Hansel và Gretel

5/5 - (3 bình chọn)

Hansel và Gretel: Bản Trường Ca Của Rừng Sâu

Chương 1: Tiếng Thì Thầm Của Cái Đói

Tiếng Thì Thầm Của Cái Đói
Tiếng Thì Thầm Của Cái Đói

Mùa đông năm ấy đến sớm hơn mọi lời tiên đoán, mang theo cái lạnh cắt da và một cơn đói triền miên phủ bóng lên túp lều rách nát của gia đình người tiều phu. Gió rít qua những kẽ hở trên vách gỗ như tiếng than khóc của những linh hồn lạc lối. Bên trong, ngọn lửa yếu ớt trong lò sưởi chỉ đủ sức liếm láp những bóng đen nhảy múa trên tường, nhưng không sao xua đi được cái lạnh giá đang len lỏi trong từng huyết mạch. Hansel, một cậu bé mới mười hai tuổi nhưng đôi vai đã sớm gầy guộc vì thiếu ăn, ngồi ôm chặt lấy Gretel, cô em gái nhỏ hơn cậu hai tuổi. Cậu có thể cảm nhận được từng nhịp run rẩy của em qua lớp áo mỏng. Đôi mắt Gretel to tròn, trong veo như hai hồ nước tĩnh lặng, nhưng giờ đây chúng phản chiếu một nỗi sợ hãi mơ hồ mà chính cô bé cũng chưa thể gọi tên. Trong tâm trí Hansel, cái đói không phải là một cảm giác, nó là một sinh vật sống. Nó gặm nhấm dạ dày, luồn lách vào trong những giấc mơ, biến chúng thành những cơn ác mộng về những ổ bánh mì thơm lừng mà cậu không bao giờ chạm tới được. Cậu cố tỏ ra mạnh mẽ, vỗ về tấm lưng nhỏ bé của em gái. “Đừng lo, Gretel,” cậu thì thầm, giọng khản đặc, “Cha sẽ sớm kiếm được gì đó thôi.” Nhưng chính cậu cũng không tin vào lời nói của mình. Người cha ngồi bó gối ở một góc tối, khuôn mặt hốc hác khắc khổ chìm trong bóng tối. Mỗi tiếng sột soạt của cái dạ dày rỗng tuếch từ hai đứa con như một nhát dao xoáy sâu vào trái tim ông. Ông yêu chúng hơn cả sinh mệnh, nhưng tình yêu không thể biến thành bánh mì. Nỗi bất lực là một gánh nặng còn khủng khiếp hơn cả cơn đói, nó bào mòn linh hồn ông từng ngày. Nhưng người mẹ kế thì khác. Trong mắt bà ta, Hansel và Gretel không phải là những đứa trẻ, mà là hai cái miệng ăn, hai gánh nặng đang kéo cả gia đình chìm xuống vực thẳm của sự tuyệt vọng. Cái đói đã biến sự ích kỷ trong bà ta thành một con quái vật tàn nhẫn. Đêm đó, khi hai đứa trẻ đã thiếp đi vì mệt lả, bà ta bắt đầu gieo rắc những lời độc địa vào tai người chồng. “Chúng ta không thể chết cả bốn người được,” giọng bà ta rít lên, sắc như mảnh thủy tinh vỡ. “Chỉ còn một mẩu bánh mì cuối cùng. Ngày mai, ông hãy đưa chúng vào cánh rừng sâu nhất. Thắp cho chúng một ngọn lửa, đưa cho chúng mẩu bánh mì đó, rồi bỏ đi làm việc và mặc kệ chúng ở đó. Chúng sẽ không bao giờ tìm được đường về nhà nữa. Như vậy, chúng ta mới có cơ may sống sót.” Người tiều phu sững sờ, trái tim ông như bị bóp nghẹt. “Không! Ta sẽ không bao giờ làm thế!” ông gầm lên trong tuyệt vọng. “Làm sao ta có thể bỏ rơi chính những đứa con máu mủ của mình cho thú dữ và giá lạnh?” “Vậy thì cả bốn chúng ta cùng chết đói!” người đàn bà đáp trả, giọng đầy gai góc. “Ông chọn đi! Cái chết của chúng, hay cái chết của tất cả chúng ta?” Cuộc cãi vã chìm vào những tiếng thì thầm ai oán, nhưng mỗi một lời của người mẹ kế như một nhát búa tàn nhẫn đập tan sự phản kháng yếu ớt của người cha. Hansel, vốn dĩ không ngủ, đã nghe thấy tất cả. Cơn đói trong bụng cậu ngay lập tức bị thay thế bởi một cơn giá lạnh của nỗi sợ hãi. Nhưng giữa nỗi sợ đó, một tia quyết tâm lóe lên. Cậu sẽ không để em gái mình phải chết. Cậu siết chặt bàn tay nhỏ bé của Gretel đang say ngủ, một lời thề không thành tiếng được hình thành trong tâm trí non nớt của cậu: Anh sẽ bảo vệ em, dù có phải đối mặt với cả thế gian này.

Chương 2: Con Đường Sỏi Trắng

Đêm đó, khi ánh trăng bạc lạnh lẽo len qua khe cửa, Hansel lén lút trườn ra khỏi giường. Cậu di chuyển nhẹ nhàng như một con chồn, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Bên ngoài, mặt đất được phủ một lớp sương giá mỏng, và những viên sỏi trắng dưới ánh trăng lấp lánh như những mảnh kim cương nhỏ. Cậu nhặt đầy hai túi áo những viên sỏi lấp lánh ấy. Chúng lạnh buốt, nhưng lại cho cậu một cảm giác an toàn kỳ lạ. Sáng hôm sau, bình minh u ám và ảm đạm. Người mẹ kế đánh thức chúng dậy với một sự tàn nhẫn lạnh lùng. “Dậy đi, lũ lười biếng! Hôm nay chúng ta vào rừng đốn củi.” Bà ta đưa cho mỗi đứa một mẩu bánh mì nhỏ xíu, cứng ngắc. “Đây là bữa trưa của các ngươi. Đừng ăn hết ngay, vì các ngươi sẽ không có gì khác đâu.” Gretel ngây thơ giấu mẩu bánh mì vào tạp dề, nhưng Hansel đã có kế hoạch khác. Cậu đập vụn mẩu bánh của mình và giấu tất cả vào túi. Trên đường đi, người cha bước đi như một cái bóng, không dám nhìn vào mắt các con. Nỗi thống khổ hằn sâu trên từng nếp nhăn của ông. Cứ đi được vài bước, Hansel lại dừng lại, giả vờ nhìn về phía ngôi nhà. “Con đang nhìn con mèo trắng ngồi trên mái nhà đó cha,” cậu nói dối. Thực chất, cậu đang lén lút thả một viên sỏi trắng xuống con đường mòn. Người mẹ kế gắt gỏng: “Nhanh chân lên! Đó không phải con mèo, đó chỉ là ánh nắng ban mai chiếu vào ống khói thôi.” Cứ thế, Hansel tiếp tục thả những viên sỏi, đánh dấu một con đường hy vọng giữa chốn rừng sâu tuyệt vọng. Chúng đi mãi, đi mãi, cho đến khi những cái cây trở nên dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời chỉ còn là những đốm lọt qua kẽ lá. Đến một trảng đất trống, người cha nhóm lên một ngọn lửa. Nỗi đau trong mắt ông không thể che giấu được nữa. “Các con ngồi đây nghỉ đi,” ông nói, giọng lạc đi. “Cha và mẹ sẽ đi đốn củi. Khi nào xong việc sẽ quay lại đón các con.” Hansel và Gretel ngồi bên đống lửa, chia nhau mẩu bánh mì của Gretel. Chúng chờ đợi. Thời gian trôi qua, ngọn lửa dần lụi tàn, chỉ còn lại những cục than đỏ rực. Bóng tối bắt đầu buông xuống như một tấm màn nhung khổng lồ, mang theo những âm thanh kỳ quái của rừng đêm. Tiếng cú rúc não nề, tiếng cành khô gãy răng rắc, tiếng gió hú qua những thân cây cổ thụ như tiếng than vãn. Gretel bắt đầu khóc nức nở. “Anh ơi, chúng ta bị bỏ lại rồi. Cha mẹ sẽ không quay lại đâu.” Hansel ôm lấy em, dù tim cậu cũng đang đập loạn xạ vì sợ hãi. “Đừng khóc, Gretel. Đợi trăng lên đi. Anh đã có cách.” Khi vầng trăng tròn vành vạnh nhô lên khỏi những ngọn cây, ánh sáng bạc của nó chiếu rọi khắp khu rừng. Và kia rồi! Những viên sỏi trắng mà Hansel đã thả dọc đường giờ đây lấp lánh như một chuỗi ngọc trai, dẫn lối cho chúng thoát khỏi bóng tối. Cậu nắm lấy tay em. “Đi nào, chúng ta về nhà thôi.” Chúng đi suốt đêm, lần theo con đường sỏi trắng kỳ diệu. Rạng sáng, chúng đã nhìn thấy mái nhà quen thuộc. Chúng gõ cửa, và khi người mẹ kế ra mở, bà ta sững sờ, khuôn mặt biến sắc từ ngạc nhiên sang giận dữ. Nhưng người cha thì vỡ òa trong niềm vui sướng. Ông ôm chầm lấy hai đứa con, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu. Cơn đói còn trở nên tồi tệ hơn. Và một đêm, Hansel lại nghe thấy những lời thì thầm tàn độc ấy. Lần này, người mẹ kế đã khóa chặt cửa. Hansel không thể ra ngoài nhặt sỏi được nữa. Bóng tối của sự tuyệt vọng thực sự bắt đầu bao trùm. Lần thứ hai bị dẫn vào rừng, Hansel chỉ có mẩu bánh mì cuối cùng. Cậu bóp vụn nó, và cứ đi một đoạn lại rắc những mẩu bánh xuống đất. Cậu hy vọng những chú chim sẽ không ăn mất chúng. Cậu không biết rằng, hy vọng của cậu, cũng mong manh như những vụn bánh mì ấy, sắp bị khu rừng nuốt chửng.

Chương 3: Ngôi Nhà Bánh Kẹo

Ngôi Nhà Bánh Kẹo
Ngôi Nhà Bánh Kẹo

Lần này, khu rừng dường như có một linh hồn. Nó sống, nó thở, và nó đang quan sát chúng. Con đường họ đi mỗi lúc một lạ lẫm, những thân cây cổ thụ có hình thù kỳ quái như những gã khổng lồ đang cúi mình theo dõi. Tiếng gió giờ đây không còn than khóc, mà thì thầm những giai điệu cổ xưa không thể hiểu nổi. Hansel cảm thấy một luồng ma thuật lạnh lẽo trong không khí, một thứ quyền năng vừa cổ xưa vừa tàn độc. Khi cha và mẹ kế rời đi, câu nói “chúng ta sẽ quay lại” của họ tan vào không khí mỏng manh như một lời nói dối. Sự im lặng đổ ập xuống còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm rú nào. Đêm đó, trăng bị mây đen che kín, khu rừng chìm trong một màu đen đặc quánh. Hansel cố tìm lại con đường bánh mì trong vô vọng. Trái tim cậu chùng xuống khi nhận ra những sinh vật của khu rừng – những con chim với đôi mắt sáng quắc, những con sóc thoăn thoắt – đã dọn sạch dấu vết cuối cùng của hy vọng. Chúng đã thật sự lạc lối trong vòng tay của một mê cung sống. Ba ngày trôi qua như ba thế kỷ. Cơn đói gặm nhấm chúng đến tận xương tủy. Chúng không chỉ đói về thể xác, mà còn đói cả hy vọng, đói cả hơi ấm tình thương. Gretel đã không còn khóc, đôi mắt cô bé giờ đây mang một vẻ trống rỗng đáng sợ. Chính trong lúc tuyệt vọng nhất, chúng nghe thấy một tiếng hót. Tiếng hót trong trẻo như pha lê, thánh thót đến mức dường như không thuộc về thế giới này. Nó xuyên qua sự tĩnh mịch của khu rừng, kéo chúng đi như một lời hứa hẹn. Chúng đi theo âm thanh mê hoặc đó, và rồi một con chim trắng muốt như tuyết hiện ra, đôi cánh lấp lánh như được dệt bằng ánh trăng. Nó bay lượn trước mặt chúng, vừa bay vừa ngoái lại như muốn dẫn đường. Bị tiếng hót thôi miên, chúng đi theo nó. Và rồi, khu rừng âm u đột ngột mở ra một trảng cỏ xanh non đến phi thực. Giữa trảng cỏ đó là một cảnh tượng khiến chúng phải nín thở: một ngôi nhà nhỏ được tạo tác hoàn toàn từ bánh kẹo. Mái nhà là bánh quy phủ sô cô la tan chảy, tường là bánh gừng thơm nức, cửa sổ là những tấm đường phèn trong suốt như hổ phách. Một mùi hương ngọt ngào, nồng nàn đến ám ảnh lan tỏa, tấn công thẳng vào khứu giác và tâm trí đang mụ mị vì đói của hai đứa trẻ. “Anh ơi,” Gretel thì thào, giọng nói khàn đi vì không tin nổi. “Có phải… chúng ta đã chết và đây là thiên đường không?” Hansel không trả lời. Một phần lý trí còn sót lại trong cậu đang gào thét một lời cảnh báo. Sự hoàn hảo này, sự cám dỗ này quá mức phi lý. Nhưng cơ thể cậu không còn tuân theo lý trí nữa. Cơn đói, con quái vật đã dày vò cậu bấy lâu, giờ đã hoàn toàn kiểm soát. Chúng lao về phía ngôi nhà. Hansel bẻ một miếng bánh quy trên mái, Gretel cắn vào bậu cửa sổ bằng kẹo dẻo. Vị ngọt bùng nổ trong khoang miệng. Đó không chỉ là vị ngọt của đường, mà còn là vị ngọt của sự giải thoát, của sự sống. Chúng ăn ngấu nghiến, điên cuồng, cố lấp đầy sự trống rỗng đã hành hạ chúng suốt nhiều ngày. Đúng lúc đó, một giọng nói a dua, ngọt lịm như mật ong pha độc dược, cất lên từ bên trong: “Tí tách, tí tách, ai gặm nhấm, Ngôi nhà bé nhỏ, của thân ta?” Hai đứa trẻ giật bắn mình. Nhưng cơn đói đã biến chúng thành những kẻ liều lĩnh. Chúng đáp lại bằng một bài đồng dao bịa đặt: “Là gió đó, là gió trên trời, Mang hương thơm đến, cho nhà người.” Cánh cửa cọt kẹt mở ra. Một bà lão bước ra, lưng còng gập, khuôn mặt chi chít nếp nhăn, nhưng đôi mắt lại sáng một cách khác thường và nụ cười thì hiền hậu đến mức khiến người ta an lòng. “Ôi chao, những thiên thần nhỏ lạc lối của ta,” bà ta nói, giọng chảy ra như kẹo mạch nha. “Vào đây nào, đừng sợ. Bên ngoài lạnh lẽo, còn bên trong là cả một thế giới ấm áp và ngọt ngào đang chờ các con.” Bị mê hoặc bởi lời nói, bởi mùi thơm, và bởi sự kiệt quệ, Hansel và Gretel bước qua ngưỡng cửa. Chúng không biết rằng, chúng vừa từ một địa ngục trần gian bước thẳng vào một địa ngục khác, một nơi được ngụy trang bằng sự ngọt ngào của cái chết.

Chương 4: Cái Lồng và Lò Nướng

Cái lồng sắt đóng sầm lại. Tiếng kim loại va vào nhau khô khốc, sắc lạnh, kéo Hansel ra khỏi giấc mơ về những bữa ăn no đủ. Cậu tỉnh dậy trong bóng tối, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và ma thuật hắc ám. Bên ngoài song sắt, hình ảnh bà lão hiền từ đã tan biến. Giờ đây là một mụ phù thủy. Khuôn mặt nhăn nheo của mụ co rúm lại trong một nụ cười ghê rợn, đôi mắt sáng rực lên như hai hòn than trong đêm. Mụ không còn là người, mà là hiện thân của cơn đói cổ xưa, cơn đói thịt da non trẻ. “Tỉnh rồi sao, con heo sữa của ta?” mụ rít lên, giọng a dua giờ đây aáy lên những âm sắc chói tai. “Ăn cho ngon vào. Ăn cho béo tốt. Rồi ta sẽ cho mi một vinh dự, đó là trở thành món chính trong bữa tiệc của ta!” Gretel bị lôi dậy bởi một cái túm tóc tàn bạo. Nỗi kinh hoàng tột độ khiến cô bé chết lặng, không thể khóc thành tiếng. Cuộc sống của chúng giờ đây là một cơn ác mộng có thật. Mỗi ngày, Gretel phải làm việc như một nô lệ, lau dọn ngôi nhà kỳ quái, nơi mọi thứ đều dính nhớp và ngọt một cách bệnh hoạn. Cô bé chỉ được ăn những mẩu bánh mì mốc meo, trong khi Hansel bị ép phải ăn những món sơn hào hải vị. Mỗi miếng ăn đối với Hansel là một cực hình. Vị ngon của thức ăn hòa quyện với vị đắng của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Cậu nhìn em gái mình ngày một gầy rộc đi, đôi mắt trong veo của em giờ đây phủ một tầng mây u uất. Đêm đêm, cậu không ngủ được, lắng nghe những âm thanh rợn người của ngôi nhà: tiếng lẩm bẩm những câu thần chú cổ ngữ của mụ phù thủy, tiếng mài dao soèn soẹt trên đá, và tiếng cười khúc khích ma quái của mụ khi tưởng tượng về bữa tiệc sắp tới. Mỗi sáng, mụ phù thủy lại bắt Hansel chìa ngón tay ra. Nhưng trí khôn của cậu, được mài giũa trong nghịch cảnh, vẫn còn sắc bén. Cậu chìa ra một khúc xương gà. Mụ phù thủy mắt lòa, sờ vào khúc xương rồi lại lẩm bẩm: “Gầy quá! Gầy quá! Phải nuôi thêm!” Nhưng Gretel đã thay đổi. Nỗi sợ không hủy diệt cô bé, nó tôi luyện cô. Từ một đứa trẻ nhút nhát, cô bé trở thành một người quan sát thầm lặng. Tình yêu thương dành cho anh trai đã thắp lên trong cô một ngọn lửa căm hờn và lòng can đảm mà chính cô cũng không ngờ tới. Cô bé ghi nhớ từng thói quen, từng điểm yếu của mụ phù thủy. Ánh mắt cô bé không còn trống rỗng nữa, mà ánh lên một sự quyết tâm lạnh lùng. Cô để ý đến cái lò nướng khổng lồ bằng gạch ở giữa bếp, nơi luôn tỏa ra một sức nóng âm ỉ. Cô biết đó sẽ là sân khấu cho màn kịch cuối cùng, một mất một còn. Rồi ngày đó cũng đến. Mụ phù thủy mất hết kiên nhẫn. “Ta không chờ được nữa!” mụ gầm gừ. “Béo hay gầy, hôm nay sẽ là ngày tàn của nó! Con ranh kia, nhóm lò lên! Nhóm cho lửa cháy thật to!” Gretel tuân lệnh, trái tim đập như trống trận, nhưng bàn tay không hề run rẩy. Khi ngọn lửa địa ngục bùng lên trong lò, hắt những cái bóng ma quái lên tường, mụ phù thủy ra lệnh: “Chui vào xem lò đã đủ nóng chưa!” Đây rồi. Khoảnh khắc quyết định. Gretel giả vờ run rẩy, giọng mếu máo: “Cháu… cháu không biết làm sao… Cửa lò bé quá.” “Đồ ngu si vô dụng!” mụ phù thủy gắt lên. “Để ta chỉ cho mi thấy nó rộng đến mức nào!” Mụ cúi xuống, thò cái đầu xù tóc bạc của mình qua cửa lò. Ngay lập tức, Gretel, với tất cả sức mạnh được dồn nén từ sự sợ hãi, căm thù và tình yêu thương, lao tới và đẩy mạnh vào tấm lưng còng của mụ. Một tiếng thét chói tai, phi nhân tính vang lên khi mụ phù thủy ngã trọn vào lò lửa. Gretel không do dự, dùng hết sức bình sinh đóng sập cánh cửa sắt nặng trịch và gài then. Từ bên trong, tiếng gào thét, nguyền rủa của mụ vang lên cuồng loạn, nhưng ngọn lửa đã nhanh chóng biến chúng thành những tiếng lèo xèo ghê rợn, rồi tắt hẳn. Mùi ngọt ngào của bánh kẹo giờ đây bị thay thế bởi mùi khét lẹt của ác quỷ bị thiêu rụi. Gretel đứng đó, thở dốc, nước mắt trào ra. Cô bé không khóc vì sợ, mà vì đã tự tay kết liễu một con quái vật.

Chương 5: Trở Về và Tái Sinh

Trở Về Và Tái Sinh
Trở Về Và Tái Sinh

Gretel vội vã chạy đến mở khóa lồng. Hai anh em ôm chầm lấy nhau, không phải trong niềm vui vỡ òa, mà trong một sự im lặng nặng trĩu. Chúng đã sống sót, nhưng một phần ngây thơ của chúng đã mãi mãi bị ngọn lửa trong lò thiêu rụi. Ngôi nhà bánh kẹo, không còn ma thuật của mụ phù thủy, bắt đầu tan chảy và mục rữa, để lộ ra bản chất thật của nó: một cái bẫy xiêu vẹo. Bên trong, chúng tìm thấy những rương báu chứa đầy vàng bạc, kim cương và ngọc trai – những giọt nước mắt kết tinh của vô số nạn nhân đã ngã xuống trước chúng. Chúng nhét đầy châu báu vào người, không phải với sự tham lam, mà như một sự khẳng định cho chiến thắng của mình. Những thứ này không phải là của cải, mà là bằng chứng cho sự sống sót. Chúng rời khỏi nơi quỷ quái đó. Khu rừng giờ đây dường như cũng thở phào nhẹ nhõm. Ánh nắng mặt trời xuyên qua kẽ lá, ấm áp và hiền hòa. Tiếng chim hót trở lại, không còn mê hoặc mà líu lo vui vẻ. Sau một lúc, chúng đến một dòng sông lớn, nước chảy xiết. Tưởng như lại một thử thách nữa, nhưng một con thiên nga trắng muốt, to lớn và vương giả, bơi đến. Nó cúi đầu như thể chào đón những người hùng và lần lượt đưa chúng qua sông an toàn. Bờ bên kia là một thế giới quen thuộc. Chúng nhận ra từng gốc cây, từng lối mòn. Và rồi, mái nhà tranh của chúng hiện ra ở phía xa. Chúng bắt đầu chạy, không phải như những đứa trẻ, mà như những chiến binh trở về từ cuộc chiến. Người cha đang ngồi co ro bên lò sưởi đã tắt lịm. Kể từ ngày bỏ rơi các con, ông sống như một bóng ma, bị nỗi ân hận dày vò. Khi cánh cửa mở ra và hai đứa con của ông bước vào, rách rưới nhưng ánh mắt kiên định, ông đã ngỡ mình hoa mắt. “Hansel… Gretel…?” Ông lao đến ôm chầm lấy chúng, nước mắt của người đàn ông khổ hạnh tuôn rơi không ngừng. Ông kể rằng người mẹ kế đã chết vì một cơn bạo bệnh không lâu sau khi chúng rời đi, như thể chính sự tàn độc đã tự ăn mòn bà ta. Gretel và Hansel đổ những viên ngọc trai và kim cương xuống sàn nhà. Chúng lấp lánh trong ánh nắng chiều, soi sáng túp lều tăm tối. Sự đói nghèo đã kết thúc. Kể từ ngày đó, ba cha con họ sống trong đủ đầy. Nhưng sự giàu có về vật chất không thể sánh bằng sự tái sinh trong tâm hồn. Hansel không còn là một cậu bé lo lắng, cậu trở thành một chàng trai trầm tĩnh và mạnh mẽ. Gretel không còn là một cô bé nhút nhát, cô mang trong mình một sự can trường thầm lặng. Chúng không bao giờ kể chi tiết về những gì đã xảy ra trong ngôi nhà bánh kẹo, nhưng người cha có thể thấy điều đó trong ánh mắt của các con – ánh mắt của những người đã nhìn thẳng vào bóng tối và trở về với ánh sáng, mang theo sự thông thái và một tình yêu thương được tôi luyện qua lửa thử và trở nên vĩnh cửu.


 

Hotline + Zalo : 033 9999 368

Views: 0

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *