhìn thấy hoàng hậu của mình đi vào một nghĩa địa u ám, nơi những linh hồn không siêu thoát được cho là vẫn còn lảng vảng.
Ngày hôm sau, lão Tổng giám mục lập tức đến gặp nhà vua. “Tâu bệ hạ, đêm qua hạ thần đã tận mắt thấy hoàng hậu vào nghĩa địa, nơi bà ta gặp gỡ và giao du với ma quỷ. Bà ta không phải là con người, mà là một phù thủy!” Nhà vua ban đầu không tin. Nhưng những lời nói của Tổng giám mục, cùng với sự im lặng khó hiểu của Elisa, đã gieo vào lòng chàng một hạt giống nghi ngờ. Trái tim chàng đau như cắt.
Đêm tiếp theo, nhà vua quyết định tự mình theo dõi. Chàng thấy Elisa lại lẻn ra khỏi phòng. Chàng bám theo và tận mắt chứng kiến nàng đi vào nghĩa địa. Lần này, sự nghi ngờ trong lòng chàng đã biến thành nỗi kinh hoàng. Chàng không còn có thể bào chữa cho nàng được nữa.
Sáng hôm sau, một phiên tòa được mở ra. Elisa bị đưa ra xét xử. Nàng đứng đó, xinh đẹp nhưng xanh xao, trong bộ áo hoàng hậu lộng lẫy. Nàng không thể nói một lời để tự bào chữa. Nàng chỉ biết ngước nhìn nhà vua bằng đôi mắt đẫm lệ, một ánh nhìn đầy yêu thương và van xin. Nhưng nhà vua, với trái tim tan nát, đã quay mặt đi. Tòa án, dưới sự điều khiển của Tổng giám mục, đã kết tội Elisa là phù thủy và tuyên án tử hình bằng cách thiêu sống trên giàn lửa.
Elisa bị tống vào một ngục tối hôi hám. Thay vì chăn nệm, người ta ném cho nàng đống tầm ma và những chiếc áo dệt dở. Đối với họ, đó là sự sỉ nhục. Nhưng đối với Elisa, đó lại là một ân huệ. Nàng biết mình không còn nhiều thời gian. Nàng làm việc cật lực, đôi tay rớm máu không ngừng nghỉ. Nàng dệt ngày, dệt đêm, nước mắt hòa vào từng sợi lanh. Mười chiếc áo đã xong. Chỉ còn chiếc cuối cùng.
Ngày hành hình đã đến. Người ta đưa Elisa lên một chiếc xe ngựa kéo đến pháp trường. Dân chúng đứng hai bên đường, chửi rủa, ném đá vào nàng. Elisa không để ý. Nàng vẫn ôm khư khư những chiếc áo, đôi tay vẫn không ngừng đan nốt chiếc cuối cùng.
Pháp trường đã được dựng lên giữa quảng trường. Giàn củi cao ngất. Elisa bị lôi xuống xe, bước về phía cái chết. Nàng vẫn đang cố gắng đan nốt ống tay áo cuối cùng. Bỗng nhiên, một cảnh tượng kinh hoàng và kỳ diệu xảy ra. Từ trên trời, mười một con thiên nga trắng sà xuống như một cơn lốc. Chúng đáp xuống xung quanh chiếc xe ngựa, đập cánh dữ dội.
Dân chúng la lên: “Đó là một điềm báo từ thiên đường! Cô ta vô tội!” Nhưng Tổng giám mục gạt đi: “Không, đó là đồng bọn của mụ ta! Hãy mau châm lửa!”
Elisa biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Nàng dùng hết sức lực còn lại, ném mười một chiếc áo lên bầy thiên nga. Một phép màu vĩ đại diễn ra trước sự kinh ngạc của hàng ngàn người. Ngay khi những chiếc áo chạm vào, lốt thiên nga lập tức biến mất. Mười một chàng hoàng tử tuấn tú, khôi ngô hiện ra. Chỉ có người em út là còn lại một bên cánh tay là cánh thiên nga, vì ống tay áo cuối cùng của cậu vẫn chưa được đan xong.
“Bây giờ thì tôi có thể nói!” Elisa hét lên, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp quảng trường sau bao ngày câm lặng. “Tôi vô tội!”
Nàng kể lại toàn bộ câu chuyện, từ lời nguyền của mụ hoàng hậu độc ác, đến hành trình vượt biển, giấc mơ về nàng tiên và thử thách kinh hoàng mà nàng phải trải qua. Khi câu chuyện kết thúc, cả quảng trường im phăng phắc, rồi vỡ òa trong sự xúc động và hối hận. Nhà vua, người đã đau khổ tột cùng, giờ đây vỡ òa trong hạnh phúc và ăn năn. Chàng chạy đến ôm chầm lấy Elisa, người mà chàng đã suýt nữa giết chết.
Một điều kỳ diệu nữa lại xảy ra. Giàn củi khô dùng để thiêu Elisa bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc, biến thành một hàng rào hoa hồng đỏ thắm. [Hình ảnh của một bụi hoa hồng đỏ rực rỡ] Trên đỉnh giàn củi, một bông hồng trắng tinh khôi, rực rỡ nhất vươn lên. Nhà vua ngắt bông hồng đó và trao cho Elisa. Nàng tựa đầu vào vai chàng, trái tim cuối cùng cũng tìm thấy sự bình yên. Tiếng chuông nhà thờ vang lên, không phải là tiếng chuông báo tử, mà là tiếng chuông mừng cho sự thật và tình yêu đã chiến thắng.
Họ cùng nhau trở về vương quốc Eldoria. Tin tức về sự trở về của các hoàng tử và công chúa đã lan đi như một ngọn lửa. Hoàng hậu Morgana, khi nghe tin, đã cố gắng bỏ trốn nhưng bị quân lính bắt lại. Tội ác của bà ta bị phơi bày, và bà ta phải nhận lấy sự trừng phạt thích đáng. Đức vua, cha của họ, trong nỗi hối hận tột cùng, đã trao lại vương vị cho hoàng tử cả William và lui về sống trong im lặng. Vương quốc Eldoria và vương quốc của Vua Alaric đã kết tình giao hảo, và đám cưới thực sự của Elisa và Alaric được cử hành trong niềm hân hoan của cả hai dân tộc, bắt đầu một kỷ nguyên mới của hòa bình và hạnh phúc.
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 2
