Vợ Yêu Tổng Tài Định Mệnh Thức Tỉnh
Tập 1: Giao Ước Trong Im Lặng
Chương 1: Bản Hợp Đồng Sinh Tử
Hồi 1: Người Thế Thân
Bệnh viện quốc tế S.K, tầng cao nhất, khu chăm sóc đặc biệt (ICU) dành riêng cho những nhân vật mà mỗi giây tồn tại của họ đều có thể ảnh hưởng đến thị trường chứng khoán.
Sự im lặng ở đây mang một sức nặng ghê gớm. Nó không phải là sự yên tĩnh thanh bình, mà là sự tĩnh lặng bị áp chế bởi công nghệ và tiền bạc. Không khí đặc quánh mùi thuốc khử trùng đắt tiền, một nỗ lực vô vọng nhằm gột rửa đi hơi thở của sự mục rữa và tuyệt vọng. Từng thiết bị y tế tối tân nhất thế giới, trị giá hàng triệu đô la, đang hoạt động không ngừng nghỉ. Những màn hình hiển thị các đường cong sinh trắc học phức tạp, những ống truyền dịch trong suốt lặng lẽ nhỏ giọt thứ chất lỏng duy trì sự sống. Tất cả chúng, lạnh lẽo và vô cảm, đang cùng nhau thực hiện một nhiệm vụ duy nhất: níu giữ một linh hồn không chịu rời đi, trong một thể xác đã không còn muốn tỉnh lại.
Trên chiếc giường công nghệ cao có khả năng tự điều chỉnh áp lực, Lục Tư Kỳ đang nằm yên. Nàng đẹp đến nao lòng, một vẻ đẹp kiêu hãnh ngay cả khi đang chìm trong vô thức. Mái tóc đen dài như suối lụa được chải chuốt cẩn thận, xõa ra trên gối trắng, tương phản với làn da trắng sứ gần như trong suốt, có thể thấy cả những mạch máu xanh mờ bên dưới. Đôi môi từng đưa ra những mệnh lệnh khiến cả một tập đoàn khuynh đảo giờ đây khép hờ, vẫn giữ một sắc hồng nhàn nhạt. Nàng không giống một bệnh nhân, mà giống một nàng công chúa trong truyện cổ tích đang chờ đợi một phép màu.
Nhưng đây là thế kỷ 21, và phép màu là thứ xa xỉ nhất.
Đứng bên ngoài lớp kính cách âm dày, Ông Lục – Lục Kiến Quốc, vị chủ tịch huyền thoại của đế chế Lục Thị – lặng lẽ nhìn vào đứa cháu gái duy nhất của mình. Đã hai năm trôi qua. Hai năm kể từ vụ tai nạn xe hơi thảm khốc ấy. Hai năm, mái tóc ông đã từ muối tiêu chuyển sang bạc trắng. Gương mặt từng một thời hô mưa gọi gió, với những đường nét cương nghị như tạc tượng, giờ đây hằn sâu những nếp nhăn của sự mệt mỏi và bất lực. Cây gậy gỗ mun trong tay ông khẽ run lên, không phải vì tuổi già, mà vì cảm xúc đang bị dồn nén đến cực hạn.
Trong tâm trí ông chợt hiện về hình ảnh của Tư Kỳ mười năm trước, khi cô mới mười tám tuổi, lần đầu tiên bước vào phòng họp hội đồng quản trị. Cô mặc một bộ váy công sở đơn giản, nhưng ánh mắt lại sắc bén và tự tin đến lạ thường. Cô đã đứng trước một đám “lão hồ ly” cáo già, không một chút sợ hãi, trình bày một kế hoạch táo bạo để vực dậy một dự án bất động sản đang trên bờ vực phá sản. Ông vẫn nhớ như in câu nói của cô lúc đó: “Thưa ông nội, thưa các vị, trong kinh doanh không có ngõ cụt, chỉ có những người không đủ can đảm để phá tường mà đi.”
Cô đã thành công. Cô gái nhỏ của ông đã trở thành “Bông hồng thép” mà người ta vừa kính nể vừa sợ hãi. Cô là niềm tự hào lớn nhất, là người thừa kế hoàn hảo nhất mà ông đã dành cả đời để bồi dưỡng. Vậy mà giờ đây, chính đứa cháu gái kiên cường ấy lại đang im lìm, phó mặc sinh mệnh cho những cỗ máy vô tri.
“Giáo sư Khương, vẫn không có tiến triển gì sao?” Giọng ông khàn đặc, phá vỡ sự im lặng.
Giáo sư Khương, chuyên gia thần kinh học hàng đầu thế giới được ông mời về từ Đức, khẽ lắc đầu. Ánh mắt ông ẩn sau cặp kính dày lộ rõ vẻ ái ngại và tiếc nuối. “Lục lão gia, chúng tôi thực sự đã làm tất cả những gì có thể. Các chỉ số sinh tồn của tiểu thư vẫn ổn định, cho thấy ý chí sống của cô ấy rất mạnh mẽ. Nhưng… sóng não vẫn ở trạng thái hoạt động tối thiểu, không có dấu hiệu phục hồi ý thức. Y học gọi đây là trạng thái thực vật kéo dài. Cửa sổ vàng để phục hồi tự nhiên… thực sự đã khép lại rồi.”
“Ý chí sống mạnh mẽ…” Ông Lục lẩm bẩm, một nụ cười cay đắng hiện trên môi. “Con bé đương nhiên là mạnh mẽ. Nó đang chiến đấu, nhưng nó cần một sự trợ giúp, một cú hích mà y học không thể mang lại.”
Ông quay người, không nhìn vào phòng bệnh nữa. Ánh mắt ông lóe lên một tia quyết đoán cuối cùng, một sự quyết đoán đến từ tận cùng của sự tuyệt vọng. Ông là một nhà khoa học, một người cả đời tin vào logic và dữ liệu. Nhưng giờ đây, ông sẵn sàng bám víu vào tia hy vọng hão huyền nhất.
“Thư ký Trương,” ông gọi người trợ lý đã theo mình mấy chục năm.
“Thưa chủ tịch.”
“Liên lạc ngay với Tiết gia. Nói với họ, lời hứa năm xưa vẫn còn hiệu lực. Hôn lễ sẽ được cử hành vào thứ sáu tuần sau. Bát tự của cậu con trai nhà họ, Tiết Chí Quyền, là thứ duy nhất chúng ta cần bây giờ. Dùng hỷ khí để xua đi tử khí. Đây là cơ hội cuối cùng.”
Thư ký Trương thoáng sững sờ, nhưng rồi nhanh chóng cúi đầu tuân lệnh. Ông Lục không cần sự đồng ý, ông chỉ đang ra một mệnh lệnh không thể chối từ.
Trong khi đó, tại biệt thự xa hoa của nhà họ Tiết ở khu Phú Quý, không khí lại nóng như một chảo lửa. Cuộc gọi từ thư ký của Ông Lục giống như một quả bom ném vào giữa phòng khách được trang trí lộng lẫy theo phong cách châu Âu.
“Không được! Tôi tuyệt đối không đồng ý!” Tiết phu nhân – bà Vương Lệ Hoa – gào lên, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng méo xệch đi vì tức giận, chiếc quạt cầm tay bằng lông vũ bị bà bóp chặt đến biến dạng. “Con trai tôi là Tiết Chí Quyền, là độc đinh vàng ngọc của nhà họ Tiết! Sao có thể đi cưới một người thực vật? Một khúc gỗ không hơn không kém! Ngày ngày vào bệnh viện làm chồng một cái xác sống? Chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi Tiết gia chúng ta để vào đâu? Các tiểu thư nhà họ Lý, họ Trần sẽ cười vào mặt chúng ta! Con trai tôi sẽ trở thành trò cười cho cả cái giới thượng lưu này!”
Tiết lão gia – ông Tiết Hùng – ngồi sụp trên ghế sô pha da nhập khẩu, mặt mày tái mét. Ông ta rít một hơi thuốc lá xì gà, làn khói đặc quánh cũng không che giấu được sự hoảng loạn trong mắt. “Bà nói nhỏ thôi! Bà nghĩ tôi muốn sao? Nhưng đó là Lục gia! Lục Kiến Quốc đã đích thân cho thư ký gọi điện tới, đó không phải là thương lượng, mà là thông báo! Bà nghĩ chúng ta có tư cách để từ chối sao? Chỉ cần một cái hắt hơi của lão già đó thôi cũng đủ khiến tập đoàn Tiết Thị của chúng ta bay màu đấy! Mấy hợp đồng cung cấp vật liệu xây dựng cho các dự án của Lục Thị, bà quên rồi à?”
Tiết Chí Quyền, cậu ấm 25 tuổi, vừa trở về sau một đêm thác loạn ở quán bar, vẫn còn nồng nặc mùi rượu và nước hoa đắt tiền. Hắn vắt chân chéo ngũ, uể oải lướt điện thoại, bĩu môi một cách khinh khỉnh. “Con không quan tâm. Bắt con ngày ngày vào bệnh viện diễn vai chồng yêu thương vợ? Con còn có một chuyến đi Bali với mấy cô người mẫu vào tháng sau. Chuyện này quá phiền phức. Cha mẹ tự lo đi.”
Sự ích kỷ và vô trách nhiệm của hắn như đổ thêm dầu vào lửa. Cuộc cãi vã lên đến đỉnh điểm, tiếng gào thét, tiếng đập bàn vang vọng khắp căn biệt thự.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Tiết phu nhân bỗng khựng lại. Bà ta đảo mắt một vòng quanh phòng khách như đang tìm kiếm một lối thoát, rồi ánh mắt dừng lại trên một bức ảnh gia đình cũ đặt trên kệ. Trong ảnh, ngoài gia đình ba người của họ, còn có một cậu bé gầy gò, mặc đồ cũ, đang đứng ở một góc khuất phía sau Tiết Chí Quyền.
Một ý nghĩ điên rồ nhưng đầy cứu rỗi lóe lên trong đầu bà ta.
“Tôi có cách rồi!” Bà ta reo lên, giọng đầy phấn khích. “Tôi có cách rồi! Nhà chúng ta… không phải còn một người sao? Thằng nhóc con của bà giúp việc Lâm Hà… Lâm Minh!”
Bà ta vội vã nói tiếp, như sợ ý nghĩ đó sẽ bay mất. “Tôi nhớ như in! Năm xưa bà Lâm Hà sinh nó ở bệnh viện, cùng ngày, cùng giờ, cùng tháng, cùng năm với Chí Quyền nhà chúng ta! Lục gia chỉ nói họ cần một người có bát tự hợp với Lục tiểu thư để ‘xung hỷ’, họ đâu có nói phải là Chí Quyền! Họ chỉ cần một chú rể mang họ Tiết thôi mà!”
Tiết lão gia sững sờ, rồi đôi mắt cũng sáng lên. “Đúng… đúng vậy! Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ?”
Tiết Chí Quyền lập tức vứt điện thoại sang một bên, hưởng ứng nhiệt liệt. “Mẹ đúng là thiên tài! Đẩy thằng ranh đó đi thế thân. Nó họ Lâm thì sao? Chỉ cần làm một tờ giấy nhận nuôi giả, cho nó mang họ Tiết của chúng ta trên giấy tờ là được. Nó được làm rể Lục gia, hưởng vinh hoa phú quý mà cả đời nó không dám mơ tới, nó còn phải quỳ xuống cảm ơn chúng ta ấy chứ! Vừa giải quyết được phiền phức, vừa có được một con chó trung thành ở Lục gia, quá hoàn hảo!”
Gia đình ba người họ nhìn nhau, nụ cười gian xảo và nhẹ nhõm hiện trên môi. Họ đã tìm thấy con cừu thế mạng hoàn hảo.
Ngay lập tức, bà Lâm Hà và con trai bà, Lâm Minh, được gọi đến phòng khách.
Lâm Minh vừa từ công trường trở về, trên người vẫn còn mặc chiếc áo sơ mi dính chút bụi, nhưng dáng người cao gầy, gương mặt tuấn tú, và đặc biệt là đôi mắt sáng và trầm lặng của anh lại toát lên một khí chất khác biệt. Anh đang sống trong một căn phòng nhỏ ở khu nhà dành cho người giúp việc, ngày đi làm ở một công ty kiến trúc nhỏ, tối về lại miệt mài bên những bản vẽ của riêng mình, nuôi dưỡng một ước mơ lớn.
Bà Lâm Hà, người đã cả đời làm giúp việc cho Tiết gia, cung kính cúi đầu, đôi bàn tay gầy guộc đan vào nhau vì lo lắng. Bà không hiểu tại sao chủ nhà lại đột nhiên cho gọi cả hai mẹ con lên đây.
Tiết lão gia hắng giọng, cố tỏ ra vẻ uy nghiêm và ban ơn. “Lâm Minh này, con cũng đã 25 tuổi rồi. Bao năm qua, Tiết gia chúng ta đối xử với mẹ con con không tệ, đúng không? Từ tiền học cho con, đến tiền thuốc men bệnh tim hàng tháng cho mẹ con, chúng ta đều lo liệu chu toàn.”
Ông ta ngừng lại, đợi một cái gật đầu xác nhận từ Lâm Minh. Sau đó, ông ta mới ném ra một bản hợp đồng đã được soạn sẵn lên bàn.
“Bây giờ, là lúc con báo ân. Thay Chí Quyền, con sẽ làm rể của Lục gia.”
Lâm Minh và mẹ anh sững sờ như bị sét đánh. Làm rể Lục gia? Cưới Lục Tư Kỳ, người con gái mà anh chỉ dám ngưỡng mộ từ xa qua những trang báo tài chính, người con gái đang trong trạng thái thực vật?
“Không được… Chuyện này… quá vô lý…” Lâm Minh buột miệng từ chối theo phản xạ.
“Mày không đồng ý?” Tiết Chí Quyền đứng bật dậy, vẻ mặt hống hách. Hắn ta đi tới, ném một xấp hóa đơn bệnh viện dày cộp xuống bàn, ngay trước mặt Lâm Minh. “Mở to mắt ra mà nhìn đi! Tiền thuốc trợ tim nhập khẩu của mẹ mày, tiền viện phí, tiền phẫu thuật. Mỗi một tờ giấy này là một sợi dây xích quanh cổ mày đấy! Mày nghĩ mày có tư cách để nói không với nhà tao sao? Mày muốn bà ấy bị cắt thuốc, bị đuổi ra đường sống sao, thằng con hiếu thảo?”
Từng lời nói của Chí Quyền như những nhát dao đâm thẳng vào điểm yếu chí mạng của Lâm Minh. Anh nhìn sang mẹ mình, thấy bà đang run lên bần bật, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi. Bà Lâm Hà kéo vội tay áo con trai, ánh mắt khẩn khoản, van xin. Bà sợ. Cả đời bà đã quen cúi đầu, đã quen phục tùng. Bà sợ sự nổi giận của chủ nhà hơn bất cứ thứ gì.
Trong lồng ngực Lâm Minh, sự phẫn nộ, nhục nhã và nỗi bất lực đang giằng xé dữ dội. Anh căm ghét sự tráo trở, tàn nhẫn của gia đình này. Nhưng anh biết, mình đã bị dồn vào chân tường. Tương lai của anh, ước mơ trở thành một kiến trúc sư vĩ đại của anh, tất cả đều không quan trọng bằng tính mạng của mẹ mình. Anh cũng cảm thấy một sự thương cảm kỳ lạ cho Lục Tư Kỳ, một nữ vương đang say ngủ, lại bị chính người thân và những kẻ xa lạ mang ra làm vật trao đổi.
Anh hít một hơi thật sâu, đè nén tất cả cảm xúc xuống đáy lòng. Ánh sáng trong đôi mắt anh dần tắt lịm, chỉ còn lại một màu xám tro của sự chấp nhận. Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào gia đình họ Tiết, giọng nói trầm và rõ ràng, không một chút cảm xúc.
“Tôi đồng ý.”
Tiếng thở phào nhẹ nhõm của nhà họ Tiết vang lên. Họ đã thành công. Họ đã đẩy được gánh nặng của mình cho một kẻ thế thân.
Lâm Minh không nói thêm một lời nào, cầm lấy bản hợp đồng trên bàn. Tờ giấy mỏng manh nhưng trong tay anh lại nặng như một tấm bia mộ, khắc tên chính anh.
Hồi 2: Hôn Lễ Trong Im Lặng
Một tuần.
Bảy ngày trôi qua như một cơn ác mộng kéo dài. Đối với Lâm Minh, đó là bảy ngày của sự chết đi. Anh không còn là Lâm Minh, kiến trúc sư với những hoài bão cháy bỏng. Anh là “Tiết Minh”, một cái tên giả mạo, một con rối được nhà họ Tiết giật dây để chuẩn bị cho một vai diễn lớn.
Mỗi ngày, anh đều phải trải qua một quy trình lột xác đầy sỉ nhục. Anh được đưa đến những tiệm may vest cao cấp nhất, nơi những người thợ may kinh nghiệm dùng thước dây đo đạc cơ thể anh một cách kính cẩn, không hề biết rằng họ đang khoác lên một kẻ thế thân bộ cánh của một chú rể. Anh đứng im như một ma-nơ-canh, để mặc họ ướm lên người những loại vải đắt tiền, những thứ mà cả đời anh chưa từng dám chạm vào. Anh nhìn vào tấm gương lớn, thấy một gã trai lạ hoắc trong bộ vest Armani được cắt may hoàn hảo. Gã trai đó có gương mặt của anh, nhưng đôi mắt lại trống rỗng, vô hồn. Đó là Tiết Minh. Lâm Minh đã ở đâu đó, sâu lắm, trong lồng ngực này, đang gào thét trong câm lặng.
Tiết phu nhân đích thân giám sát “khóa huấn luyện cấp tốc”. Bà ta dạy anh cách dùng dao dĩa theo kiểu Pháp, cách phân biệt các loại rượu vang, cách mỉm cười xã giao, cách đi đứng sao cho ra dáng một thiếu gia. Mỗi một lời chỉ dạy của bà ta đều như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của anh.
“Đi thẳng lưng lên! Mày là rể của Lục gia chứ không phải thằng bốc vác ngoài công trường!”
“Cười! Nụ cười phải tự nhiên, nhưng không được quá trớn! Mày đang đại diện cho bộ mặt của Tiết gia!”
Anh làm theo tất cả một cách máy móc. Anh học rất nhanh, bởi vì anh thông minh. Nhưng càng hoàn hảo trong vai diễn, anh càng cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình. Anh đã bán đi linh hồn, giờ đây đang bán nốt cả nhân cách.
Chỉ khi đêm về, trong căn phòng nhỏ bé và ngột ngạt của mình, Lâm Minh mới thực sự là anh. Anh không bật đèn. Anh ngồi trong bóng tối, nhìn những mô hình kiến trúc mà anh đã dành bao tâm huyết để tạo ra. Chúng là ước mơ của anh, là thế giới của anh. Một thế giới của những đường nét, của sự sáng tạo và tự do. Nhưng giờ đây, nhìn chúng, anh chỉ thấy một sự xa xỉ. Anh đưa tay, khẽ chạm vào một tòa tháp mô hình, rồi bất chợt rụt lại như bị bỏng. Anh không còn tư cách. Một kẻ bán mình không có quyền mơ ước.
Mẹ anh, bà Lâm Hà, vài lần mang cháo vào, nhìn con trai ngồi bất động trong bóng tối mà lòng đau như cắt. Bà biết bà là gánh nặng, là nguyên nhân đẩy con trai mình vào con đường này.
“Minh à…” bà nấc lên, “Hay là… hay là mẹ con mình bỏ đi… Mẹ không cần chữa bệnh nữa…”
Lâm Minh quay lại, đôi mắt anh trong bóng tối sáng lên một cách lạ thường. Anh không trách mẹ. Anh biết bà cũng chỉ là một nạn nhân của số phận. Anh bước đến, ôm lấy đôi vai gầy guộc của bà.
“Mẹ đừng nói vậy. Con không sao.” Giọng anh trầm và đều, không một chút gợn sóng. “Con làm được. Chỉ cần mẹ được bình an, con làm gì cũng được. Từ nay, con là Tiết Minh.”
Câu nói đó khiến bà Lâm Hà khóc oà lên. Bà biết, bà đã mất đi đứa con trai tên Lâm Minh của mình rồi.
Ngày thứ sáu. Ngày cử hành hôn lễ.
Bệnh viện quốc tế S.K hôm nay được thắt chặt an ninh đến mức một con ruồi cũng khó lọt qua. Không có hoa, không có ruy băng, không có tiếng nhạc. Chỉ có sự im lặng đến ngột ngạt và những vệ sĩ mặc vest đen đứng khắp các hành lang.
Hôn lễ không được tổ chức ở nhà thờ hay một sảnh tiệc nào, mà là trong một phòng họp lớn đã được dọn dẹp sạch sẽ, nằm ngay cạnh khu chăm sóc đặc biệt. Căn phòng chỉ có một chiếc bàn dài phủ khăn trắng, vài chiếc ghế, và một vị đại diện của sở tư pháp với gương mặt nghiêm nghị.
Lâm Minh, trong vai Tiết Minh, được xe của nhà họ Tiết đưa đến. Anh mặc bộ vest đắt tiền, mái tóc được chải chuốt cẩn thận. Trông anh như một hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, nhưng đôi mắt lại tĩnh lặng như mặt hồ chết.
Tiết lão gia đi bên cạnh, liên tục dặn dò nhỏ: “Nhớ kỹ, con là Tiết Minh. Cư xử cho đúng mực. Đừng làm mất mặt Tiết gia.”
Anh không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Khi họ bước vào phòng, Ông Lục đã ngồi sẵn ở đó. Vị chủ tịch già không hề nhìn Tiết lão gia, ánh mắt sắc bén của ông quét thẳng vào Lâm Minh. Một ánh mắt dò xét, đầy quyền uy, như thể muốn nhìn xuyên thấu tâm can của người đối diện. Lâm Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhưng anh không hề nao núng. Anh bình tĩnh ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt đó. Trong một khoảnh khắc, dường như Ông Lục đã nhận ra điều gì đó khác lạ trong đôi mắt của “cậu ấm” nhà họ Tiết, một sự trầm tĩnh và kiên định không nên có ở một kẻ ăn chơi. Nhưng rồi ông nhanh chóng dời mắt đi. Có lẽ, ông cũng không còn quan tâm chú rể là ai, ông chỉ cần một cái bát tự.
“Bắt đầu đi,” Ông Lục ra lệnh.
Vị đại diện sở tư pháp hắng giọng. “Thưa Lục lão gia, theo quy định, buổi lễ cần có sự hiện diện của cả cô dâu và chú rể.”
Ông Lục gật đầu. “Chuẩn bị đi.”
Hai y tá mặc đồng phục trắng tinh khôi nhẹ nhàng đẩy một chiếc giường bệnh vào phòng. Cả căn phòng bỗng chốc như nín thở.
Và đó là lần đầu tiên, Lâm Minh nhìn thấy Lục Tư Kỳ bằng xương bằng thịt.
Cô nằm đó, thanh thản như một nữ thần say ngủ. Chiếc váy lụa màu trắng đơn giản nhưng cao cấp ôm lấy thân hình hoàn mỹ. Mái tóc đen dài được tết gọn gàng, vài lọn tóc mai mềm mại rủ xuống thái dương. Gương mặt cô không trang điểm, nhưng vẫn đẹp một cách kinh tâm động phách. Làn da trắng sứ dưới ánh đèn phòng họp như phát ra một vầng hào quang mờ ảo.
Lâm Minh đứng sững người. Anh đã từng thấy cô trên vô số các trang bìa tạp chí, nhưng không một bức ảnh nào có thể lột tả được một phần mười vẻ đẹp và khí chất của cô. Nhưng rồi, ánh mắt anh dừng lại trên những ống truyền dịch cắm trên mu bàn tay cô, trên chiếc máy đo nhịp tim đang đều đặn vang lên bên cạnh.
Sự choáng ngợp ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một cảm giác thương cảm sâu sắc.
Cô cũng là một nạn nhân. Một con búp bê xinh đẹp bị số phận và những người xung quanh sắp đặt. Cô và anh, tuy thân phận khác nhau một trời một vực, nhưng giờ đây lại có cùng chung một cảnh ngộ: bị trói buộc trong một cuộc hôn nhân mà chính mình không thể quyết định. Anh không còn thấy căm hận nữa, chỉ thấy một sự đồng cảm kỳ lạ.
“Cậu Tiết Minh, mời cậu đứng vào vị trí.” Giọng nói của vị đại diện sở tư pháp kéo anh về thực tại.
Lâm Minh bước đến, đứng bên cạnh chiếc giường bệnh. Anh có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ tóc cô, một mùi hương thanh khiết như hoa trà buổi sớm.
Buổi lễ bắt đầu.
Vị đại diện đọc những lời tuyên thệ một cách máy móc. Không có những lời hứa hẹn lãng mạn, không có những giọt nước mắt hạnh phúc. Chỉ có những điều khoản pháp lý khô khốc.
“… Cậu Tiết Minh, cậu có đồng ý lấy cô Lục Tư Kỳ làm vợ, dù khỏe mạnh hay ốm đau, giàu sang hay nghèo khó, hứa sẽ yêu thương và chăm sóc cô ấy đến hết cuộc đời không?”
Cả căn phòng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.
Lâm Minh nhìn xuống gương mặt đang say ngủ của Tư Kỳ. Hết cuộc đời. Một lời hứa thật nặng nề. Anh đang dùng một thân phận giả mạo để hứa hẹn với một người không thể nghe thấy. Sự trớ trêu này khiến anh muốn bật cười.
Anh hít một hơi thật sâu. “Tôi đồng ý.”
Giọng anh vang lên, trầm và rõ ràng, không một chút do dự. Nhưng chỉ có anh biết, lời đồng ý này không phải dành cho nhà họ Tiết, cũng không phải vì Lục gia. Lời đồng ý này, là dành cho người con gái bất hạnh đang nằm trước mặt anh.
Tiếp theo là phần trao nhẫn. Một y tá nhẹ nhàng nâng bàn tay của Tư Kỳ lên. Bàn tay cô thon dài, những ngón tay như búp măng, nhưng lạnh và không một chút sức sống.
Lâm Minh cầm lấy chiếc nhẫn cưới kim cương mà Lục gia đã chuẩn bị. Viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn, lạnh buốt như một giọt nước mắt. Anh từ từ, cẩn thận lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.
Khoảnh khắc kim loại lạnh lẽo chạm vào làn da cô, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng anh. Thật rồi. Từ giây phút này, anh và cô, hai con người xa lạ, đã bị trói buộc với nhau bằng một danh phận không thể xóa bỏ. Anh là chồng của cô.
Sau khi mọi thủ tục pháp lý hoàn tất, Tiết lão gia và vị đại diện sở tư pháp nhanh chóng rời đi như thể chạy trốn khỏi một nơi u ám. Căn phòng giờ chỉ còn lại Ông Lục, thư ký Trương, và Lâm Minh bên cạnh chiếc giường bệnh.
Ông Lục chống gậy đứng dậy, bước đến gần Lâm Minh. Ánh mắt ông không còn dò xét nữa, mà có một chút gì đó phức tạp, một chút đánh giá.
“Từ hôm nay, cậu sẽ ở lại đây, trong căn phòng ngay cạnh phòng bệnh này,” ông nói, giọng ra lệnh. “Nhiệm vụ của cậu là ở bên cạnh nó. Cậu có thể nói chuyện với nó, đọc sách cho nó nghe… làm bất cứ điều gì có thể kích thích ý thức của nó. Bất cứ yêu cầu gì, cứ nói với thư ký Trương.”
Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt anh. “Tôi không cần biết cậu là ai, quá khứ của cậu thế nào. Tôi chỉ cần cậu làm tốt vai trò của mình. Nếu Tư Kỳ có thể tỉnh lại, Lục gia sẽ không bạc đãi cậu.”
Nói rồi, ông quay người, cùng thư ký Trương rời đi, để lại một không gian hoàn toàn tĩnh lặng.
Lâm Minh đứng một mình trong căn phòng lớn, bên cạnh người vợ mà anh vừa mới cưới. Tiếng máy đo nhịp tim vẫn vang lên đều đặn, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại mỏng manh của cô.
Anh kéo một chiếc ghế, ngồi xuống bên cạnh giường. Anh không biết phải làm gì, không biết phải nói gì. Anh chỉ im lặng ngắm nhìn cô. Anh nhìn những đường nét hoàn hảo trên gương mặt cô, nhìn hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở yếu ớt.
Anh bất giác đưa tay lên, ngón tay ngập ngừng trong không khí, rồi nhẹ nhàng gạt một lọn tóc mai vương trên má cô. Làn da cô mềm mại và mát lạnh.
“Lục Tư Kỳ,” anh thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có anh nghe thấy. “Tôi là Lâm Minh. Không phải Tiết Minh.”
Đó là một lời thú nhận, một sự phản kháng thầm lặng đầu tiên của anh.
“Tôi không biết tại sao số phận lại đưa đẩy chúng ta đến với nhau theo cách này. Cô bị giam cầm trong cơ thể mình, còn tôi bị giam cầm trong một thân phận giả mạo. Có lẽ, chúng ta là những người cô đơn nhất trong cuộc hôn nhân này.”
Anh khẽ thở dài, bàn tay vẫn không rời khỏi má cô.
“Tôi không thể hứa hẹn những điều lớn lao. Tôi không có tư cách. Nhưng tôi có thể hứa một điều.”
Anh cúi xuống gần hơn, đôi mắt nhìn thẳng vào gương mặt thanh tú của cô.
“Chừng nào tôi còn ở đây, với tư cách là chồng của cô, tôi sẽ không để bất kỳ ai làm hại cô. Tôi sẽ bảo vệ sự bình yên trong giấc ngủ của cô.”
Đó là một lời thề. Không phải lời thề của một người chồng dành cho vợ, mà là của một người bị cầm tù dành cho một người bạn tù khác.
Anh ngồi đó, nắm lấy bàn tay cô, bàn tay đã đeo chiếc nhẫn của anh. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh từ từ truyền sang, cố gắng sưởi ấm sự lạnh lẽo của cô.
Bên ngoài, mặt trời đã lặn. Màn đêm buông xuống, bao trùm cả thành phố và cả hai số phận vừa bị trói chặt vào nhau trong một bản hợp đồng sinh tử.
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 1
