Tập 5: Thần Khí Truyền Thừa
Hồi 15: Chung Kết Hỏa Nguyên
Chương 51: Dụ Địch
Lục Ảnh Phong và Mộ Dung Yến, trong bộ dạng của một cặp nam nữ giang hồ bí ẩn, công khai tiến vào kinh thành. Họ không giấu giếm, mà cố ý phô bày chiếc hộp chứa Mộc Nguyên Chi Tinh (tài liệu của Tư Mệnh đã ghi rõ đó là bảo vật). Mộ Dung Yến còn đeo trên cổ một sợi dây chuyền có mặt ngọc phát ra ánh sáng lạnh lẽo, giả vờ như đó là Thủy Nguyên Chi Tinh.
Chỉ trong một buổi chiều, tin tức về “cặp đôi nắm giữ bảo vật Ngũ Hành” đã lan truyền khắp kinh thành. Mạng lưới mật thám của Hắc Sa Giáo, dù Tư Mệnh đã chết, vẫn còn hoạt động dưới sự chỉ đạo của kẻ thừa kế bí ẩn.
Ngay đêm hôm đó, những kẻ đeo mặt nạ đen, sát thủ của Hắc Sa Giáo, đã bắt đầu xuất hiện.
Lục Ảnh Phong và Mộ Dung Yến vừa chiến đấu, vừa chạy trốn theo một lộ trình đã được định sẵn, thu hút sự chú ý của kẻ địch. Lục Ảnh Phong dùng Thần Phong Thối, tốc độ cực hạn, khiến cho đám sát thủ không thể nào bắt kịp. Mộ Dung Yến, với trí tuệ và sự bình tĩnh của mình, liên tục vạch ra những đường chạy hiểm hóc, vừa tránh bẫy, vừa tiết lộ manh mối giả về nơi họ sẽ đến: Hỏa Nguyên Sơn.
Sau ba ngày náo loạn kinh thành, Lục Ảnh Phong và Mộ Dung Yến thành công dẫn dắt toàn bộ những kẻ truy đuổi của Hắc Sa Giáo và cả sự chú ý của kẻ thừa kế Tư Mệnh, tiến về Tổng đàn Thánh Hỏa Giáo.
…
Tại Hỏa Nguyên Sơn, mọi thứ đã sẵn sàng.
Lăng Nhật Minh đứng trên đỉnh núi, nơi miệng núi lửa đã tắt. Xung quanh cậu, Phượng Cửu (Tả Hộ Pháp), Hắc Phong (Hữu Hộ Pháp), và hàng trăm giáo chúng tinh nhuệ của Thánh Hỏa Giáo đã dàn thành một trận pháp kiên cố, lấy Lăng Nhật Minh làm trung tâm. Hỏa Nguyên Chi Tinh được đặt trên một bệ đá ngay phía sau cậu, tỏa ra ánh sáng đỏ rực, làm tăng cường sức mạnh cho toàn bộ trận pháp.
Mộng Điệp Y và Liễu Thanh Sương đang ở một vị trí chiến lược, ẩn mình trong một căn cứ bí mật, phụ trách việc kích hoạt Ngũ Hành Bán Trận ngay khi kẻ địch bước vào khu vực đã được định sẵn.
Yến Thập Tam, người được giao nhiệm vụ ám sát quan trọng nhất, lại không hề có mặt ở đây. Hắn ta đã lẻn vào kinh thành, dùng kỹ năng Ám Ảnh của mình để săn lùng người thừa kế của Tư Mệnh, kẻ đang nắm giữ Chí Tôn Song Thần Binh.
Giữa lúc đó, một luồng tử khí kinh hoàng, lạnh lẽo, mang theo tiếng gió rít dữ dội, ập đến từ phía chân núi.
ẦMMMM!
Đất đá rung chuyển. Cây cỏ lập tức khô héo, chuyển sang màu đen khi luồng tử khí đó lướt qua.
Thánh Tướng đã đến.
Hắn ta không đi một mình. Theo sau hắn là hàng chục Bất Tử Vệ (những xác sống được cường hóa) và một đội quân Hắc Sa Giáo tinh nhuệ.
Thánh Tướng đứng dưới chân núi, nhìn lên đỉnh, nơi ánh lửa đỏ rực của Hỏa Nguyên Chi Tinh đang tỏa sáng. Đôi mắt đỏ máu của hắn ta lóe lên sự tham lam cuồng dại.
“Hậu duệ của Minh Tôn! Ngươi nghĩ rằng ngọn lửa nhỏ nhoi này có thể chống lại Tử Thần sao?” Giọng nói của hắn ta trầm đục, mang theo uy quyền hủy diệt.
Hắn ta giơ tay lên, không nói nhiều. Toàn bộ đội quân Bất Tử Vệ và Hắc Sa Giáo gầm lên, lao thẳng lên núi.
“Giết! Đừng để một ai sống sót!”
Trận chiến trên Hỏa Nguyên Sơn bùng nổ với sự đối lập tuyệt đối của hai nguồn năng lượng: Hỏa và Tử Khí.
Đội quân Hắc Sa Giáo lao lên núi. Chúng không biết sợ hãi, chỉ biết tuân theo lệnh của Thánh Tướng.
“Hỏa Trận Khởi!” Phượng Cửu hét lên, giọng nói vang vọng khắp núi.
Toàn bộ giáo chúng Thánh Hỏa Giáo đồng loạt vận công. Lấy Lăng Nhật Minh và Hỏa Nguyên Chi Tinh làm trung tâm, trận pháp được kích hoạt. Hàng trăm luồng chân khí Hỏa hệ cuồn cuộn, hợp lại thành một bức tường lửa khổng lồ, bao bọc lấy ngọn núi.
Khi Bất Tử Vệ và Hắc Sa Giáo lao vào bức tường lửa, một cảnh tượng bi tráng đã xảy ra. Tử khí của chúng bị ngọn lửa Hỏa Nguyên tinh thuần thiêu đốt, lớp giáp đen trên người chúng lập tức bốc khói, kêu lên những tiếng “xèo xèo” ghê rợn. Hỏa là khắc tinh của Tử Khí.
Phượng Cửu và Hắc Phong dẫn đầu giáo chúng, chiến đấu dũng mãnh, quyết tử. Hỏa Công của Thánh Hỏa Giáo kết hợp với trận pháp đã làm suy yếu đáng kể đội quân Tử Thần.
Tuy nhiên, Thánh Tướng không cần quan tâm đến những kẻ bị tiêu hao. Hắn ta chỉ nhìn Lăng Nhật Minh. Hắn ta biết, muốn kết thúc trận chiến, phải tiêu diệt Minh Tôn Thức Tỉnh.
Hắn ta giơ tay lên. Một luồng tử khí khủng khiếp từ lòng đất tuôn lên, nhập vào cơ thể hắn ta. Khí thế của hắn ta tăng vọt. Hắn ta không lao lên theo đường bộ, mà dùng tốc độ siêu phàm của mình, bay thẳng lên đỉnh núi, xuyên qua những vòng lửa của Thánh Hỏa Giáo.
“Tên hậu duệ Minh Tôn kia!” Thánh Tướng gầm lên, giọng nói đầy sự hận thù. “Ngươi không thể trốn thoát!”
Lăng Nhật Minh biết đã đến lúc. Cậu đứng dậy, vận Xích Hỏa Minh Nguyên Khí đến mức cực hạn. Lần này, cậu không cần kiếm. Cả người cậu trở thành một khối lửa Hỏa-Thổ màu đỏ cam, vững chãi và rực cháy.
“Ta không trốn!” Lăng Nhật Minh đáp. “Ta ở đây để kết thúc mối thù này!”
Hai đối thủ truyền kiếp, đại diện cho hai thái cực Sống và Chết, chính thức đối đầu nhau trên đỉnh Hỏa Nguyên Sơn.
“Hậu duệ Minh Tôn! Hãy nếm thử sự hủy diệt vĩnh cửu đi!”
Thánh Tướng tung ra một chưởng mang theo tử khí nồng đậm nhất, đánh thẳng vào Lăng Nhật Minh. Chưởng lực này không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự ngưng tụ của Ý Chí Hủy Diệt.
Lăng Nhật Minh không né. Cậu cũng tung ra một chưởng Xích Hỏa Minh Nguyên, không chỉ có sức nóng, mà còn có sự vững vàng của Thổ.
ẦMMMMMMMMMMMMMMMMMM!
Hai chưởng va chạm, tạo ra một cột sáng chói lòa, màu đỏ cam và đen va vào nhau trên đỉnh núi. Sóng xung kích kinh khủng hất văng tất cả giáo chúng Thánh Hỏa Giáo đang chiến đấu ở gần đó.
Lăng Nhật Minh bị đẩy lùi lại ba bước. Thánh Tướng cũng lùi lại hai bước. Sức mạnh của họ ngang ngửa nhau.
Nhưng Lăng Nhật Minh đã có sự chuẩn bị. Cậu quay người lại, hét lớn vào một điểm khuất trên núi:
“Mộng Điệp Y! Liễu Thanh Sương! Kích hoạt trận pháp!”
Chương 52: Ngũ Hành Khóa Hồn
Lời ra lệnh của Lăng Nhật Minh vừa dứt, Mộng Điệp Y và Liễu Thanh Sương lập tức hành động.
Tại căn cứ bí mật, Mộng Điệp Y nhanh chóng đặt Mộc Nguyên Chi Tinh và Thủy Nguyên Chi Tinh vào hai vị trí chủ chốt của trận pháp đã được khắc sẵn dưới lòng đất.
VÙ! VÙ!
Hai viên Nguyên Tinh lập tức phát ra ánh sáng. Mộc Tinh tỏa ra luồng sinh khí màu xanh lục, Thủy Tinh tỏa ra luồng hàn khí màu xanh lam. Hai luồng năng lượng này, được dẫn dắt bởi Trận Đồ đã được Mộng Điệp Y thiết lập, nhanh chóng chạy theo những đường rãnh đã được khắc sẵn, lan tỏa ra khắp Hỏa Nguyên Sơn.
Trên đỉnh núi, nơi Lăng Nhật Minh và Thánh Tướng đang giao đấu, một sự thay đổi kinh hoàng đã xảy ra.
Một vầng hào quang năm màu sắc lập tức bao trùm lấy đỉnh núi. Lớp năng lượng Thổ của Hỏa Nguyên Sơn (đá núi lửa) kết hợp với Hỏa (Nguyên Tinh, Lăng Nhật Minh) và Mộc (Mộc Tinh), cùng với sự bổ sung của Thủy (Thủy Tinh, Liễu Thanh Sương) đã tạo thành một Ngũ Hành Bán Trận khổng lồ.
Trận pháp này không phải để tấn công, mà là để khóa chặt và triệt tiêu.
Thánh Tướng ngay lập tức cảm thấy một áp lực khổng lồ đè lên mình. Luồng Tử Khí (Âm) của hắn ta vốn dựa vào sự hỗn loạn của tự nhiên để tồn tại, nhưng khi bị khóa chặt trong một trận pháp có sự luân chuyển cân bằng của Ngũ Hành, sức mạnh của hắn ta bị suy yếu đi đáng kể.
“Trận pháp!” Thánh Tướng gầm lên, đôi mắt đỏ máu tràn ngập sự phẫn nộ. “Các ngươi dám dùng quy luật tự nhiên để đối phó với ta!”
“Ngươi đã tự đưa mình vào bẫy, Sa Tướng!” Lăng Nhật Minh quát lớn.
Cậu biết, đây là thời cơ. Lăng Nhật Minh dốc toàn bộ Xích Hỏa Minh Nguyên Khí vào thanh kiếm của mình. Thanh kiếm lại bùng lên ngọn lửa Hỏa-Thổ rực cháy, nhưng lần này, nó còn được tiếp thêm sức mạnh từ luồng sinh khí Mộc và sự tập trung của Thủy trong trận pháp.
“Xích Hỏa Phần Thiên Trảm!”
Lăng Nhật Minh tung ra một chiêu kiếm bá đạo nhất của mình, luồng lửa đỏ cam tạo thành một hình bán nguyệt, lao thẳng vào Thánh Tướng.
Thánh Tướng không thể dùng tốc độ để né tránh. Hắn ta chỉ còn cách đối đầu. Hắn ta gầm lên một tiếng, tập trung Tử Khí vào hai tay, tạo thành một lá chắn năng lượng màu đen.
ẦMMMMMMMMMMMMMM!
Va chạm xảy ra, và lần này, Thánh Tướng đã bị đẩy lùi lại. Hắn ta lùi lại sáu bước, mỗi bước chân đều dẫm nát đá núi. Lớp hắc khí quanh người hắn ta bị ngọn lửa Minh Nguyên tinh thuần thiêu đốt, bốc lên những làn khói đen kịt.
“Không thể nào! Ngươi không đủ tư cách để đánh bại ta!” Hắn ta gào lên.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng cười lạnh lẽo, đầy sát khí vang lên từ phía chân núi.
“Ta thì không biết, nhưng ta biết có một người, rất muốn thấy ngươi phải bị trừng phạt!”
Tuyệt vời. Cuộc đối đầu được chờ đợi từ lâu sẽ quyết định số phận của mọi người.
Tiếng cười lạnh lẽo từ chân núi lập tức thu hút sự chú ý của Lăng Nhật Minh và Thánh Tướng.
Luồng Tử Khí đang bị áp chế bởi Ngũ Hành Bán Trận của Thánh Tướng lập tức dao động mạnh. Hắn ta nghiến răng, lườm xuống chân núi.
Từ trong đám Bất Tử Vệ còn lại, một nhân vật bước ra. Hắn ta mặc một bộ hắc bào đơn giản, đội mũ trùm đầu che khuất khuôn mặt, nhưng khí thế tỏa ra lại vô cùng tà dị, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả Thánh Tướng.
Hắn ta giơ cao hai tay. Trong tay hắn, một thanh kiếm đen kịt, không một chút ánh sáng, và một thanh kiếm trắng bạc, tỏa ra ánh sáng chói lòa, song hành xuất hiện.
Đây chính là Chí Tôn Song Thần Binh: Thanh Kiếm Hủy Diệt (Kiếm đen, đại diện cho Âm/Tử Khí) và Thanh Kiếm Sáng Tạo (Kiếm trắng, đại diện cho Kim/Chính Đạo… nhưng đang bị Tư Mệnh sử dụng cho mục đích tà ác).
Ánh sáng của Thanh Kiếm Sáng Tạo (Kim) lập tức xung đột với trận pháp của Mộc Nguyên Chi Tinh (Mộc). Kim khắc Mộc!
CRACK!
Những đường rãnh Ngũ Hành dưới đất mà Mộng Điệp Y dày công khắc sẵn lập tức nứt vỡ. Ánh sáng xanh lục của Mộc bị áp chế, khiến toàn bộ Ngũ Hành Bán Trận bị rung chuyển dữ dội.
“Chí Tôn Song Thần Binh!” Thánh Tướng reo lên một cách cuồng dại, sức mạnh Tử Khí của hắn ta lập tức phục hồi đáng kể.
Kẻ thừa kế chậm rãi cất giọng, giọng nói còn non trẻ nhưng ẩn chứa sự tàn độc vượt xa Tư Mệnh: “Ta đã nói rồi. Các ngươi không thể chống lại sức mạnh Tối Thượng.”
Đúng lúc đó, một tia sáng màu đen như mực, không chút âm thanh, lướt qua khoảng không.
Keng!
Tốc độ của tia sáng đó nhanh đến mức không ai kịp phản ứng, ngoại trừ kẻ thừa kế. Hắn ta nhanh chóng dùng Thanh Kiếm Sáng Tạo đỡ lấy.
Một bóng đen xuất hiện ngay phía sau kẻ thừa kế, đó chính là Yến Thập Tam. Hắn ta đã theo dõi tên này từ kinh thành đến đây, chờ đợi thời khắc hắn ta cầm Song Thần Binh để hành động.
“Ngươi quá tự tin rồi, kẻ thừa kế.” Yến Thập Tam lạnh lùng.
Kẻ thừa kế quay phắt lại, khuôn mặt dưới mũ trùm đầu vẫn không lộ rõ, nhưng ánh mắt phát ra tia sáng lạnh: “Ngươi là ai? Dám ngăn cản đại nghiệp của Tử Mệnh ta?”
“Ta là Tử Thần Kháng Cự.” Yến Thập Tam rút thanh đoản kiếm ám khí của mình, thủ thế tấn công. “Và ngươi, là mục tiêu ám sát cuối cùng.”
Một cuộc chiến đấu mới bùng nổ ở chân núi, cuộc chiến giữa Ám Sát và Thần Khí.
Trên đỉnh núi, Thánh Tướng cảm nhận được sự phục hồi của sức mạnh. Hắn ta nhìn xuống, thấy kẻ thừa kế đang đối đầu với Yến Thập Tam, không khỏi gầm lên:
“Nhanh lên! Hắn ta phải chết trước khi trận pháp được củng cố lại!”
Thánh Tướng lại tung ra một đòn công kích mãnh liệt về phía Lăng Nhật Minh. Lần này, đòn đánh mang theo sức mạnh Kim-Thủy (cứng rắn và lạnh lẽo), khiến Lăng Nhật Minh phải dốc toàn lực để phòng thủ.
Lăng Nhật Minh biết rằng, nếu không triệt tiêu được Song Thần Binh ở chân núi, Thánh Tướng sẽ không bao giờ bị đánh bại.
“Mộng Điệp Y! Thanh Sương! Cố gắng kết nối Thủy với Hỏa! Dùng Nước để chống lại Kim!” Lăng Nhật Minh hét lên, cậu biết rằng Thủy (Nước) có thể làm suy yếu Kim (Kim loại) bằng cách gây rỉ sét, hoặc dùng luân chuyển để vô hiệu hóa sự sắc bén.
Liễu Thanh Sương, người đang trấn giữ Thủy Nguyên Chi Tinh, cắn răng. Nàng dốc toàn bộ công lực, khiến luồng ánh sáng xanh lam của Thủy bùng lên mạnh mẽ. Luồng nước bao quanh Hỏa Nguyên Sơn lập tức ngưng tụ thành một lớp sương mù dày đặc, bao phủ lấy kẻ thừa kế và Yến Thập Tam.
Trận đấu đã bước vào giai đoạn quyết liệt nhất: Lăng Nhật Minh chống lại Thánh Tướng Hủy Diệt, còn Yến Thập Tam phải giành lấy Chí Tôn Song Thần Binh từ tay Kẻ Thừa Kế Tối Thượng.
Chương 53: Mắt Xích Tử Thần
I. Chiến Tuyến Đỉnh Núi: Hủy Diệt và Tái Sinh
Lăng Nhật Minh đối mặt với Thánh Tướng, kẻ đã phục hồi sức mạnh và đang được cường hóa bởi Chí Tôn Song Thần Binh ở phía dưới. Thánh Tướng tung ra một loạt tấn công mang theo Tử Khí (Âm) kết hợp với sức mạnh Kim-Thủy (Âm Hàn, Sắc bén) để phá hủy lớp phòng ngự Hỏa-Thổ của Lăng Nhật Minh.
ẦM! ẦM!
Lăng Nhật Minh chỉ có thể phòng thủ. Cậu vận Xích Hỏa Minh Nguyên Khí đến mức tối đa, toàn thân tỏa ra hào quang màu đỏ cam vững chãi. Cậu biết, sức mạnh của mình không đủ để giết Thánh Tướng, cậu chỉ có thể cầm cự và chờ đợi.
“Vô dụng, hậu duệ Minh Tôn!” Thánh Tướng gầm lên. “Ngươi không phải là Minh Tôn thực sự! Ngươi chỉ là một ngọn lửa nhỏ nhoi! Ta sẽ dùng Tử Khí này để làm tan chảy cả linh hồn ngươi!”
“Ngươi nghĩ ta chỉ có Hỏa sao?” Lăng Nhật Minh đáp.
Cậu đột nhiên nhắm mắt lại. Trong đầu cậu, hình ảnh của những hạt bụi, những tảng đá vỡ vụn dưới chân Linh Quy Thạch lại hiện về. Cậu đã lĩnh ngộ được Vạn Kiếm Đồng Trần của Lý Vô Thần.
Cậu mở mắt ra. Cậu không rút kiếm. Cậu giơ ngón tay trỏ lên, điểm vào hư không.
ONG!
Toàn bộ sỏi đá, cát bụi và mảnh vụn chiến trường trên đỉnh núi, tất cả đều bị luồng Kiếm Ý vô hình của Lăng Nhật Minh khống chế. Hàng ngàn mũi kiếm vô hình, sắc bén bằng chính những hạt bụi, lao thẳng về phía Thánh Tướng.
Vạn Kiếm Đồng Trần! (Hòa Cùng Cát Bụi)
Thánh Tướng kinh ngạc. Hắn ta không ngờ Lăng Nhật Minh đã lĩnh hội được cảnh giới Thao Túng Vật Chất này. Hắn ta buộc phải dồn Tử Khí vào vòng phòng hộ, chặn đứng những mũi kiếm vô hình kia. Sức tấn công của hắn ta bị trì hoãn hoàn toàn.
II. Chiến Tuyến Chân Núi: Ám Sát và Thần Khí
Cuộc chiến của Yến Thập Tam phức tạp hơn nhiều.
Kẻ thừa kế, lúc này đã tháo mũ trùm đầu. Gương mặt của hắn ta là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, tuấn tú nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và tàn độc. Hắn ta cầm Song Thần Binh trong tay, ánh sáng đỏ và trắng xen lẫn nhau, tạo ra một trường năng lượng cực mạnh xung quanh hắn ta.
“Yến Thập Tam,” Kẻ thừa kế cười khẩy. “Ngươi là một sát thủ giỏi, nhưng phi đao của ngươi không thể chạm vào Thần Khí.”
Yến Thập Tam không nói một lời. Hắn ta liên tục phóng Thất Tuyệt Phi Đao, không chỉ bằng tay, mà còn bằng cả chân, cả miệng. Hắn ta đã dùng đến cảnh giới ám sát cao nhất của mình.
VÚT! VÚT! KENG!
Hàng chục luồng bạch quang lạnh lẽo tấn công Kẻ thừa kế, nhưng Thanh Kiếm Hủy Diệt (kiếm đen) trong tay hắn ta múa lên, tạo thành một lá chắn tử khí vô hình, đỡ lấy toàn bộ phi đao. Thần Khí đã khiến tốc độ của hắn ta nhanh hơn, và nội lực của hắn ta hùng hậu hơn gấp bội.
Yến Thập Tam lùi lại, trong mắt lộ rõ sự kiên định. Hắn ta biết, giết hắn ta bằng phi đao là bất khả thi.
“Ngươi có thể đỡ được phi đao của ta,” Yến Thập Tam nói, giọng lạnh lùng, “nhưng ngươi không thể đỡ được tâm trí của ta.”
Hắn ta không tấn công bằng đao nữa. Hắn ta tấn công bằng Ý Niệm Sát. Hắn ta nhắm mắt lại, dồn toàn bộ Ám Sát Ý của mình vào tâm trí Kẻ thừa kế.
Kẻ thừa kế nhíu mày. Hắn ta cảm thấy một luồng sát khí vô hình đâm thẳng vào đầu hắn ta, khiến đầu óc choáng váng, tinh thần bị áp chế.
“Ngươi… ngươi dám dùng tà thuật!”
Lợi dụng khoảnh khắc đó, Lục Ảnh Phong, người đang ẩn mình ở gần đó, bỗng nhiên xuất hiện. Thần Phong Thối vận chuyển, hắn ta lao đến như một tia chớp, không tấn công Kẻ thừa kế, mà đá thẳng vào tay hắn ta.
“Giao Thần Binh ra!” Lục Ảnh Phong gầm lên.
OK. Kẻ thù chính thức bị phân tâm, tạo ra cơ hội ngàn vàng để Lăng Nhật Minh kết thúc trận đấu.
Sự can thiệp của Lục Ảnh Phong và đòn tấn công tinh thần của Yến Thập Tam đã tạo ra một sơ hở chiến thuật quan trọng. Kẻ thừa kế bị phân tâm bởi sát ý vô hình và cú đá vật lý, buộc hắn ta phải chuyển một phần lực lượng để phòng thủ.
RẦM!
Lục Ảnh Phong bị Thanh Kiếm Hủy Diệt phản công, bay ngược ra sau, nhưng cú đá của hắn ta đã thành công làm lệch tay của Kẻ thừa kế.
Lợi dụng khoảnh khắc đó, Yến Thập Tam tung ra đòn chí mạng: “Lệ Bất Hư Phát” (Phóng ra không bao giờ trượt). Phi đao không nhắm vào cơ thể Kẻ thừa kế, mà nhắm vào cánh tay đang giữ Song Thần Binh.
XOẸT!
Kẻ thừa kế gầm lên đau đớn. Mặc dù hắn ta đã cố gắng dùng Thanh Kiếm Sáng Tạo để đỡ, nhưng con dao của Yến Thập Tam đã cắt xuyên qua lớp da thịt, làm hắn ta mất lực. Song Thần Binh rơi xuống đất.
Kẻ thừa kế lập tức lùi lại, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn.
“Thánh Tướng!” Hắn ta hét lên một tiếng cầu cứu thảm thiết.
Trên đỉnh núi, Thánh Tướng bị phân tâm bởi tiếng kêu cứu. Hắn ta nhìn xuống, thấy Song Thần Binh đã rơi khỏi tay Kẻ thừa kế. Sự giận dữ của hắn ta lên đến tột cùng. Hắn ta biết, nếu mất đi Kim Nguyên Chi Tinh (tinh hoa của Song Thần Binh), hắn ta sẽ không bao giờ có thể hoàn thành nghi lễ.
Hắn ta lập tức bỏ qua Lăng Nhật Minh, dồn toàn bộ Tử Khí vào một đòn, nhắm thẳng vào Song Thần Binh đang nằm dưới đất, ý muốn dùng tử khí để kéo chúng về phía mình.
“Mơ tưởng!”
Lăng Nhật Minh đã chờ đợi khoảnh khắc này. Mối liên kết giữa cậu và Ngũ Hành Bán Trận đã đạt đến mức hoàn hảo.
“Hỏa – Thủy – Mộc – Thổ! Quy Tông!”
Lăng Nhật Minh gầm lên một tiếng. Toàn bộ năng lượng Hỏa Nguyên trong cơ thể cậu, được cường hóa bởi Thổ (Bất Diệt Thạch Thân) và được tiếp sức bởi Mộc và Thủy của trận pháp, hợp lại thành một luồng sức mạnh hủy diệt và tái sinh.
Cậu tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình: “Thái Cực Phán Quyết Chưởng”.
Chưởng lực này không phải là lửa thuần túy, mà là một vòng xoáy Thái Cực màu đỏ và xanh lam, lao thẳng vào Thánh Tướng, đánh vào điểm yếu nhất của hắn ta: sự mất cân bằng năng lượng.
ẦMMMMMMMMMMMMMMMMMM!
Lần này, Thánh Tướng không thể chống đỡ. Hắn ta bị đánh trúng trực diện. Lớp tử khí âm độc quanh người hắn ta bị vòng xoáy Thái Cực thuần khiết của Lăng Nhật Minh làm cho tan rã và phân giải. Hắn ta rú lên một tiếng thảm thiết, chưa từng có một sự đau đớn nào khủng khiếp đến thế.
Cùng lúc đó, dưới chân núi, Liễu Thanh Sương và Mộng Điệp Y đã chạy ra khỏi căn cứ.
Liễu Thanh Sương nhìn thấy Song Thần Binh đang bị Tử Khí của Thánh Tướng kéo đi. Nàng biết, nếu để thần binh rơi vào tay hắn, tất cả sẽ chấm dứt.
“Thủy Long Chi Chưởng!”
Liễu Thanh Sương dốc toàn bộ Thủy Nguyên Chi Tinh vào một chưởng, không nhắm vào Thánh Tướng, mà nhắm vào Song Thần Binh. Luồng Thủy kình cực âm lạnh buốt, kết hợp với hàn khí của Huyền Băng Môn, lập tức bao bọc lấy Song Thần Binh.
KÉO!
Nước và Tử Khí tranh giành. Sức mạnh của Thủy (nước) đã thành công làm suy yếu sự kiểm soát của Tử Khí (Âm) đối với Kim (Thần Binh).
Song Thần Binh được giải thoát, rơi tự do xuống đỉnh núi lửa.
Thánh Tướng bị Lăng Nhật Minh đánh trọng thương, cố gắng gượng dậy để ngăn cản.
“Không! Thần Khí!”
Nhưng đã quá muộn. Lăng Nhật Minh, dù bị thương nặng, vẫn lao tới, chộp lấy Song Thần Binh ngay giữa không trung.
Khoảnh khắc hai thanh kiếm chạm vào tay Lăng Nhật Minh, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên. Sức mạnh Hỏa Nguyên cực dương của cậu lập tức hấp thụ và trấn áp Kim Nguyên Chi Tinh (thứ tạo nên Song Thần Binh).
Xích Long Nha (Kiếm đen) và Băng Phách Tiêu (Kiếm trắng), hai thanh kiếm đại diện cho Âm và Dương, Hủy diệt và Sáng tạo, cuối cùng đã thuộc về chủ nhân mới.
Lăng Nhật Minh cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ, thuần túy và đối lập tuôn vào cơ thể. Cậu đã đạt đến cảnh giới Ngũ Hành Tông Sư.
Thánh Tướng gầm lên một tiếng cuối cùng. Hắn ta không còn sức mạnh để chiến đấu. Thân thể hắn ta bắt đầu nứt ra, Tử Khí bị Xích Hỏa Minh Nguyên Khí phân giải.
“Minh… Tôn… Ta… sẽ… không bao giờ… quên…”
Nói xong, Thánh Tướng nổ tung, không còn là máu thịt, mà là một luồng khói đen tà ác, tan biến hoàn toàn trong không khí.
Tử Thần đã bị tiêu diệt.
Vĩ Thanh: Đòn Kết Liễu Của Tri Kỷ
Chiến thắng đã thuộc về phe chính nghĩa. Tuy nhiên, nhiệm vụ cuối cùng vẫn chưa kết thúc.
Lăng Nhật Minh đứng đó, toàn thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ của Ngũ Hành, trong tay nắm giữ Song Thần Binh.
Kẻ thừa kế Tư Mệnh bị Yến Thập Tam và Lục Ảnh Phong dồn vào đường cùng. Hắn ta bị thương nặng, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, đôi mắt đầy sự oán độc.
“Các ngươi đã thắng Tư Mệnh, thắng Thánh Tướng… nhưng các ngươi không thể thắng được ta!”
Hắn ta biết mình không còn đường thoát. Hắn ta tháo chiếc mặt nạ cuối cùng ra, lộ ra một gương mặt trẻ tuổi nhưng chứa đầy sự hận thù và điên loạn.
Đúng lúc đó, Mộ Dung Yến lao tới, không phải bằng võ công, mà bằng tốc độ. Nàng đưa chiếc hộp Mộc Nguyên Chi Tinh ra, hét lên:
“Đừng! Ta có Mộc Tinh! Ta có thể giúp ngươi!”
Kẻ thừa kế do dự.
“Không! Kẻ đó là kẻ thù!” Yến Thập Tam gầm lên.
Mộ Dung Yến phớt lờ, ánh mắt đầy nước mắt nhìn vào hắn ta. “Ta không muốn huynh phải chết! Ta có Mộc Tinh, ta có thể chữa trị cho huynh! Ta…”
Đôi mắt hắn ta dao động. Hắn ta đã yêu nàng.
Ngay khoảnh khắc hắn ta mất đi cảnh giác, hắn ta nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Yến. Đôi mắt nàng không có sự yêu thương, chỉ có sự phán xét.
“Ngươi nghĩ ta sẽ phản bội chàng ấy sao?”
Mộ Dung Yến lạnh lùng nói, rồi dùng toàn bộ nội lực Thái Hư Thần Chiếu Kinh, đâm thẳng vào tim hắn.
PHỤT!
Hắn ta ngã xuống. Kẻ thừa kế Tư Mệnh chết.
“Yến nhi!” Lăng Nhật Minh gọi.
Mộ Dung Yến quay lại nhìn Lăng Nhật Minh. “Chàng phải là người duy nhất thắng. Kẻ thù của chàng, phải chết dưới tay chàng.”
Nàng đã chọn chàng, vĩnh viễn.
Tuyệt vời! Đây là chương cuối cùng, nơi mọi ân oán được gác lại, và huyền thoại về tình yêu trở thành vĩnh cửu.
Hồi 16: Kết Cục Viên Mãn (Vĩ Thanh)
Chương 54: Tình Tuyệt Sinh Tái Sinh
Sau sự hủy diệt của Thánh Tướng và cái chết của kẻ thừa kế Tư Mệnh, Hỏa Nguyên Sơn chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Khói bụi tan đi, chỉ còn lại sự mệt mỏi và kiệt sức của những người sống sót.
Lăng Nhật Minh đứng trên đỉnh núi, trong tay nắm giữ Chí Tôn Song Thần Binh. Thanh Xích Long Nha (Kiếm Hủy Diệt) và Băng Phách Tiêu (Kiếm Sáng Tạo) cùng lúc tỏa ra ánh sáng đỏ và trắng, nhưng ánh sáng đó đã được Xích Hỏa Minh Nguyên Khí của cậu chế ngự hoàn toàn, không còn sự hung bạo hay tà ác nào nữa. Chúng đã trở thành thần khí thực sự, đại diện cho Âm Dương Hòa Hợp.
Mối thù cá nhân đã được trả, sứ mệnh cứu rỗi Trung Nguyên đã hoàn thành.
Lục Ảnh Phong, Phượng Cửu, và Hắc Phong cùng nhau dọn dẹp chiến trường. Các giáo chúng Thánh Hỏa Giáo dù bị thương nặng nhưng ánh mắt ai nấy đều tràn ngập sự tôn thờ và cuồng nhiệt đối với Thánh Tử của họ.
Liễu Thanh Sương và Mộng Điệp Y cùng nhau chữa trị cho những người bị thương nặng.
Sau khi mọi thứ ổn định, Lăng Nhật Minh tìm đến Mộ Dung Yến. Nàng đang ngồi lặng lẽ bên một vách đá, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức và nỗi đau vừa gây ra cái chết cho kẻ thù.
“Yến nhi,” Lăng Nhật Minh nhẹ nhàng gọi.
Mộ Dung Yến ngước lên nhìn cậu. Nàng không khóc, nhưng đôi mắt nàng chứa đựng sự mệt mỏi và giằng xé của một người phụ nữ phải tự mình đưa ra một phán quyết sinh tử.
“Chàng đến rồi.” Nàng nói. “Ta đã hoàn thành lời hứa của mình. Kẻ thù cuối cùng… đã chết.”
“Ta biết.” Lăng Nhật Minh ngồi xuống bên cạnh nàng. Cậu không hỏi về việc nàng ra tay, không hỏi về sự giằng xé. Cậu chỉ nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của nàng. “Nàng không cần phải gánh chịu tất cả một mình. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua.”
“Không, Lăng huynh.” Mộ Dung Yến lắc đầu. “Ta là một người phụ nữ tàn nhẫn. Ta đã dùng tình cảm của mình để khiến hắn ta mất cảnh giác, rồi giết hắn ta. Ta… ta không còn xứng đáng với sự thuần khiết của chàng nữa.”
“Ngươi sai rồi.” Lăng Nhật Minh nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt kiên định. “Võ học của ta là Xích Hỏa Minh Nguyên. Nó là sự kết hợp của Hỏa và Thổ, của Âm và Dương. Nó được sinh ra từ sự hỗn loạn. Ta không cần sự thuần khiết. Ta cần một sự cân bằng.”
Cậu đưa một tay lên, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nàng.
“Nàng là Mộc, là Thủy, là Trí tuệ. Nàng là sự cân bằng duy nhất có thể kìm hãm được ngọn lửa điên cuồng trong ta. Tàn nhẫn hay lương thiện, tất cả đều là nàng. Và ta, yêu tất cả những điều đó. Ta yêu nàng, bởi vì nàng là người duy nhất nhìn thấy nỗi đau và sự hận thù trong ta, và vẫn chọn ở lại.”
Lời tỏ tình không hoa mỹ, nhưng lại chân thành và mạnh mẽ đến mức khiến cho trái tim Mộ Dung Yến tan chảy. Nàng ôm chầm lấy cậu, vùi mặt vào ngực cậu, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng tuôn rơi.
“Chúng ta đã ‘gạo nấu thành cơm’ ba lần,” Lăng Nhật Minh thì thầm. “Lần đầu là sinh tử, lần thứ hai là ý chí, lần thứ ba này… sẽ là vĩnh cửu.”
Đêm đó, trên đỉnh Hỏa Nguyên Sơn, nơi vừa trải qua một cuộc chiến hủy diệt, Lăng Nhật Minh và Mộ Dung Yến đã trao cho nhau sự vĩnh cửu của mình. Sự hợp nhất của họ không chỉ là tình yêu, mà là sự hoàn thiện của hai nguồn năng lượng Thái Cực và Ngũ Hành, đưa họ lên một cảnh giới mà Lý Vô Thần từng nói: Võ công của tình yêu.
…
Sáng hôm sau, Lăng Nhật Minh đưa ra quyết định cuối cùng.
Cậu triệu tập Phượng Cửu, Hắc Phong, Lục Ảnh Phong, Yến Thập Tam, Mộng Điệp Y và Liễu Thanh Sương.
“Mối nguy hại của Tử Thần đã được loại bỏ. Nhưng thế lực của Sa Quỷ Quốc vẫn còn ở Tây Vực. Và Trung Nguyên này, cần một trật tự mới.”
Cậu trao Chí Tôn Song Thần Binh cho Phượng Cửu. “Thần khí này quá nguy hiểm. Thánh Hỏa Giáo sẽ là nơi tốt nhất để cất giữ chúng. Phượng Hộ Pháp, ta tin tưởng vào lý tưởng lật đổ bạo tàn của các người. Ngươi sẽ là người chèo lái con thuyền này.”
Phượng Cửu quỳ xuống, nhận lấy Song Thần Binh, ánh mắt đầy sự thành kính: “Thánh Tử có lệnh, Phượng Cửu xin tuân theo. Thánh Hỏa Giáo sẽ trở thành lực lượng bảo vệ Trung Nguyên.”
Lăng Nhật Minh nhìn Yến Thập Tam. “Yến huynh, món nợ này ta xin nhận. Phi đao của huynh không phải là vô vị. Đó là sự phán quyết mà ta không thể tự mình thực hiện. Phi đao của huynh đã cứu sống tất cả chúng ta.”
Yến Thập Tam cười khẩy, hắn ta không nói gì, chỉ gật đầu một cái. “Ta đi đây. Sát khí của ta không hợp với nơi này.” Hắn ta quay lưng, biến mất.
Lục Ảnh Phong và Liễu Thanh Sương quyết định trở thành những người đứng sau hậu trường, củng cố lại các môn phái chính đạo và Lục Phiến Môn chân chính. Mộng Điệp Y trở lại Thiên Cơ Lâu, trở thành tai mắt của liên minh.
Lăng Nhật Minh nhìn về phía Mộ Dung Yến. “Còn chúng ta…”
“Chúng ta về nhà.” Mộ Dung Yến mỉm cười, đôi mắt nàng rạng rỡ. “Về nơi không có thù hận, không có chiến tranh. Về nơi mà chúng ta chỉ cần sống vì nhau.”
Lăng Nhật Minh và Mộ Dung Yến không trở lại Lạc Dương hay kinh thành. Họ chọn một vùng núi non yên bình, cách xa thị phi giang hồ, nơi có khí hậu ôn hòa và những rừng hoa rực rỡ mà Mộ Dung Yến yêu thích. Họ đặt tên cho nơi đó là Tĩnh Tâm Cốc (Thung lũng Tâm hồn Tĩnh lặng).
Tại Tĩnh Tâm Cốc, họ sống cuộc đời ẩn dật, giản dị nhưng vô cùng hạnh phúc. Lăng Nhật Minh không còn luyện võ công vì thù hận, mà là để bảo vệ và duy trì sự cân bằng nội tại. Cậu cùng Mộ Dung Yến tu luyện Âm Dương Giao Hòa Kinh, chính thức mở ra một cảnh giới võ học mới, nơi sức mạnh không đến từ tranh đấu mà đến từ sự hòa hợp và yêu thương.
Mỗi khi họ hòa hợp, sinh mệnh lực và nội lực của họ lại thăng hoa, tạo ra một luồng sinh khí mạnh mẽ đến mức đủ để chữa lành mọi tổn thương. Võ công của họ, thực sự đã trở thành võ công của tình yêu.
Thời gian trôi qua, họ có với nhau ba người con, mỗi đứa trẻ là một minh chứng sống động cho sự dung hợp hoàn hảo của Ngũ Hành và Âm Dương trong cha mẹ:
- Lăng Thừa Chí (Trưởng Nam): Thừa hưởng Thổ và Hỏa từ cha, cơ thể vững chãi, tính tình chính trực. Cậu bé được cha truyền dạy Bất Diệt Thạch Thân và Thái Cực Hỏa Nguyên Công, trở thành người kế thừa võ học mạnh mẽ nhất.
- Mộ Dung Tâm Du (Con Gái): Thừa hưởng Thủy và Mộc từ mẹ, thông minh tuyệt đỉnh, nhan sắc khuynh thành, am hiểu Thiên Cơ Môn. Nàng được mẹ truyền dạy Thái Hư Thần Chiếu Kinh và kỹ năng giải mã, trở thành bộ não của gia đình.
- Lăng Tiêu Dao (Út Nam): Cậu bé mang trong mình sự cân bằng hiếm có của Kim (Kiếm Ý) và Phong (Tốc độ). Cậu có ngộ tính võ học cao nhất, được Lý Vô Thần ghé thăm và chỉ điểm về Thần Ý Ngự Kiếm Thuật, mang theo tinh thần tự do, lãng khách của giang hồ.
Họ sống trong sự bình yên tuyệt đối, nhưng cũng không quên thế giới bên ngoài.
- Phượng Cửu đã thành công trong việc chấn chỉnh Thánh Hỏa Giáo, lật đổ triều đình thối nát và lập nên một trật tự mới. Thánh Hỏa Giáo không thống trị, mà trở thành lực lượng bảo vệ Ngũ Hành Cân Bằng của giang hồ.
- Lục Ảnh Phong và Liễu Thanh Sương sau này kết hôn. Sức mạnh Phong và Thủy của họ tạo nên sự cân bằng hoàn hảo, cùng nhau trở thành trụ cột của các môn phái chính đạo, đảm bảo sự chính trực của võ lâm.
- Yến Thập Tam vẫn là một bóng ma cô độc, nhưng thỉnh thoảng, hắn ta lại gửi thư về Tĩnh Tâm Cốc, chỉ là một con dao găm nhỏ xíu ghim trên vỏ cây, cùng với một câu nói: “Tử Khí đã tan. Vô vị.” Lăng Nhật Minh hiểu rằng, người bạn tri kỷ của cậu vẫn đang bảo vệ sự bình yên cho họ từ nơi xa.
Nhiều năm sau, khi các con đã lớn, Lăng Nhật Minh và Mộ Dung Yến quyết định truyền lại Chí Tôn Song Thần Binh cho thế hệ sau. Họ trao Xích Long Nha cho Lăng Thừa Chí (kẻ kế thừa sức mạnh Hủy Diệt có lý trí) và Băng Phách Tiêu cho Mộ Dung Tâm Du (người chế ngự được sức mạnh Sáng Tạo).
Họ không còn là anh hùng. Họ đã trở thành một huyền thoại.
Vào một buổi chiều tà, Lăng Nhật Minh và Mộ Dung Yến ngồi bên một dòng suối nhỏ trong Tĩnh Tâm Cốc. Lăng Nhật Minh vuốt nhẹ mái tóc đã điểm bạc của nàng. Nàng tựa đầu vào vai cậu, ánh mắt hướng về phía hoàng hôn rực rỡ.
“Hỏa Nguyên… Thủy Nguyên…” Mộ Dung Yến khẽ nói. “Chúng ta không chỉ giữ lại những Nguyên Tinh, chúng ta đã trở thành Bản Nguyên của chính chúng ta.”
Lăng Nhật Minh mỉm cười. “Đúng vậy. Võ công của chúng ta không phải là để giết người. Nó là để bảo vệ và tạo ra sự sống.”
Họ nhìn về phía những đứa con đang cùng nhau luyện võ dưới ánh hoàng hôn. Nơi đó, không còn hận thù, không còn Tử Khí, chỉ còn lại sự luân chuyển hài hòa của Ngũ Hành, và sự kế thừa bất diệt của Tình Yêu.
Huyền thoại về Xích Hỏa Minh Tôn và người phụ nữ đã dùng trí tuệ cùng tình yêu để đánh bại Tử Thần, đã trở thành một giai thoại bất hủ, lưu truyền mãi mãi trong giang hồ.
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 0
