TRƯỜNG CA CUỘN GIÓ: BẢN HÙNG CA CỦA HƠI THỞ
LỜI TỰA
Hỡi những tâm hồn đang sống dưới vòm trời, hỡi những người cảm nhận được hơi thở của đất và nước, hãy lắng nghe bản trường ca vọng về từ thuở hồng hoang, khi con người và thiên nhiên còn chung một nhịp đập. Đây không chỉ là câu chuyện về một cậu bé, mà là một bản hùng ca về sự lắng nghe và lòng dũng cảm. Là khúc tráng ca về hành trình tìm lại một giao ước đã mất, đối mặt với cơn thịnh nộ của một quyền năng vô hình nhưng tối thượng. Đây là huyền thoại về Khao, người làng Xé Gió, chàng trai đã dùng sự thấu hiểu của trái tim để thuần hóa cuồng phong, để chứng minh một chân lý vĩnh cửu: Quyền năng thực sự không nằm ở việc ra lệnh, mà nằm ở sự hòa hợp.
CHƯƠNG I: SỰ TĨNH LẶNG CHẾT CHÓC VÀ LỜI THÌ THẦM CỦA QUÁ KHỨ
Thuở hồng hoang, khi những ngọn núi còn thở và những dòng sông còn hát, trên đỉnh Trường Sơn mờ sương, có một ngôi làng được sinh ra từ chính hơi thở của trời: Làng Xé Gió. Cái tên ấy không phải là một sự ngạo mạn, mà là một lời thừa nhận định mệnh. Làng tọa lạc trên một cao nguyên mà tạo hóa đã chọn làm nơi hội ngộ của những luồng phong ba từ tứ phía. Gió ở đây không phải là khách qua đường, nó là chúa tể, là nghệ sĩ, là kẻ cai trị. Nó tạc nên vóc dáng con người, mài những ngôi nhà tròn lẳn như đá cuội để chúng không cản đường nó, và dạy cho trẻ con phải bám rễ vào đất trước khi học được bước chân đầu tiên.

Cuộc sống của Làng Xé Gió là một bản giao hưởng vĩnh cửu với cuồng phong. Mỗi ngôi nhà đều được trổ những chiếc “sáo gió” trên mái, biến tiếng gầm gừ man dại của thiên nhiên thành những bản nhạc lúc trầm hùng, lúc du dương, vừa để tiên đoán thời tiết, vừa để ru những giấc ngủ không mộng mị. Giọng nói của người dân làng sang sảng, vang và chắc, để không bị tiếng gió át đi. Họ là những đứa con của gió, mạnh mẽ, kiêu hãnh và có phần ngang tàng. Họ tin rằng họ không chỉ sống cùng gió, mà đã thuần hóa được nó.
Giữa bản giao hưởng ồn ào ấy, tồn tại một nốt lặng mang tên Khao. Cậu bé không phải là một nốt trầm, mà là một khoảng lặng giữa hai nhịp điệu. Trong khi những đứa trẻ khác thi nhau chinh phục những con dốc ngược gió, gào thét để chứng tỏ sự tồn tại, thì Khao lại chọn cho mình mỏm đá cao nhất, nhắm mắt lại, và lắng nghe. Cậu không chỉ nghe tiếng gầm. Cậu nghe thấy tính cách. Cậu phân biệt được ngọn gió phương Bắc mang theo nỗi nhớ của băng tuyết, luồng gió từ biển Đông kể chuyện về những con tàu, và cơn gió lào mang trong mình sự khô khốc của sa mạc. Với dân làng, Khao là một kẻ mộng mơ, một đứa trẻ lạc lõng. Họ gọi cậu là “Khao Mộng” – Khao Kẻ Mơ Màng. Lực, đứa trẻ khỏe nhất làng, thường chế giễu: “Đúng là thằng bé điếc giữa cơn bão! Gió là để chiến thắng, không phải để nghe lén!” Khao chỉ im lặng, bởi cậu biết, có những sự thật chỉ có thể nghe thấy trong tĩnh lặng.
Và rồi, điềm báo đầu tiên ập đến, không phải bằng sấm sét, mà bằng sự im lặng của âm nhạc.
Một buổi sáng, cả làng thức dậy trong một sự yên tĩnh lạ thường. Những chiếc sáo gió trên mái nhà, vốn là dàn nhạc của làng, bỗng câm bặt. Tiếp đó, những chiếc chong chóng ngũ sắc trong Lễ Hội Cầu Gió, vốn không bao giờ ngừng quay, bỗng đứng sững lại như những bông hoa nhựa vô hồn. Gió, con tuấn mã bất kham của cao nguyên, bỗng trở nên uể oải, rồi dần dần, nó biến mất.
Một sự im lặng mà Làng Xé Gió chưa từng biết đến bao trùm lên tất cả. Nó không phải là sự bình yên. Nó là một sự trống rỗng, một cái lồng vô hình siết chặt lấy lồng ngực. Không khí đặc quánh lại, khiến mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc vật lộn. Sự tĩnh lặng ấy là một con thú săn mồi, và dân làng chính là con mồi của nó.
Cùng với Gió Lặng, “Bệnh Héo” bắt đầu lan tràn. Nó không gây sốt, không gây đau đớn, nó chỉ từ từ rút cạn sự sống. Người bệnh nằm trên giường, làn da khô lại như lá mục, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà trống rỗng, và hơi thở cứ mong manh dần như một sợi khói rồi tan biến. Tiếng khóc không thể cất lên, nỗi đau không thể gào thét. Ngôi làng hùng mạnh ngày nào giờ chìm trong một nỗi tuyệt vọng câm lặng.
Khao không bị bệnh, nhưng cậu đau đớn hơn bất cứ ai. Tai cậu không còn nghe thấy những bản nhạc quen thuộc, chỉ còn nghe thấy tiếng rên rỉ của sự sống đang lụi tàn. Cậu nhận ra một sự thật kinh hoàng: Gió không bỏ đi, Gió đang bị cầm tù ngay tại đây, bị bóp nghẹt bởi một quyền năng giận dữ nào đó. Cậu chạy đến gặp Già Làng, người duy nhất còn nhớ những chuyện xa xưa hơn cả tuổi của mình.
Già Làng đang ngồi trước hiên nhà, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, bộ râu bạc như một dòng thác đã cạn khô. Nghe Khao nói, ông không ngạc nhiên, chỉ có nỗi buồn sâu thẳm hiện lên trong đôi mắt mờ đục. Ông chống cây gậy gỗ mun, ra hiệu cho Khao đi theo.
Họ không vào hang động, mà đi đến gốc cây cổ thụ già nhất làng, nơi có một phiến đá phủ đầy rêu. Già Làng đặt tay lên phiến đá, bắt đầu cất giọng, không phải kể chuyện, mà là ngâm lại Bản Cổ Sử đã bị lãng quên. Giọng ông trầm và vang, như tiếng vọng từ ngàn năm:
“Thuở khai thiên, tộc ta là những kẻ du mục, bị Vua Gió Dữ xem như cỏ rác. Tổ tiên ta, ngài Khao Lớn, đã không dùng gươm đao, mà dùng trái tim để đối mặt với Thần. Ngài trèo lên Đỉnh Thiên Phong, nơi ngai vàng của gió, và dâng lên một lời thỉnh cầu:”
“‘Hỡi Ngài, kẻ cai trị của bầu trời, chúng con không xin Ngài ngừng thổi. Chúng con chỉ xin được cùng Ngài hòa ca.’”
“Và Tổ tiên đã thổi lên Cuộn Gió – một báu vật dệt từ tơ của bình minh và hơi thở của núi tuyết. Giai điệu ấy không phải lời cầu xin, mà là một Giao Ước. Giao Ước rằng Thần Gió sẽ ban cho tộc ta những luồng sinh khí, che chở cho chúng ta. Đổi lại, con cháu muôn đời phải xem Gió là bạn, phải dâng lên những ‘Bản Hòa Ca’ của lòng biết ơn trong mỗi mùa trăng tròn.”
Già Làng ngừng lại, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. “Nhưng chúng ta đã phản bội Giao Ước. Chúng ta trở nên kiêu ngạo. Chúng ta xây làng để Xé Gió. Chúng ta tổ chức lễ hội để Chinh Phục Gió. Chúng ta đã biến người bạn thành kẻ thù, biến lời thỉnh cầu thành sự thách thức. Đã một trăm mùa trăng, không một Bản Hòa Ca nào được cất lên. Giờ đây, Vua Gió Dữ không nổi bão, không giáng sét. Ngài chỉ đơn giản… lấy lại những gì thuộc về Ngài. Ngài lấy lại hơi thở.”
Lời Cổ Sử như một nhát búa thức tỉnh. Khao sững sờ. Cậu đã hiểu. Sự im lặng này chính là câu trả lời của Vua Gió Dữ cho sự ngạo mạn của dân làng.
Đêm đó, Khao không ngủ. Cậu leo lên mỏm đá quen thuộc, cố gắng lắng nghe trong sự tĩnh lặng. Và từ sâu thẳm trong tâm trí, từ dòng máu của tổ tiên đang chảy trong huyết quản, một giai điệu mờ nhạt, ai oán nhưng thiêng liêng bắt đầu hiện ra. Đó là linh hồn của Bản Hòa Ca.
Sáng hôm sau, Khao đứng trước toàn thể dân làng, thân hình nhỏ bé nhưng ánh mắt rực lên một ngọn lửa chưa từng có.
“Con sẽ đi tìm lại Giao Ước,” cậu nói, giọng không còn rụt rè. “Con sẽ đến Đỉnh Thiên Phong.”
Một sự im lặng bao trùm, nhưng lần này không phải sự im lặng của tuyệt vọng, mà là của sự sững sờ. Lực bước ra, định buông lời chế nhạo, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Khao, hắn đã im bặt. Hắn thấy trong đó không phải Khao Mộng, mà là hình bóng của Khao Lớn trong truyền thuyết.
Hành trang của Khao vẫn chỉ là quả bầu nước và vài củ khoai. Nhưng trong tim cậu giờ đây có thêm giai điệu của một Bản Hòa Ca bị lãng quên. Khi cậu bước khỏi cổng làng, Chít, con sóc tía, lại nhảy lên vai cậu, nhưng lần này nó không nói lời xui xẻo.
“Hừm,” nó khịt mũi. “Một chuyến đi tự sát thì ít nhất cũng phải có một khán giả có gu thẩm mỹ đi cùng chứ. Đi thôi, Kẻ Mơ Màng. Ít ra nếu cậu chết, tôi sẽ kể lại câu chuyện này cho lũ sóc con nghe, thêm tí mắm muối cho nó oai hùng.”
Khao mỉm cười. Cậu nhìn về phía dãy núi xanh thẳm, nơi định mệnh đang chờ đợi. Phía sau lưng cậu, cả ngôi làng đang nín thở dõi theo, đặt trọn vẹn niềm hy vọng cuối cùng vào đôi vai nhỏ bé của một cậu bé đã dành cả đời để lắng nghe.
CHƯƠNG II: HÀNH TRÌNH TỚI TRÁI TIM CỦA BẦU TRỜI
Con đường đến Đỉnh Thiên Phong không được đo bằng dặm, mà bằng sự can đảm. Nó khởi đầu bằng một cuộc hành xác trần trụi, nơi ý chí bị thử thách bởi đá sắc và gai nhọn trước cả khi đối mặt với phép màu. Khao và Chít băng qua những cánh rừng trơ trụi, nơi cây cối đã chết đứng vì thiếu hơi thở của gió, thân cành khẳng khiu chĩa lên trời như những cánh tay cầu cứu trong tuyệt vọng. Lòng bàn chân cậu bé rướm máu, và Chít, vốn chưa bao giờ im lặng, giờ đây cũng chỉ biết thu mình trên vai Khao, cảm nhận sự bi thương của đất trời.
Và rồi, họ bước vào thử thách đầu tiên, một nơi còn đáng sợ hơn cả cái chết: Rừng Lãng Quên.
Đây không phải là một khu rừng bình thường. Cây cối ở đây um tùm một cách bệnh hoạn, và không khí thì dày đặc những lời thì thầm. Chúng không phải tiếng vọng, mà là những mảnh ký ức bị đánh cắp, những lời dụ dỗ ngọt ngào. Khao nghe thấy tiếng mẹ gọi về ăn cơm từ một tuổi thơ xa lắc. Cậu nghe thấy tiếng cười của bạn bè trong những buổi trưa trốn tìm. Một giọng nói ấm áp, giống hệt giọng của chính cậu, vang lên bên tai: “Quay về đi, Khao. Gánh nặng này không dành cho ngươi. Lỗi lầm là của cả dân làng, sao chỉ mình ngươi phải gánh chịu? Hãy quên đi, và ngươi sẽ được bình yên.”
“Nó nói đúng đấy!” Chít run rẩy nói, hai tai cụp xuống. “Bình yên nghe hay đấy chứ! Cậu có chắc là chúng ta không nên nghe nó không?”
Lời thì thầm như một loại độc dược, từ từ làm tâm trí Khao mụ mị. Cậu chợt quên mất lý do mình ở đây. Hình ảnh ngôi làng chìm trong Bệnh Héo mờ dần, nhường chỗ cho những ký ức vui vẻ. Cậu sắp sửa quay đầu. Nhưng rồi, cậu vấp phải một rễ cây, tay chống xuống mặt đất. Qua lòng bàn tay, cậu cảm nhận được nhịp đập yếu ớt, thống khổ của mặt đất. Cậu sực tỉnh.
Đây không phải là sự cám dỗ của hạnh phúc, mà là sự cám dỗ của việc từ bỏ. Khao lắc mạnh đầu. Cậu không bịt tai lại. Cậu đối mặt với những lời thì thầm. Thay vì xua đuổi chúng, cậu dùng một ký ức còn mạnh hơn để làm mỏ neo: hình ảnh những người dân làng đang héo hon, ánh mắt tuyệt vọng của Già Làng, lời hứa của chính cậu. Ký ức về trách nhiệm đã chiến thắng ký ức về sự thoải mái. Cậu hét lên, không phải để át đi tiếng thì thầm, mà để khẳng định lại chính mình: “TA KHÔNG QUÊN!”
Tiếng hét của cậu như một luồng ánh sáng rạch tan bóng tối. Những lời thì thầm im bặt. Con đường phía trước hiện ra rõ ràng. Cậu đã dùng ký ức để chiến thắng sự lãng quên.
Vượt qua khu rừng, họ đến trước một đầm lầy khổng lồ, trải rộng đến tận chân trời: Đầm Lầy Câm Lặng. Nơi đây, sự im lặng đã hóa thành vật chất. Mặt nước phẳng lặng như một tấm gương đen, không một gợn sóng, không một tiếng côn trùng. Không khí nặng trĩu, mang theo nọc độc của sự im lặng, hít vào có cảm giác như phổi đang bị hóa đá.
“Lần này thì tôi chắc chắn một trăm phần trăm là hết đường,” Chít tuyên bố, giọng đầy quả quyết. “Trừ khi cậu biết mọc cánh. Hoặc có thể biến thành cá. Nhưng mà tôi nghĩ cá cũng không sống nổi ở cái vũng nước chết này đâu.”
Không có cầu, không có thuyền, không có một lối đi nào. Khao biết rằng không thể dùng sức mạnh để vượt qua. Đây là lãnh địa của sự im lặng, và cậu phải dùng ngôn ngữ của nó. Cậu ngồi xuống bên bờ đầm lầy, lấy ra chiếc lá cây mà cậu luôn mang theo. Cậu đặt nó lên môi, và thổi.
Cậu không thổi một giai điệu vui tươi, mà thổi lại nốt nhạc đầu tiên của Bản Hòa Ca mà cậu nghe được trong tâm thức – một nốt nhạc trong trẻo, cô đơn, nhưng chứa đựng một niềm hy vọng bất diệt. Nốt nhạc ấy không vang xa. Nó chỉ rơi nhẹ xuống mặt nước, lan ra một vòng tròn nhỏ rồi biến mất.
Nhưng dưới mặt nước đen kịt, đã có thứ lắng nghe. Từ lòng đầm, hàng ngàn con đom đóm màu lam ngọc bắt đầu bay lên. Chúng không bay loạn xạ, mà xếp thành một dải sáng lung linh, uốn lượn trên mặt nước, soi tỏ một con đường đá cổ xưa nằm ẩn mình ngay bên dưới.
Khao, với Chít bám chặt trên vai, nín thở bước theo con đường của ánh sáng. Mỗi bước chân của cậu đều khiến lũ đom đóm bừng sáng hơn, như thể chúng đang reo mừng cho lòng dũng cảm và sự thấu hiểu. Cậu đã dùng âm nhạc của hy vọng để thắp sáng con đường xuyên qua cõi chết.
Khi bờ bên kia đã ở ngay trước mắt, thử thách cuối cùng trước khi đến Đỉnh Thiên Phong hiện ra. Đó không phải là một con quái vật, mà là một Lão Cây Trấn Giữ, một cây cổ thụ khổng lồ đến mức tán lá của nó là cả một bầu trời. Thân cây xù xì như khuôn mặt của một vị thần đang suy tư, và từ nó tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, uy nghiêm. Cuộn Gió không nằm lăn lóc, mà được cất giữ an toàn trong một hốc cây ở giữa thân, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Khi Khao tiến lại gần, những chiếc rễ cây khổng lồ bỗng trồi lên khỏi mặt đất, chặn đường cậu. Lão Cây không nói, nhưng một loạt hình ảnh hiện ra trong tâm trí Khao. Cậu thấy tổ tiên mình trong Lễ Hội Chinh Phục Gió, hò hét ngạo mạn. Cậu thấy những chiếc sáo gió bị biến thành công cụ đo lường thay vì nhạc cụ. Rồi một câu hỏi không lời vang lên, lạnh lẽo và sắc bén:
“Huyết mạch của ngươi chảy chung dòng với những kẻ phản bội. Trái tim của ngươi đập chung nhịp với sự kiêu ngạo. Tại sao ngươi, một hậu duệ của sự lãng quên, lại xứng đáng được chạm vào Giao Ước?”
Đây là phiên tòa phán xét cuối cùng. Khao biết, mọi lời giải thích đều vô nghĩa. Cậu chỉ có một cách duy nhất. Cậu bước tới, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên lớp vỏ cây thô ráp. Cậu không nói. Cậu nhắm mắt lại, và chia sẻ.
Cậu chia sẻ nỗi đau của mình khi nghe thấy sự im lặng. Cậu chia sẻ sự hối hận của dân làng qua giọt nước mắt của Già Làng. Cậu chia sẻ giai điệu thuần khiết của Bản Hòa Ca đang vang lên trong tim. Cậu không biện hộ cho quá khứ, cậu chỉ cho thấy một hiện tại của sự ăn năn và một tương lai của niềm hy vọng.
Lão Cây im lặng rất lâu. Rồi, những chiếc rễ từ từ rút xuống lòng đất. Hốc cây nơi cất giữ Cuộn Gió mở rộng ra. Khao trịnh trọng đón lấy báu vật. Nó ấm áp như một cơ thể sống.
Cầm Cuộn Gió trong tay, Khao cảm nhận được một nguồn sức mạnh chưa từng có. Cậu ngước nhìn lên Đỉnh Thiên Phong, giờ đã ở ngay trước mắt. Ngọn núi như một mũi thương đen ngòm chọc thủng bầu trời. Bầu trời không còn im lặng nữa. Nó đang gầm gừ. Những đám mây đen bắt đầu xoáy tít lại, tạo thành một con mắt bão khổng lồ. Một áp lực khủng khiếp đè nặng xuống, khiến đất đá rung chuyển.
Từ tâm của con mắt bão, một tiếng nói vang lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm, dội thẳng vào linh hồn Khao như tiếng núi lở.
“KẺ MANG DÒNG MÁU PHẢN BỘI… DÁM MANG THEO BÁU VẬT CỦA SỰ DỐI TRÁ ĐẾN NGÔI VÀNG CỦA TA SAO?”
Một bóng đen khổng lồ, được kết thành từ cuồng phong và sấm sét, từ từ giáng xuống. Vua Gió Dữ, trong tất cả cơn thịnh nộ nguyên thủy của ngài, đã hiện diện.
CHƯƠNG III: BẢN HÒA CA CỦA SỰ SỐNG VÀ CƠN GIÓ TRỞ VỀ
Trên Đỉnh Thiên Phong, mặt đất không còn là mặt đất, bầu trời không còn là bầu trời. Tất cả đã hợp lại thành một vũ đài hỗn loạn cho cơn thịnh nộ của một vị thần. Vua Gió Dữ không có hình hài cụ thể. Ngài là một cơn lốc xoáy đen ngòm, có trái tim là sấm sét và tiếng gầm là cuồng phong. Áp lực vô hình từ Ngài khiến đá tảng cũng phải rên rỉ, và không khí đặc quánh lại như sắp vỡ tan.
“KHÁ LẮM!” Tiếng nói của Vua Gió Dữ không phát ra từ một cái miệng, mà dội thẳng vào tâm trí Khao như hàng ngàn mảnh chai vỡ. “MỘT HẬU DUỆ CỦA LŨ KIÊU NGẠO DÁM MANG GIAO ƯỚC BỊ LÃNG QUÊN ĐẾN ĐỂ CHẾ GIỄU TA SAO?”
Khao đứng đó, nhỏ bé như một hạt bụi trước ngọn núi lửa. Quả bầu nước của cậu lăn lóc. Chiếc áo đã rách bươm. Nhưng đôi mắt cậu không có sự sợ hãi, chỉ có một sự quyết tâm tĩnh lặng.

Từ một hốc đá gần đó, một giọng nói the thé, run rẩy vang lên, chỉ đủ cho Khao nghe thấy:
“Kế hoạch B! Kế hoạch B là gì hả Kẻ Mơ Màng? Cậu có kế hoạch B không đấy? Kế hoạch A rõ ràng là một thảm họa rồi! Trông ngài ấy không giống người thích nghe giải thích đâu!” – Chít vừa nói vừa cố gắng đào sâu hơn vào hốc đá.
Vua Gió Dữ không chờ đợi. Một luồng gió sắc như dao lao tới, không nhằm giết chết Khao, mà để giật lấy Cuộn Gió. Ngài muốn xé tan biểu tượng của sự phản bội này.
Nhưng Khao đã làm một điều mà cả vị thần tối cao cũng không thể ngờ tới. Cậu không phòng thủ. Cậu không bỏ chạy. Cậu cũng không cầu xin. Cậu bé từ từ nâng Cuộn Gió lên, áp nó vào môi mình như một cây sáo, nhắm mắt lại, và thổi.
Không có âm thanh nào vang lên.
Cậu thổi vào nó bằng tất cả hơi thở còn lại, bằng tất cả sự hối hận của dân làng, bằng tất cả nỗi đau cậu đã chứng kiến.
Và từ Cuộn Gió, một thứ còn hơn cả âm thanh bắt đầu tuôn ra. Đó là một làn gió của ký ức.
Làn gió ấy không hung tợn. Nó dịu dàng, ấm áp, mang theo hình ảnh của ngàn năm trước. Vua Gió Dữ sững lại. Ngài thấy chính mình, một cơn cuồng phong cô độc trên đỉnh núi. Và Ngài thấy một con người – ngài Khao Lớn, tổ tiên của cậu bé này – đang trèo lên, người đầy thương tích. Người đó không thách thức. Người đó chỉ ngồi xuống, thổi lên một khúc sáo lá, một giai điệu khiêm nhường, xin được “hòa ca” cùng Ngài. Giao Ước đầu tiên được tạo ra như thế, không phải bằng văn tự, mà bằng sự tôn trọng.
Luồng gió ký ức thứ hai ùa ra. Lần này nó mang theo sự phản bội. Vua Gió Dữ thấy con cháu của Khao Lớn, chúng xây làng để “Xé Gió”, chúng chế ra sáo gió để “đo lường”, chúng tổ chức lễ hội để “chinh phục”. Sự kiêu ngạo đã biến Giao Ước thành một trò hề. Cơn giận của Ngài lại bùng lên.
“NGƯƠI CHO TA XEM NHỮNG THỨ NÀY ĐỂ LÀM GÌ?”
Nhưng Khao không dừng lại. Cậu dồn hết tâm can vào hơi thở cuối cùng.
Làn gió ký ức thứ ba, cũng là làn gió cuối cùng, tuôn ra. Nó không mang hình ảnh của quá khứ. Nó mang theo cảm xúc của hiện tại. Nó mang theo sự im lặng đến nghẹt thở của Làng Xé Gió. Nó mang theo hơi thở thoi thóp của những người mắc “Bệnh Héo”. Nó mang theo giọt nước mắt lăn dài trên gò má của Già Làng. Và cuối cùng, nó mang theo nỗi đau và sự quyết tâm trong chính trái tim nhỏ bé của Khao.
Đây không phải là một lời biện hộ. Đây là một lời thú tội. Một lời thú tội chân thành và đau đớn nhất.
Cơn lốc đen khổng lồ ngưng quay. Tiếng sấm trong tim nó lịm dần. Hình hài của Vua Gió Dữ từ từ tan ra, không còn là cơn thịnh nộ, mà chỉ còn lại một vầng sáng xanh biếc, ấm áp, lơ lửng giữa không trung, tĩnh lặng và cổ xưa.
“SỰ LẮNG NGHE…” Một giọng nói không còn phẫn nộ, mà hiền từ và trầm mặc như tiếng chuông chùa, vang lên. “…CUỐI CÙNG, TRONG DÒNG MÁU CỦA SỰ LÃNG QUÊN, CŨNG CÓ MỘT NGƯỜI BIẾT LẮNG NGHE.”
Khao mở mắt ra, nước mắt đã chảy ướt đẫm khuôn mặt. Cậu bé quỳ xuống, hai tay dâng Cuộn Gió lên.
Vầng sáng xanh không nhận lấy. “GIAO ƯỚC THỰC SỰ KHÔNG NẰM TRÊN CUỘN GIẤY, NÓ NẰM TRONG TRÁI TIM. NGƯƠI ĐÃ DÙNG TRÁI TIM MÌNH ĐỂ THỔI LÊN BẢN HÒA CA NGUYÊN THỦY NHẤT. HÃY MANG NÓ VỀ. ĐỪNG ĐỂ NÓ TRỞ THÀNH VĂN TỰ BỊ THỜ CÚNG, HÃY ĐỂ NÓ LÀ HƠI THỞ ĐƯỢC SẺ CHIA.”
Nói rồi, vầng sáng bay một vòng quanh Khao, như một cái vỗ về an ủi. Rồi nó bay vút lên, hòa vào bầu trời.
Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Khao cảm nhận được nó đầu tiên. Một làn gió nhẹ như tơ, mơn man trên má cậu. Ngọn gió đầu tiên sau bao ngày câm lặng. Nó mang theo hương của mây, của trời và của sự tha thứ.
“A… a… thở được rồi!” Chít thò đầu ra khỏi hốc đá, hít một hơi thật sâu. “Tôi biết ngay mà! Kế hoạch A của cậu quả là thiên tài! Tôi chỉ giả vờ hoảng sợ để thử lòng dũng cảm của cậu thôi đấy!”
Cơn gió mạnh dần lên, nhưng không còn hung dữ. Nó vui tươi, nó nhảy múa. Nó thổi xuống núi, tràn qua Đầm Lầy Câm Lặng, khiến mặt nước gợn lên hàng ngàn con sóng bạc. Nó thổi qua Rừng Lãng Quên, cuốn đi những lời thì thầm ma quái, chỉ để lại tiếng lá reo vui. Gió đã trở về.
Khi Khao đặt chân đến bìa rừng, cậu đã thấy Làng Xé Gió từ xa. Những chiếc chong chóng ngũ sắc đang quay tít. Và cậu nghe thấy nó – âm thanh tuyệt vời nhất trên đời. Tiếng sáo gió trên mái nhà lại cất lên, không còn là những nốt nhạc đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng chào đón sự trở về của hơi thở.
Cả làng đổ ra. Họ không reo hò. Họ chỉ đứng đó, và thở. Họ hít thật sâu làn không khí trong lành, một đặc ân mà họ đã quên mất. Những người mắc “Bệnh Héo” bắt đầu ngồi dậy, làn da của họ hồng hào trở lại.
Khao không trở thành một vị tù trưởng. Cậu vẫn là Khao, cậu bé lắng nghe. Cậu trao Cuộn Gió lại cho Già Làng. Nhưng cậu không trao một báu vật. Cậu trao lại một trách nhiệm.
Từ ngày đó, Làng Xé Gió không còn tồn tại. Nó được đổi tên thành Làng Hòa Gió. Họ không còn chinh phục, họ học cách lắng nghe. Lễ hội Cầu Gió được thay bằng Lễ hội Cảm Ơn Gió. Và mỗi mùa trăng tròn, Khao lại ngồi trên mỏm đá cao nhất, không phải với Cuộn Gió, mà chỉ với một chiếc lá cây, thổi lên một giai điệu mộc mạc. Cả làng sẽ cùng ngồi xuống, im lặng, nhắm mắt lại, và cùng cậu lắng nghe câu chuyện của người bạn vĩ đại đã cho họ sự sống.
Bản trường ca về cậu bé thuần hóa cuồng phong bằng một bài ca của trái tim đã trở thành linh hồn của ngọn núi, nhắc nhở muôn đời rằng: quyền năng tối thượng không nằm ở việc buộc kẻ khác phải khuất phục, mà nằm ở việc thấu hiểu để cùng nhau hòa hợp.
Một số gói cước trả sau mới hấp dẫn năm 2025
- Cách đăng ký gói cước trả sau V120K Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V160X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V180X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N250 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N300 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N350 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N400 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N500 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N1000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N2000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH120 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH150 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH250 Viettel
Cách huỷ gói trả sau Viettel mới nhất 2025
- Cách huỷ trả sau N300 Viettel
- Cách huỷ trả sau N250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N200 Viettel
- Cách huỷ trả sau V160X Viettel
- Cách huỷ trả sau V180X Viettel
- Cách huỷ trả sau V120k Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH120 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH150 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH200 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N500 Viettel
- Cách huỷ trả sau N1000 Viettel
- Cách huỷ trả sau N2000 Viettel
- Cách hủy gói trả sau V300T viettel
- Cách hủy gói trả sau V250T viettel
- Cách hủy gói trả sau V200T viettel
- Cách hủy gói trả sau V160T viettel
- Cách hủy gói trả sau B1KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B2KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B700T viettel
- Cách hủy gói trả sau B500T viettel
- Cách hủy gói trả sau B400T viettel
- Cách hủy gói trả sau B350T viettel
- Cách hủy gói trả sau B300T viettel
- Cách hủy gói trả sau B250T viettel
- Cách hủy gói trả sau B150T viettel
- Cách đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất
Nội Dung Khác
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Cách Đăng ký 4G Viettel mới nhất 2023
- Kích hoạt chế độ 5G trên smartphone IOS, Android chi tiết nhất
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Cách kiểm tra địa chỉ IP của máy tính vô cùng đơn giản
- Cách tăng tốc mạng Internet Viettel bằng cách cấu hình lại hệ thống windown
- Hướng dẫn cách đổi ip máy tính, cài đặt IP tĩnh trên Windown
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Số tổng đài hộ trợ giải đáp các game Garena
- Đăng Ký 4G Viettel
- Cách Mở Port Modem Viettel
- Đăng Ký Trả Sau Viettel
- Lắp Mạng Viettel Tại Biên Hòa
- Cáp Quang Doanh Nghiệp Viettel
- Truy Cập 192.168.1.1 Để Đổi Mật Khẩu Wifi
- 8 Cách khắc Phục Điện Thoại Vào Mạng Chậm
- Hướng Dẫn Đổi Mật Khẩu Wifi Viettel Chỉ Với 2 Phút
- Thay Đổi Địa Chỉ Lắp Đặt Wifi Viettel Tại Biên Hòa
- Đăng Ký Chữ Ký Số Viettel
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
VI/ Lời kết
- Gói cước trả sau Viettel hiện nay đang trở nên khá là quen thuộc với người dùng, nhờ vào việc tiết kiệm chi phí hơn so với gói trả trước từ 40% – 50% và thoải mái sử dụng
- Các dịch vụ mà không sợ hết tiền, hay gián đoạn dịch vụ giữa chừng, hơn nữa bạn còn có thể đăng ký sim trả sau Viettel với nhiều gói cước để lựa chọn.
- Dễ dàng đáp ứng được nhu cầu sử dụng của mình một cách tốt nhất như đăng ký nhạc chờ viettel, cuộc gọi chờ, data …, với tất cả các thông tin mà trả sau Viettel đã giới thiệu ở trên chắc chắn sẽ giúp bạn dễ dàng lựa chọn một cách tốt nhất.
- Để đăng ký sim trả sau Viettel bạn có thể liên hệ Hotline 033 9999 368 để được nhân viên tư vấn đầy đủ về gói cước mà bạn sẽ được hưởng cũng như đăng ký cho bạn một cách nhanh chóng
Viettel Đồng Nai
- Địa chỉ : 2047 Nguyễn Ái Quốc Kp3 Trung Dũng Biên Hòa Vĩnh Long
- Email : trasauviettelecom.com@gmail.com
- Website : https://trasauviettelecom.com
- Hotline + Zalo : 033 9999 368
- Giới thiệu : Giới thiệu về trả sau viettel
- Điều khoản : Điều khoản đăng ký trả sau viettel
- Chính sách bảo mật : Chính sách bảo mật
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 1
