BẢN TRƯỜNG CA VỀ LỌ LEM
(The Epic of Cinderella)
Chương I: Tro Tàn và Mơ Ước
Vương quốc ấy được dựng nên từ những lời thì thầm của cổ tích, nơi những ngọn núi chọc trời như những vị thần khổng lồ đang say ngủ và những cánh rừng già vẫn còn ghi dấu chân của các sinh vật huyền thoại. Giữa miền đất bán thực bán mơ đó, có một trang viên đứng kiêu hãnh nhưng cô độc, một pháo đài của ký ức mang tên Lãnh địa Hoa Hồng Trắng. Nó không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là một sinh thể, với những hành lang dài hun hút thở ra hơi lạnh của quá khứ và những khung cửa sổ tựa như đôi mắt u buồn nhìn ra thế giới.

Đây từng là vương quốc riêng của Ella, một tiểu thư có tâm hồn trong suốt như pha lê và nụ cười mang hơi ấm của nắng mai. Nàng là kết tinh tình yêu của Lãnh chúa Alaric, một người đàn ông cương trực với trái tim nhân hậu, và Phu nhân Seraphina, người phụ nữ có mái tóc tựa ánh trăng và giọng nói như suối reo. Seraphina đã dạy Ella ngôn ngữ của các loài hoa, ý nghĩa của những vì sao và một giao ước thiêng liêng nhất, được thì thầm vào tai con gái trước lúc lâm chung: “Trong thế giới này, bóng tối sẽ luôn tìm cách dập tắt ánh sáng. Chúng sẽ dùng sự tàn nhẫn để thử thách lòng nhân hậu, dùng sự chế nhạo để bào mòn lòng can đảm. Con gái của ta, hãy hứa với mẹ, dù tro tàn có vùi lấp con đến đâu, hãy giữ cho ngọn lửa bên trong mình đừng bao giờ tắt. Hãy can đảm và nhân hậu, đó là phép thuật tối thượng.”
Bên cạnh mộ của mẹ, dưới một cây mai trắng non nớt mà hai mẹ con đã cùng nhau vun trồng, Ella đã lập lời thề. Cây mai ấy trở thành nơi trú ẩn, một mối liên kết tâm linh giữa hai thế giới.
Cái chết của Phu nhân Seraphina đã để lại một vết nứt trong tâm hồn Lãnh chúa Alaric, và qua vết nứt đó, bóng tối đã len lỏi vào. Bị nỗi cô đơn gặm nhấm và mù quáng tin rằng Lãnh địa cần một nữ chủ nhân mới, ông đã mở cổng thành cho Phu nhân Tremaine.
Bà ta không bước vào trang viên, bà ta xâm chiếm nó. Một góa phụ đến từ một dòng dõi đã lụi tàn, mang trong mình sự cay đắng của một tham vọng đã chết. Vẻ đẹp của bà ta sắc lạnh như băng giá mùa đông, và đôi mắt xanh lục, dù luôn ánh lên vẻ đoan trang giả tạo, lại ẩn chứa một vực thẳm của sự đố kỵ và đói khát quyền lực. Bà ta nhìn Ella, và trong sự thuần khiết, trong dòng máu quý tộc không thể chối cãi của cô gái, bà ta thấy một sự sỉ nhục, một lời nhắc nhở hằng ngày về tất cả những gì bà ta không phải và sẽ không bao giờ là. Cùng với bà ta là hai cái bóng đồng lõa: Anastasia và Drizella. Chúng là những phiên bản thô thiển của người mẹ, tâm hồn là một mảnh đất cằn cỗi nơi chỉ có sự ghen ghét và ngu dốt là có thể nảy mầm.
Sự cai trị của Phu nhân Tremaine không bắt đầu bằng roi vọt, mà bằng những sợi tơ độc giăng mắc một cách tinh vi. Bà ta từ từ cô lập Lãnh chúa Alaric khỏi con gái mình, bằng những lời thì thầm nhỏ giọt bên gối, những câu chuyện bịa đặt về sự ương ngạnh của Ella, biến ông thành một vị vua lưu đày trong chính vương quốc của mình, một người cha chỉ còn tồn tại như một cái bóng mờ nhạt, bất lực.
Sau đó, bà ta quay mũi giáo về phía Ella. Cuộc tấn công là một bản giao hưởng của sự tàn phá tâm lý. Nàng bị tước đoạt mọi thứ mang dấu ấn của người mẹ. Căn phòng ngập nắng của nàng bị niêm phong, đồ đạc bị bán đi. Nàng bị đẩy lên căn gác áp mái lạnh lẽo, một nấm mồ dành cho những kẻ bị lãng quên. Cái tên “Ella” bị xóa sổ, thay vào đó là “Lọ Lem” – một cái tên được nhào nặn từ tro bụi và sự khinh miệt, được réo lên hàng ngày như một câu thần chú hạ đẳng.
Nàng trở thành nô lệ. Mỗi ngày là một vòng lặp của sự lao dịch và sỉ nhục. Đôi tay từng vuốt ve phím đàn dương cầm giờ đây chai sần vì cọ rửa sàn đá. Làn da từng được bao bọc trong lụa là giờ đây lấm lem tro bếp. Nhưng sự hành hạ khủng khiếp nhất không phải ở thể xác. Đó là khi Anastasia cố tình làm vỡ chiếc bình hoa cẩm tú cầu yêu thích của mẹ nàng và đổ lỗi cho nàng. Là khi Drizella dùng kéo cắt nát những trang sách mà cha đã dạy nàng đọc. Là khi Phu nhân Tremaine, với một nụ cười bình thản, ra lệnh chặt bỏ những bụi hồng trắng cuối cùng trong vườn, chỉ để lại cây mai bên mộ như một lời chế nhạo câm lặng.
Mỗi đêm trên gác mái, Lọ Lem phải đối mặt với một trận chiến nội tâm tàn khốc. Nỗi uất hận trào dâng, thôi thúc nàng gào thét, phản kháng. Một phần trong nàng muốn trở nên sắc nhọn, cay độc như chính những kẻ hành hạ mình. Nàng có thể làm thế. Nàng biết những bí mật của họ, những nỗi sợ hãi của họ. Nhưng rồi, lời giao ước với mẹ lại vang lên trong tâm trí. “Hãy can đảm và nhân hậu.” Lòng nhân hậu của Lọ Lem không phải là sự thụ động, đó là một hành động phản kháng đầy chủ đích. Can đảm của nàng không phải là vung gươm, mà là giữ vững bản chất của mình khi cả thế giới muốn xé nát nó. Nàng tìm thấy đồng minh trong im lặng: chú chó Bruno già nua, bầy chuột tinh khôn trên gác mái, những con chim sẻ đến hót bên cửa sổ. Nàng chia sẻ với chúng phần thức ăn ít ỏi, và trong đôi mắt của những sinh vật bé nhỏ ấy, nàng thấy sự đồng cảm không lời mà nàng không còn nhận được từ con người.
Rồi một ngày, một sắc lệnh từ Hoàng gia giáng xuống như một thiên thạch, làm rung chuyển cả vương quốc. Đức Vua, người trị vì một đế chế đang cần sự ổn định, quyết định tổ chức một vũ hội hoàng gia để tìm kiếm hôn thê cho Hoàng tử. Lời chiếu chỉ mang một sức mạnh kỳ bí, nó không chỉ là một lời mời, mà là một lời hiệu triệu của định mệnh, đánh thức mọi tham vọng đang ngủ say.
Đối với Phu nhân Tremaine, đây không phải là một vũ hội, đây là chiến trường cuối cùng. Vương miện Hoàng hậu là đỉnh cao danh vọng mà bà ta đã dành cả đời để mưu cầu. Ngôi nhà lập tức biến thành một nhà hát của sự điên loạn. Vải vóc, trang sức, gia sư khiêu vũ… mọi thứ đều được huy động. Tiếng la hét của Anastasia và Drizella vang vọng khắp các hành lang.
Giữa cơn bão đó, một hạt mầm hy vọng, tưởng đã chết cóng từ lâu, bắt đầu cựa mình trong tim Lọ Lem. Nàng cũng là một thiếu nữ. Định mệnh cũng đang gõ cửa gọi tên nàng. Với tất cả sự can đảm gom góp được từ lời hứa với mẹ, nàng đối mặt với Phu nhân Tremaine trong phòng khách, nơi ánh lửa từ lò sưởi nhảy múa trên gương mặt tàn nhẫn của bà ta.
“Thưa phu nhân, con có thể đi không?” Giọng nàng run rẩy nhưng kiên định.
Phu nhân Tremaine không cười ngay. Bà ta chậm rãi đặt tách trà xuống, một sự tĩnh lặng đầy đe dọa. “Đi đâu, Lọ Lem?”
“Đến… đến vũ hội Hoàng gia ạ.”
Lúc này, một nụ cười mới nở trên môi bà ta, một vết rạn trên chiếc mặt nạ sứ hoàn hảo. “Ngươi?” Bà ta nói, giọng ngọt ngào một cách ghê rợn. “Một con chuột cống lấm lem mà đòi vào cung điện của sư tử? Để làm gì? Để lau sàn cho họ sao?”
Nhưng Lọ Lem đã lường trước sự chế nhạo. “Chiếu chỉ của Đức Vua nói ‘tất cả các thiếu nữ’,” nàng nhấn mạnh. “Đó là luật.”
Phu nhân Tremaine nheo mắt. Lần đầu tiên, con bé này dám dùng luật lệ để chống lại bà ta. Được thôi. Bà ta sẽ chơi trò chơi của nó. “Được. Nếu ngươi hoàn thành tất cả công việc,” bà ta ra một danh sách dài dằng dặc, bất khả thi, “và nếu ngươi tìm được thứ gì đó ‘phù hợp’ để mặc, thì ngươi có thể đi.”
Hy vọng bùng lên. Lọ Lem tìm thấy chiếc váy dạ hội cũ của mẹ, một báu vật được cất giấu kỹ lưỡng. Nó màu trắng ngà, giản dị nhưng mang một vẻ thanh cao thoát tục. Những người bạn động vật của nàng, như thể cảm nhận được tính cấp bách của thời khắc, đã cùng nhau giúp sức. Lũ chim mang về những dải ruy băng màu xanh da trời bị vứt bỏ, lũ chuột tìm thấy một chuỗi hạt ngọc trai cũ của Phu nhân Seraphina mà Phu nhân Tremaine đã bỏ sót. Chúng cùng nhau dệt nên một phép màu nhỏ từ những mảnh vụn của quá khứ.
Khi Lọ Lem bước xuống cầu thang, sự im lặng bao trùm. Trong một thoáng, nàng không phải là Lọ Lem. Nàng là Ella, con gái của Lãnh chúa Alaric và Phu nhân Seraphina, mang trong mình vẻ đẹp của cả hai. Vẻ đẹp đó, không phải từ bộ váy, mà từ ánh sáng của phẩm giá không thể bị dập tắt, đã làm cho Anastasia và Drizella trong những bộ cánh diêm dúa trở nên kệch cỡm, thô tục.
Sự ghen tuông, thứ axit ăn mòn tâm hồn hai cô chị, bùng lên thành cơn thịnh nộ. Chúng lao vào nàng như hai con kền kền. “Đồ ăn cắp!” Anastasia gầm lên, xé toạc dải ruy băng. “Chuỗi hạt của mẹ ta!” Drizella la lối, giật đứt chuỗi ngọc trai, khiến những viên ngọc văng tung tóe trên sàn nhà như những giọt nước mắt đông cứng. Chúng xé nát chiếc váy, xé nát giấc mơ của nàng, không phải vì chúng muốn những thứ đó, mà vì chúng không thể chịu đựng được việc nàng có được chúng.
Phu nhân Tremaine đứng đó, không can thiệp, chỉ quan sát với một nụ cười mãn nguyện. Bà ta đã đạt được mục đích: không chỉ ngăn cản Lọ Lem, mà còn nghiền nát tinh thần của nàng, chứng minh cho nàng thấy rằng trong thế giới của bà ta, hy vọng là một tội ác sẽ bị trừng phạt.
Khi cỗ xe ngựa kiêu kỳ của họ lăn bánh, bỏ lại Lọ Lem trong đống đổ nát của giấc mơ, nàng không chạy lên gác mái. Nàng chạy ra vườn, đến nơi trú ẩn duy nhất của mình. Nàng gục ngã dưới gốc mai trắng, dưới ánh trăng lạnh lẽo. Nước mắt nàng tuôn rơi, thấm đẫm vào lòng đất nơi mẹ nàng đang yên nghỉ. Nàng khóc, không phải vì chiếc váy, mà vì sự bất công tột cùng của vũ trụ, vì lời hứa với mẹ dường như là một gánh nặng không thể mang nổi. Nàng đã can đảm. Nàng đã nhân hậu. Và nàng nhận lại được gì ngoài tro tàn và sự sỉ nhục?
“Mẹ ơi,” nàng thổn thức, giọng lạc đi. “Con đã cố gắng. Nhưng con không thể… Con không thể chịu đựng được nữa.”
Chính vào khoảnh khắc nàng buông bỏ, khi sự tuyệt vọng đạt đến đỉnh điểm, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Không khí xung quanh cây mai trắng bỗng trở nên lấp lánh. Những bông hoa mai, vốn đang khép nụ trong đêm, từ từ bung nở, tỏa ra một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, dịu dàng. Mặt đất dưới chân nàng dường như rung động nhẹ, không phải một cơn địa chấn, mà như một tiếng thở dài cổ xưa. Một giọng nói không phát ra từ đâu cả, nhưng lại vang vọng trong tâm thức nàng, ấm áp và quen thuộc như một ký ức xa xôi.
“Phép thuật tối thượng… chỉ đến khi lòng can đảm và nhân hậu được thử thách đến tận cùng, con gái của ta.”
Và từ trong vầng hào quang của cội mai trắng, một ánh sáng rực rỡ hơn bắt đầu hội tụ. Chương một của nỗi thống khổ đã khép lại, để mở ra một chương mới của điều kỳ diệu.
Chương II: Vũ Điệu Ánh Trăng
Khi giọt nước mắt cuối cùng của Lọ Lem thấm vào cội rễ của cây mai trắng, một sự biến đổi vi diệu bắt đầu. Nàng không khóc nữa, mà nín lặng trong kinh ngạc. Cây mai, người bạn tri kỷ câm lặng của nàng, đang đáp lời. Từ mặt đất, một làn sương bạc mờ ảo bốc lên, mang theo hương thơm của hoa mai và đất mẹ sau cơn mưa. Làn sương quấn lấy thân cây, và những đóa hoa trắng đang khép nụ bỗng đồng loạt bung nở, mỗi bông hoa là một ngọn đèn lồng tí hon tỏa ra thứ ánh sáng thanh khiết, biến khu vườn tăm tối thành một thánh đường huyền ảo.

Từ trong vầng hào quang rực rỡ nhất nơi thân cây, một hình bóng dần hiện ra. Đây không phải là một bà tiên phúc hậu với đôi cánh bướm. Đây là một thực thể cổ xưa và quyền năng hơn. Bà mang hình dáng của Phu nhân Seraphina, nhưng không phải bằng xương bằng thịt. Thân thể bà trong mờ, được dệt nên từ ánh trăng và những sợi tơ của ký ức. Đôi mắt bà là hai vì sao chứa đựng sự thông thái của ngàn năm. Bà là Linh Hồn Hộ Mệnh của dòng dõi, là hiện thân của lời giao ước mà Ella đã lập, là tiếng vọng của tình yêu vượt qua cả cái chết.
“Con đã giữ lời,” giọng nói của bà không vang lên từ môi, mà ngân nga trực tiếp trong tâm trí Ella, tựa một bản thánh ca đã bị lãng quên từ lâu. “Con đã can đảm. Con đã nhân hậu. Giờ là lúc phép thuật của cội nguồn được đánh thức.”
Ella, trong cơn choáng ngợp, chỉ có thể thì thầm: “Con không thể đến vũ hội. Họ đã phá hủy mọi thứ.”
Linh Hồn Hộ Mệnh mỉm cười, một nụ cười vừa bi ai vừa kiêu hãnh. “Thứ chúng phá hủy chỉ là vật chất, con gái ạ. Chúng không thể chạm tới di sản thực sự của con.”
Bà giơ tay, và khu vườn bắt đầu một bản giao hưởng sáng tạo. Quả bí ngô to nhất không chỉ “biến thành” cỗ xe, mà nó được mặt đất Mẹ yêu thương nâng lên, các thớ vỏ cứng cáp của nó mềm ra rồi tự định hình lại, những đường gân phát sáng như mạch vàng, tạo thành một cỗ xe tráng lệ, vừa mang vẻ đẹp của pha lê vừa ẩn chứa sức mạnh của đất đai. Bầy chuột trung thành không biến mất, mà được bao bọc trong ánh sáng, cơ thể chúng lớn dần, khoác lên mình bộ lông của tuyết và thần thái của những chiến mã từ cõi thần tiên. Chú ngựa già và chó săn Bruno cũng được ban cho một hình dạng vương giả, trong mắt chúng ánh lên sự thông tuệ và lòng trung thành được khuếch đại gấp bội.
Phép màu cuối cùng hướng về Ella. Linh Hồn Hộ Mệnh không dùng đũa phép, bà đặt một ngón tay hư ảo lên trán nàng. “Đây không phải là một bộ váy mới, Ella. Đây là con người thật của con, được giải phóng khỏi lớp tro tàn.”
Bộ quần áo rách nát không rơi xuống, mà tan ra thành hàng ngàn hạt bụi ánh sáng, để lộ ra một tuyệt tác được dệt nên từ chính vũ trụ. Lớp váy lót là bóng đêm sâu thẳm. Lớp voan bên ngoài là một dải ngân hà, lấp lánh hàng vạn tinh tú nhỏ li ti. Mỗi khi nàng cử động, dải ngân hà ấy lại gợn sóng, tạo nên một bản vũ điệu của ánh sáng. Trên mái tóc nàng, những giọt sương đêm đông lại thành những viên kim cương. Và rồi, từ rễ cây mai, hai đóa hoa pha lê trong suốt vươn lên, tự uốn mình thành một đôi hài hoàn mỹ dưới chân nàng. Đôi hài không chỉ đẹp, nó còn mang theo sự mát lạnh của đất và sự vững chãi của cội nguồn.
“Hãy nhớ,” Linh Hồn Hộ Mệnh cảnh báo, giọng nghiêm lại. “Đây là phép thuật được vay mượn từ giao ước giữa hai thế giới. Nó tồn tại ở ranh giới của thời gian. Khi tiếng chuông nửa đêm, tiếng chuông kết nối giữa ngày cũ và ngày mới vang lên, thế giới thực tại sẽ đòi lại những gì thuộc về nó. Mọi thứ sẽ trở về nguyên dạng. Con chỉ có một khoảng thời gian ngắn ngủi để sống thật với chính mình.”
Ngồi trong cỗ xe không gây ra tiếng động, lướt đi trên những con đường như một giấc mơ, Ella cảm thấy một sự biến đổi sâu sắc từ bên trong. Nàng không còn là Lọ Lem co rúm, sợ sệt. Nàng là Ella, người thừa kế của Lãnh địa Hoa Hồng Trắng, mang trong mình sức mạnh của tổ tiên. Nàng không đi đến vũ hội để tìm một hoàng tử, nàng đi để đòi lại phẩm giá của mình, dù chỉ trong vài giờ.
Khi cỗ xe pha lê dừng lại trước thềm cung điện, cánh cổng hoàng gia tự động mở ra như thể tuân theo một mệnh lệnh vô hình. Lúc Ella bước vào vũ phòng, thời gian như ngừng lại. Những tiếng nhạc, những lời trò chuyện, những tiếng cười… tất cả đều tắt lịm. Cả một đại sảnh đầy những công tước, bá tước phu nhân, những tiểu thư lộng lẫy nhất vương quốc đều quay lại nhìn, không phải với sự tò mò, mà với một sự kinh ngạc đến sững sờ. Nàng không bước đi, nàng lướt đi. Hào quang của nàng không phải là sự kiêu sa, mà là một sự thanh tao, bí ẩn, khiến cho tất cả vàng bạc, châu báu trong căn phòng trở nên tầm thường.
Trên ngai vàng, Hoàng tử Kit đang chết chìm trong sự ngột ngạt của chính mình. Chàng thấy mình là một con rối trong một vở kịch vĩ đại về chính trị. Mỗi nụ cười, mỗi lời tâng bốc hướng về chàng đều mang theo những toan tính. Chàng khao khát một điều gì đó chân thật, một cuộc trò chuyện không che đậy, một tâm hồn không mang mặt nạ. Và rồi, chàng nhìn thấy nàng.
Nó giống như một tia sét đánh thẳng vào tâm hồn. Chàng không bị thu hút bởi bộ váy lấp lánh như bầu trời đêm. Chàng bị thu hút bởi đôi mắt nàng. Trong khi tất cả những đôi mắt khác nhìn chàng với sự ngưỡng mộ hoặc tham vọng, đôi mắt nàng lại nhìn xuyên qua chàng, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó sâu xa hơn. Trong mắt nàng có một nỗi buồn cổ xưa, một sức mạnh kiên định và một bí ẩn không lời. Chàng biết, bằng một trực giác mạnh mẽ, rằng người phụ nữ này không thuộc về thế giới giả tạo này.
Không chờ đợi nghi lễ, Hoàng tử bước xuống, sải những bước dài và dứt khoát, băng qua biển người đang kinh ngạc dạt ra. Chàng dừng lại trước mặt Ella, cúi đầu một cách chân thành. “Thưa tiểu thư,” giọng chàng trầm ấm, “cô đã cứu tôi khỏi một buổi tối nhàm chán. Liệu cô có thể ban cho tôi một điệu nhảy để hoàn thành sự giải cứu đó không?”
Khi tay họ chạm vào nhau, một sự công nhận tức thì xảy ra. Điệu valse vang lên, và họ hòa vào nhau giữa sàn nhảy. Nhưng đây không phải là một điệu nhảy thông thường. Họ không khiêu vũ, họ đang trò chuyện bằng ngôn ngữ của linh hồn. Mỗi bước lướt, mỗi vòng xoay là một câu hỏi và một câu trả lời.
“Cô không giống những người ở đây,” Hoàng tử thì thầm, mắt không rời khỏi nàng.
“Có lẽ vì tôi không đến đây để tìm kiếm một vương miện,” Ella đáp lại, giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông bạc. “Tôi chỉ muốn có một đêm được thở.”
Họ nói về những chiếc lồng, hữu hình và vô hình. Chàng nói về chiếc lồng mạ vàng của vương vị, của bổn phận. Nàng nói về chiếc lồng của tro tàn, của sự im lặng. Họ nhận ra rằng, dù ở hai đầu của xã hội, họ đều là những tù nhân khao khát tự do. Họ nói về những vì sao, về những giấc mơ, về cảm giác rằng mình đang sống cuộc đời của một người khác. Lần đầu tiên trong đời, cả hai cảm thấy được thấu hiểu một cách trọn vẹn.
Nhưng trong tâm trí Ella, một tiếng tích tắc vô hình đang đếm ngược. Mỗi khoảnh khắc hạnh phúc trôi qua lại kéo nàng đến gần hơn với ranh giới của phép màu. Nàng liếc nhìn chiếc đồng hồ thiên văn khổng lồ ở cuối đại sảnh. Kim đồng hồ đang nhích dần về con số mười hai. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng nàng.
Boong…
Tiếng chuông đầu tiên vang lên, âm thanh của nó không phải là một tiếng ngân nga, mà là một nhát búa phang vào thế giới mộng ảo của nàng. Sự hoảng loạn xâm chiếm đôi mắt Ella.
“Tôi… tôi phải đi!” Nàng giật mình lùi lại, phá vỡ vòng tay của Hoàng tử.
“Khoan đã! Tên cô là gì? Cô từ đâu tới?” Hoàng tử bối rối, cố gắng níu giữ ảo ảnh đang tan biến trước mắt mình.
Nhưng Ella đã quay người và lao đi. Nàng chạy như chưa bao giờ được chạy, băng qua đám đông, xuống những bậc thềm cẩm thạch. Thế giới xung quanh nàng bắt đầu biến dạng. Nàng thoáng thấy trong tấm gương bên tường, dải ngân hà trên váy nàng đang mờ dần. Tiếng vó ngựa oai phong của những con bạch mã bắt đầu lẫn với tiếng chít chít hoảng sợ.
Boong… Boong… Tiếng chuông dồn dập.
Trong lúc hoảng loạn lao xuống bậc thềm, một chiếc hài pha lê tuột ra. Nàng không có thời gian, không dám ngoảnh lại. Nàng nhảy lên cỗ xe đang bắt đầu rung chuyển và co rút lại. Khi tiếng chuông thứ mười hai cuối cùng vang vọng khắp vương quốc, cũng là lúc cỗ xe của nàng vừa khuất vào bóng tối của khu rừng. Phép màu bị tước đoạt một cách tàn nhẫn.
Hoàng tử đuổi theo ra tận bậc thềm, chỉ để thấy bóng một cô gái mặc đồ rách rưới biến mất vào màn đêm. Dưới chân chàng, trên bậc thềm lạnh giá, là một vật chứng duy nhất cho sự thật của giấc mơ: một chiếc hài pha lê, mỏng manh nhưng hoàn hảo, vẫn còn lấp lánh dưới ánh trăng, như một mảnh vỡ của thiên đường rơi xuống trần gian.
Ella đã trở về với thực tại phũ phàng, nhưng trong tim nàng giờ đây không chỉ có tro tàn, mà còn có ký ức về một vũ điệu giữa hai thế giới. Và Hoàng tử, chàng đứng đó, tay nâng niu chiếc hài, biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể yên lòng cho đến khi tìm lại được tâm hồn đã chạm đến chàng, người con gái duy nhất trong vương quốc không mang mặt nạ.
Chương III: Chiếc Hài Thủy Tinh và Bình Minh
Vương quốc thức dậy trong một cơn sốt kỳ lạ. Câu chuyện về nàng công chúa thiên thần và vũ điệu dưới ánh trăng đã lan truyền như một ngọn lửa thảo nguyên, trở thành một huyền thoại chỉ sau một đêm. Nhưng đối với Hoàng tử Kit, đó không phải là huyền thoại, đó là một vết thương hở. Chàng đi lại trong cung điện cẩm thạch, nhưng tâm trí lại ở trên những bậc thềm lạnh giá của đêm qua. Chiếc hài thủy tinh, giờ được đặt trang trọng trên một chiếc gối nhung trong phòng riêng của chàng, không phải là một món trang sức. Nó là một la bàn tâm linh, một di vật thiêng liêng. Chàng nhận ra một điều kỳ bí: khi những kẻ có trái tim tham vọng chạm vào, nó lạnh như băng; nhưng trong tay chàng, nó luôn tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng, như một lời hứa thầm lặng.

Bị dằn vặt bởi hình ảnh của một đôi mắt không thể quên, Hoàng tử đã đưa ra một quyết định làm rung chuyển cả triều đình. Chàng không chỉ ban hành một chiếu chỉ. Chàng đã lập một lời thề trước ngai vàng và các triều thần: “Ta sẽ không kết hôn với bất kỳ ai ngoại trừ người con gái có thể đi vừa chiếc hài này. Ta không tìm kiếm một liên minh chính trị, ta tìm kiếm một nửa linh hồn của vương quốc.”
Cuộc tìm kiếm bắt đầu, không phải như một nhiệm vụ hoàng gia, mà như một cuộc hành hương. Đại Công Tước, một người đàn ông của logic và thực tế, dẫn đầu đoàn sứ giả với một sự hoài nghi sâu sắc. Nhưng khi họ đi từ lâu đài này đến dinh thự khác, ông bắt đầu chứng kiến sự điên rồ của lòng tham và sự dối trá của con người. Các tiểu thư danh giá nhất vương quốc, những người được dạy dỗ về sự đoan trang, đã không ngần ngại dùng những thủ đoạn tàn bạo nhất để cố nhét chân vào chiếc hài định mệnh. Có kẻ dùng dầu, kẻ dùng băng để làm co chân mình lại. Không khí của cuộc tìm kiếm không phải là hy vọng, mà là một sự tuyệt vọng méo mó. Chiếc hài thủy tinh, với sự thuần khiết của nó, đã trở thành một tấm gương soi rọi tất cả những gì xấu xí nhất trong tâm hồn họ, và nó từ chối tất cả.
Trong khi đó, tại Lãnh địa Hoa Hồng Trắng, Ella đã trở về với địa ngục trần gian. Nhưng có một điều đã thay đổi vĩnh viễn. Ký ức về vũ điệu, về cuộc trò chuyện tâm giao với Hoàng tử, đã trở thành một thánh địa bất khả xâm phạm trong tâm hồn nàng. Nó là vũ khí bí mật của nàng. Khi Phu nhân Tremaine bắt nàng quỳ xuống lau sàn, nàng nhắm mắt lại và cảm nhận được vòng tay của Hoàng tử. Khi hai cô chị hắt nước bẩn vào người, nàng nghe thấy điệu valse ngân nga trong tâm trí. Nỗi đau thể xác vẫn còn đó, nhưng chúng không còn chạm tới được cốt lõi con người nàng. Nàng đã nếm trải tự do, và ký ức đó còn thật hơn cả thực tại phũ phàng.
Sự thay đổi đó không qua được đôi mắt của Phu nhân Tremaine. Bà ta thấy một sự thách thức trong im lặng của Ella, một sự kiêu hãnh không thể giải thích trong ánh mắt nàng. Bà ta cảm thấy quyền lực của mình đang bị lung lay bởi một thứ vô hình. Khi tin tức về chiếc hài thủy tinh và cuộc tìm kiếm của Hoàng tử đến tai, một tia sét kinh hoàng lóe lên trong đầu bà ta. Nàng công chúa bí ẩn… vũ điệu… sự biến mất đột ngột… Nụ cười mơ màng của con bé Lọ Lem… Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng kết nối lại thành một bức tranh khủng khiếp.
Bà ta không la hét. Bà ta hành động với sự tàn nhẫn lạnh lùng của một con rắn. Bà ta đi theo Ella lên gác mái và trong lúc Ella không để ý, bà ta nhìn thấy ánh lấp lánh phản chiếu từ dưới tấm ván sàn cũ. Chiếc hài còn lại. Bằng chứng không thể chối cãi. Cơn thịnh nộ của Phu nhân Tremaine không phải là sự tức giận đơn thuần, đó là một cơn khủng hoảng hiện sinh. Sự tồn tại của phép màu, của định mệnh dành cho Ella, là một sự sỉ nhục đối với toàn bộ triết lý sống của bà ta – một triết lý được xây dựng trên sự thao túng, mưu mô và quyền lực trần tục. “Ta sẽ không để cho một câu chuyện cổ tích ngu ngốc phá hủy mọi thứ,” bà ta rít lên, giật lấy chiếc hài và nhốt Ella lại, tiếng ổ khóa vang lên như tiếng búa của đao phủ.
Khi đoàn sứ giả hoàng gia, với Hoàng tử đích thân đi cùng trong chặng cuối, đến trước trang viên, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Phu nhân Tremaine và hai cô con gái đón tiếp họ với sự khúm núm giả tạo. Anastasia thử trước, bàn chân cô ta kẹt lại một cách đau đớn. Drizella, trong cơn cuồng vọng, đã cố làm trật khớp ngón chân của mình. Máu, nước mắt và sự thất bại bao trùm căn phòng.
Đại Công Tước thở dài, chuẩn bị rời đi. Nhưng Hoàng tử Kit bỗng giơ tay ra hiệu im lặng. Chàng đang lắng nghe. “Có một âm thanh,” chàng nói. “Giống như… tiếng hát.”
Từ trên cao, qua những kẽ hở của cánh cửa gác mái, một giai điệu buồn nhưng trong trẻo vọng xuống. Đó là bài valse của đêm định mệnh. Ella, bị nhốt trong bóng tối, không hát vì hy vọng được giải cứu. Nàng hát cho chính mình, để giữ cho ký ức về đêm vũ hội không lụi tàn.
“Chỉ là tiếng của một con hầu gái điên rồ thôi, thưa Hoàng tử,” Phu nhân Tremaine vội vàng giải thích, trái tim bà ta đập loạn xạ.
Nhưng Hoàng tử không nghe. Đôi mắt chàng sáng lên. Giai điệu đó… nó đã ám ảnh chàng suốt từ đêm qua. “Cho gọi cô ấy xuống,” chàng ra lệnh, giọng nói mang theo uy quyền không thể chống lại của một vị vua tương lai.
Sau một hồi chống cự vô ích, cánh cửa gác mái buộc phải mở ra. Ella bước xuống, lấm lem và mệt mỏi, nhưng ngẩng cao đầu. Ánh mắt nàng và Hoàng tử gặp nhau. Chàng không thấy một con hầu. Chàng thấy đôi mắt đã nhìn thấu tâm hồn mình.
“Xin mời tiểu thư,” Đại Công Tước, dù kinh ngạc, vẫn quỳ xuống với chiếc hài trên tay.
Trước khi Ella kịp đưa chân ra, Phu nhân Tremaine đã thực hiện nước cờ cuối cùng của mình. Trong một hành động của sự phá hoại tuyệt đối, bà ta vung cây gậy của mình, đánh thẳng vào chiếc gối nhung. Chiếc hài thủy tinh bay lên không trung, rồi rơi xuống sàn đá, vỡ tan thành ngàn mảnh lấp lánh.
Một tiếng thở hắt kinh hoàng vang lên. Mọi hy vọng dường như đã vỡ nát cùng với nó. Đại Công Tước mặt cắt không còn giọt máu. Hai cô chị kế nở một nụ cười độc địa. Phu nhân Tremaine đứng thẳng người, chiến thắng. Bà ta đã phá vỡ được biểu tượng, bà ta đã giết chết được phép màu.
Nhưng giữa sự im lặng chết chóc đó, Ella vẫn bình thản. Nàng nhìn thẳng vào Hoàng tử, và trong đôi mắt nàng không có sự tuyệt vọng, chỉ có sự thật. “Không sao đâu,” nàng nói nhẹ nhàng, giọng nói của nàng như một dòng suối trong抚平 mọi hỗn loạn. “Vì vật chứng của phép màu không nằm ở vật mà họ có thể phá hủy.”
Rồi nàng từ từ đưa tay vào chiếc túi rách trên tạp dề của mình. “Nó nằm ở đây.”
Nàng lấy ra chiếc hài còn lại. Nó không chỉ lấp lánh. Dưới ánh sáng ban ngày, nó tỏa ra một vầng hào quang nhẹ nhàng, như thể vẫn còn chứa đựng ánh trăng của đêm qua. Nàng ngồi xuống bậc thềm và nhẹ nhàng xỏ chân vào. Vừa vặn một cách hoàn hảo.
Đó không phải là một khoảnh khắc của sự hân hoan ồn ào. Đó là một khoảnh khắc của sự thật hiển linh đầy quyền năng. Mọi lời nói dối, mọi âm mưu đều tan biến trước sự tồn tại đơn giản của chiếc hài trên chân Ella. Phu nhân Tremaine sụp đổ, không phải vì thua cuộc, mà vì nhận ra thế giới của bà ta, được xây dựng trên sự tàn nhẫn, đã bị đánh bại bởi một thứ bà ta không bao giờ có thể hiểu được: lòng nhân hậu.
Hoàng tử Kit bước đến, quỳ xuống trước mặt Ella, cầm lấy bàn tay chai sần của nàng. Chàng không nhìn nàng như một nàng công chúa được tìm thấy. Chàng nhìn nàng như một chiến binh đã chiến thắng trong một trận chiến mà không ai hay biết. “Tôi không biết tên cô,” chàng nói, giọng đầy xúc động. “Nhưng tôi biết tâm hồn cô. Cô sẽ đồng ý làm vợ của tôi chứ, Ella?”
Lần đầu tiên, nàng nghe lại được tên thật của mình từ một người khác. Và nàng gật đầu.
Trên đường trở về cung điện, khi đi ngang qua mẹ kế và hai người chị đang run rẩy vì sợ hãi, Ella đã xin Hoàng tử dừng xe. Nàng nhìn họ và nói một câu duy nhất: “Tôi tha thứ cho các người.” Sự tha thứ đó không phải là một món quà. Đó là lời khẳng định cuối cùng cho chiến thắng của nàng, là hành động hoàn tất lời giao ước với mẹ: giữ cho ngọn lửa của mình không bao giờ tắt.
Và thế là, Lọ Lem đã chết, để Ella có thể tái sinh. Nàng trở thành Hoàng hậu, không phải bởi một phép màu tình cờ, mà bởi sức mạnh của một ý chí không thể bẻ gãy. Nàng và Hoàng tử đã cùng nhau trị vì, không chỉ bằng quyền lực, mà bằng sự thấu cảm. Câu chuyện của họ không còn là cổ tích cho trẻ thơ, mà đã trở thành một bản trường ca về sự kiên cường, một minh chứng rằng ngay cả khi bị vùi lấp dưới lớp tro tàn dày đặc nhất, một tia sáng của phẩm giá vẫn có thể vươn lên, để tạo ra một bình minh vĩnh cửu.
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 0
