Công Chúa Ngủ Trong Rừng

5/5 - (1 bình chọn)

Công Chúa Ngủ Trong Rừng: Bản Giao Hưởng Bị Lãng Quên

Chương 1: Lời Nguyền Hắc Ám

Vương quốc Aurelia không chỉ là một vùng đất. Nó là một Giao Ước. Những ngọn tháp ngà voi kiêu hãnh vươn lên trời xanh không chỉ được xây bằng đá và vữa, mà còn được dựng nên từ những lời thề cổ xưa với chính mảnh đất này. Người ta nói rằng, thuở hồng hoang, những vị vua đầu tiên của Aurelia đã lập một giao ước với Cổ Thuật – thứ ma thuật nguyên thủy, hoang dã của định mệnh, của bóng tối và sự sống. Đổi lại sự thịnh vượng, họ hứa sẽ mãi mãi tôn kính sự cân bằng giữa ánh sáng và bóng tối.

Nhưng lời hứa, cũng như ký ức, sẽ phai mờ theo thời gian.

Công Chúa Ngủ Trong Rừng
Công Chúa Ngủ Trong Rừng

Vị vua đương nhiệm, Alaric, là một người của trật tự và lý trí. Ông tin vào những thứ có thể nhìn thấy, đo đếm được. Dưới sự trị vì của ông, Cổ Thuật bị xem là tà đạo, là hỗn mang. Thay vào đó, hoàng gia tôn sùng mười hai Bà Tiên Trí Tuệ, những người nắm giữ Phép Màu Ánh Sáng – một thứ ma thuật của trật tự, của sự tăng trưởng có thể kiểm soát. Aurelia dưới thời Alaric trở nên giàu có hơn bao giờ hết, nhưng sự cân bằng linh thiêng đã bị phá vỡ. Mảnh đất dường như đang nín thở, chờ đợi.

Và cái giá của sự lãng quên Giao Ước được thể hiện bằng một sự im lặng đến tàn nhẫn: sự im lặng trong cung điện hoàng gia. Hơn hai mươi năm, đức vua Alaric và hoàng hậu Elara, một người phụ nữ với tâm hồn nhạy cảm luôn cảm nhận được sự bất an của vương quốc, vẫn không có con. Đối với Alaric, đó là một sự sỉ nhục, một vết nứt trong di sản hoàn hảo mà ông cố công xây dựng. Đối với Elara, đó là một lời nhắc nhở đau đớn rằng họ đã đánh mất sự ưu ái của vùng đất này.

Rồi vào một đêm trăng máu, khi những vì sao dường như xếp thành một chòm sao cổ đại đã bị lãng quên, Hoàng hậu Elara hạ sinh một bé gái. Sự ra đời của nàng không bình thường. Thay vì tiếng khóc chào đời, một giai điệu du dương, trầm bổng bí ẩn vang lên khắp lâu đài rồi tan vào hư không. Nàng công chúa có mái tóc vàng óng như chứa đựng ánh mặt trời và đôi mắt xanh biếc sâu thẳm, dường như già dặn hơn cả tuổi đời non nớt của mình. Đức vua, trong niềm vui sướng tột độ vì có người thừa kế, đã đặt tên con là Lyra, theo tên chòm sao Thiên Cầm, một biểu tượng của vẻ đẹp và trật tự mà ông tôn thờ. Nhưng hoàng hậu Elara, khi ôm con vào lòng, lại cảm thấy một cơn rùng mình. Đôi mắt của Lyra dường như đang nhìn vào một cõi nào đó mà bà không thể thấy.

Một yến tiệc linh đình nhất lịch sử được tổ chức để ăn mừng. Mười hai Bà Tiên Trí Tuệ được mời đến với tư cách là những vị khách danh dự nhất. Họ là biểu tượng cho kỷ nguyên mới của Aurelia: một kỷ nguyên của ánh sáng có thể kiểm soát.

Mười một bà tiên lần lượt tiến đến, ban cho Lyra những món quà của trật tự và văn minh: Sắc đẹp hài hòa, Trí tuệ logic, Giọng hát du dương, Lòng nhân ái có chừng mực… Mỗi lời chúc phúc là một viên gạch xây nên bức tường thành hoàn hảo bao bọc lấy cuộc đời công chúa. Cả đại sảnh ngập tràn trong thứ ánh sáng dịu nhẹ, an toàn.

Khi bà tiên thứ mười một vừa dứt lời, không gian đột ngột chìm xuống. Ngọn lửa trong các lò sưởi và trên những ngọn nến co rúm lại, ánh sáng của chúng yếu ớt như sắp bị bóng tối nuốt chửng. Từ chính những cái bóng trong góc phòng, một hình người dần hiện ra, kết tụ từ màn đêm. Đó là một người phụ nữ mặc y phục đen thẫm như bầu trời không sao, khuôn mặt mang một vẻ đẹp vượt thời gian nhưng khắc khổ. Tay bà ta cầm một cây trượng bằng gỗ tâm đen, đầu trượng là một con quạ với đôi mắt bằng đá obsidian.

Bà không cần phải bước vào, vì bà vốn dĩ đã luôn ở đó, trong những góc khuất, trong những ký ức bị lãng quên.

“Morwenna,” Đức vua Alaric gầm lên, giọng ông dù cố tỏ ra uy nghiêm nhưng không giấu được một tia sợ hãi.

Morwenna, Nữ Tế của Cổ Thuật, người mà Giao Ước đã bị chối bỏ. Bà ta không phải là bà tiên thứ mười ba. Bà là bà tiên đầu tiên.

“Đức vua của Trật Tự,” Morwenna cất giọng, âm thanh không phát ra từ môi, mà dường như vang vọng từ chính những bức tường đá. “Ngươi mời những người thợ dệt nên tấm áo cho vương quốc, nhưng lại quên mất người nắm giữ những Sợi Chỉ Định Mệnh đã tạo nên chính sự tồn tại của nó. Ngươi tôn sùng ánh nến, nhưng lại quên mất bóng tối chính là thứ cho phép ánh nến được tỏa sáng.”

Hoàng hậu Elara bước lên, lòng đầy dự cảm chẳng lành. “Thưa Nữ Tế, xin Người…”

Morwenna bật cười, một tiếng cười không mang niềm vui, chỉ có sự mỉa mai của chân lý. “Chung vui ư? Dĩ nhiên rồi. Ta đến đây để ban một món quà. Không phải món quà của sự lựa chọn, mà là món quà của sự thật. Một lời nhắc nhở về Giao Ước.”

Bà ta lướt đến bên nôi, không khí xung quanh lạnh đi. Đôi mắt đen láy của bà dán chặt vào công chúa Lyra, người không khóc, chỉ im lặng nhìn lại bà, đôi mắt xanh biếc ánh lên một sự thấu hiểu kỳ lạ. “Đứa trẻ này được sinh ra từ ma thuật bị lãng quên. Nó không hoàn toàn thuộc về thế giới ánh sáng của các người.”

Cây trượng gỗ mun giơ lên. “Hãy nghe đây, hỡi những kẻ đã phá vỡ Giao Ước! Đứa trẻ này sẽ có tất cả những món quà nông cạn của các người. Nhưng định mệnh của nó đã được se nên bởi một sợi chỉ cổ xưa hơn. Vào ngày sinh nhật thứ mười sáu, nàng sẽ tìm thấy vật mà các người đã cố gắng xóa bỏ khỏi ký ức vương quốc này: guồng quay tơ, biểu tượng của việc se nên Sợi Chỉ Định Mệnh. Ngón tay nàng sẽ bị con thoi đâm phải, và nàng sẽ không chết. Cái chết là một sự giải thoát quá dễ dàng. Thay vào đó, nàng sẽ bị kéo vào cõi Lãng Quên, một giấc ngủ sâu không mộng mị, nơi thời gian ngừng lại, cho đến khi Giao Ước được phục hồi!”

Lời nguyền như một cơn địa chấn vô hình, làm rung chuyển nền móng của lâu đài. “Giao Ước được phục hồi? Ý ngươi là gì?” Alaric hét lên, rút gươm.

Morwenna tan dần vào bóng tối, giọng nói của bà vang vọng. “Khi một trái tim không bị ràng buộc bởi luật lệ hay trật tự, một trái tim hành động thuần túy vì tình yêu – thứ cảm xúc hỗn loạn và nguyên thủy nhất – dám đối mặt với sự thật, thì giấc ngủ mới có thể được hóa giải.” Bà biến mất, để lại một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời nguyền.

Giữa lúc tuyệt vọng, bà tiên thứ mười hai, Tiên Hy Vọng, người trẻ nhất, bước lên. Sức mạnh của bà không phải là thay đổi định mệnh, mà là thắp lên một khả năng trong sự tuyệt vọng. “Thần không thể phá vỡ lời nguyền của Cổ Thuật,” bà nói, giọng run rẩy. “Nhưng thần có thể dệt thêm một con đường. Giấc ngủ sẽ kéo dài một trăm năm. Cả lâu đài sẽ ngủ cùng công chúa, được bảo vệ khỏi sự tàn phá của thời gian. Và như Morwenna đã nói, nó chỉ có thể được hóa giải bởi… một nụ hôn của tình yêu đích thực. Một hành động thách thức cả định mệnh.”

Ngay lập tức, Đức vua Alaric, trong cơn hoảng loạn và giận dữ, đã làm chính xác điều mà Morwenna dự đoán. Ông ra lệnh đốt trụi mọi guồng quay tơ, cấm đoán cả hình ảnh của chúng. Ông cố gắng dùng quyền lực hữu hạn của một vị vua để chống lại một thế lực vô hạn.

Công chúa Lyra lớn lên trong một chiếc lồng bằng vàng của sự im lặng và che giấu. Nàng được dạy mọi thứ, trừ sự thật về chính bản thân mình. Nhưng lời nguyền không chỉ là một sự kiện trong tương lai; nó là một phần của con người nàng. Trong những giấc mơ, nàng thường thấy mình đi trong một khu rừng tối, tay lần theo một sợi chỉ bạc lấp lánh. Nàng luôn cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi khao khát về một giai điệu bị thất lạc, về một nửa linh hồn đang chờ đợi ở một nơi nào đó giữa sự sống và cõi lãng quên.

Và thời gian, cỗ máy tàn nhẫn và chính xác nhất, vẫn lặng lẽ đếm ngược, chờ ngày Sợi Chỉ Định Mệnh siết lại.

Chương 2: Sợi Chỉ Định Mệnh

Mười lăm năm trôi qua trong một sự im lặng được tính toán cẩn thận. Cuộc sống của công chúa Lyra là một tác phẩm nghệ thuật được kiểm duyệt hoàn hảo. Nàng là viên ngọc quý trong một chiếc hộp gấm không bao giờ được mở. Nàng có mọi thứ mà một thiếu nữ có thể mơ ước: kiến thức uyên bác, tài năng nghệ thuật, lòng nhân ái. Nhưng tất cả đều nằm trong giới hạn của những bức tường thành. Đối với Lyra, thế giới là một cuốn sách bị thiếu mất chương quan trọng nhất.

Sự bảo bọc của đức vua Alaric không chỉ là tình yêu thương, nó còn là nỗi sợ hãi được khoác lên tấm áo của lý trí. Mỗi ngày trôi qua, nỗi ám ảnh về lời nguyền càng hằn sâu trên vầng trán ông. Hoàng hậu Elara thì ngược lại, bà chìm trong một nỗi buồn thầm lặng. Bà nhìn con gái mình, một sinh linh rực rỡ bị giam cầm, và cảm nhận được sự trống rỗng trong tâm hồn con, bởi nó cũng chính là sự trống rỗng trong tâm hồn bà.

Công Chúa Ngủ Trong Rừng
Công Chúa Ngủ Trong Rừng

Lyra cảm nhận được tất cả những điều đó. Nàng cảm nhận được nỗi sợ của cha và nỗi buồn của mẹ. Nhưng hơn thế, nàng cảm nhận được chính mình. Lời nguyền không phải là một bóng ma lởn vởn bên ngoài, nó ở ngay bên trong nàng. Giai điệu bí ẩn lúc nàng chào đời đã trở thành người bạn đồng hành thầm lặng trong những giấc mơ. Đó là một bài hát ru vừa da diết, vừa hoang dại, kéo nàng vào những khu rừng đêm nơi ánh trăng dệt những sợi chỉ bạc xuyên qua kẽ lá. Trong mơ, nàng luôn lần theo một sợi chỉ, không biết nó dẫn đến đâu, chỉ biết rằng đó là con đường duy nhất để nàng cảm thấy trọn vẹn. Nàng khao khát không phải tự do thể xác, mà là tự do cho linh hồn, để tìm lại giai điệu đã bị thất lạc của chính mình.

Ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của nàng đến trong một sự căng thẳng gần như hữu hình. Bầu trời hôm đó trong xanh một cách đáng ngờ. Đức vua cho lính gác canh giữ mọi ngóc ngách, kiểm tra từng món ăn, từng bông hoa. Bữa tiệc nhỏ trong vườn thượng uyển là một nỗ lực tuyệt vọng để áp đặt trật tự lên một định mệnh hỗn loạn.

Giữa tiếng nhạc và tiếng cười gượng gạo, Lyra cảm thấy nó. Giai điệu. Lần này không phải trong giấc mơ. Nó vang lên rõ ràng, chân thực, không phát ra từ dàn nhạc hoàng gia, mà dường như trỗi dậy từ chính những viên đá cổ của tòa lâu đài. Nó không còn là một bài hát ru, mà là một lời hiệu triệu. Trái tim nàng đập rộn lên theo nhịp điệu đó. Đó là một sự thôi thúc không thể chống cự, một lực hút mạnh hơn cả những bức tường thành, mạnh hơn cả tình yêu thương và nỗi sợ hãi của cha mẹ.

Bằng một cách mà sau này không ai có thể giải thích được, nàng biến mất. Không một lính gác nào thấy, không một thị nữ nào hay. Dường như những cái bóng đã che khuất nàng, những bức tường đã tự mở lối cho nàng đi.

Nàng không đi, mà là bị kéo đi. Đôi chân nàng lướt đi trên sàn đá, theo sau giai điệu đang ngày một lớn dần. Nó dẫn nàng rời xa khu vườn ngập nắng, vào những dãy hành lang lạnh lẽo của khu cánh tây, nơi bị niêm phong và lãng quên – trung tâm của Giao Ước xưa kia. Bụi thời gian phủ dày đặc, không khí mang mùi của ký ức và sự nuối tiếc. Cuối cùng, giai điệu dẫn nàng đến một cánh cửa gỗ nhỏ, cũ kỹ. Tay nàng run run đặt lên nắm đấm cửa. Đây rồi. Phía sau cánh cửa này là câu trả lời cho nỗi trống rỗng của cả cuộc đời nàng.

Nàng đẩy cửa bước vào. Căn phòng áp mái không hề tối tăm hay bẩn thỉu như nàng nghĩ. Nó tràn ngập một thứ ánh sáng bạc mờ ảo. Và ở giữa phòng, không phải một bà lão, mà là một bóng hình mờ ảo, dường như được dệt nên từ chính ánh trăng và bóng tối, đang ngồi bên một vật thể bằng gỗ tâm đen, chạm khắc những ký tự cổ mà nàng vô thức nhận ra. Guồng quay tơ. Nó không quay, chỉ đứng đó, uy nghiêm và cổ xưa.

“Con đã đến,” bóng hình đó cất tiếng, giọng nói chính là giai điệu mà nàng đã nghe thấy. Đó là giọng của Morwenna, nhưng không còn sự cay đắng, chỉ có sự điềm tĩnh của định mệnh.

Lyra không sợ hãi. Nàng cảm thấy một sự thân thuộc đến lạ lùng. “Bà là ai?”

“Ta là người canh giữ Giao Ước. Là ký ức mà cha con đã cố gắng xóa bỏ. Và ta là một phần của con.” Morwenna đáp. “Con được sinh ra từ Cổ Thuật, Lyra ạ. Dòng máu của con mang trong mình cả ánh sáng và bóng tối. Nhưng họ chỉ cho con thấy một nửa sự thật. Giai điệu mà con tìm kiếm, nó ở đây.”

Bà chỉ tay về phía guồng quay tơ. Con thoi bằng gỗ mun, nhọn hoắt, dường như đang thì thầm với Lyra. Nàng bước tới, như bị thôi miên. Đây không phải là một cái bẫy. Đây là một sự lựa chọn. Nàng có thể quay đi, sống tiếp một cuộc đời hoàn hảo nhưng trống rỗng. Hoặc nàng có thể chạm vào nó, đối mặt với sự thật về bản thân và hoàn thành định mệnh của mình.

Nàng nhớ lại những giấc mơ, về sợi chỉ bạc. Nàng hiểu ra. Đây là cách duy nhất để bản giao hưởng của cuộc đời nàng được trọn vẹn.

“Ta hiểu rồi,” nàng thì thầm, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Nàng không khóc vì buồn, mà vì cuối cùng đã tìm thấy.

Nàng vươn ngón tay thanh tú của mình ra, không một chút do dự, và chạm vào đầu con thoi.

Một cơn đau nhói lạnh buốt, nhưng ngay sau đó là một cảm giác trọn vẹn đến vô ngần. Một giọt máu đỏ thắm ứa ra, rơi xuống guồng quay tơ. Giọt máu không biến mất, nó được sợi gỗ mun hấp thụ, và toàn bộ guồng quay tỏa ra một quầng sáng đen.

Bóng hình Morwenna mỉm cười, một nụ cười không còn mỉa mai, mà có nét buồn bã. “Bây giờ, hãy ngủ yên, đứa trẻ của Giao Ước. Giấc ngủ của con sẽ là chiếc kén để bảo vệ thế giới này, cho đến khi nó sẵn sàng cho sự cân bằng trở lại.”

Cả thế giới của Lyra tan ra. Giai điệu giờ đây bao trùm lấy nàng, trở thành một đại dương âm thanh vô tận. Nàng không ngã xuống, mà dường như đang trôi đi, bị kéo vào cõi Lãng Quên, nơi không có thời gian, không có ký ức, chỉ có một giấc ngủ sâu và giai điệu vĩnh hằng. Lời nguyền đã ứng nghiệm, không phải như một sự trừng phạt, mà như một sự trở về.

Ngay khoảnh khắc linh hồn Lyra rời đi, một xung lực ma thuật câm lặng lan tỏa từ tòa tháp. Toàn bộ sự sống trong lâu đài bị “dệt” vào một khoảnh khắc duy nhất. Đức vua, hoàng hậu, lính gác, người hầu… họ không chết, cũng không ngủ theo cách thông thường. Họ bị đóng băng trong tấm thảm thêu của thời gian, trở thành những nhân vật bất động trong một câu chuyện đang tạm dừng.

Bên ngoài, Tiên Hy Vọng chứng kiến tất cả với đôi mắt đẫm lệ. Bà hiểu rằng đây không phải là kết thúc. Bà vung đũa phép, không phải để chống lại Cổ Thuật, mà là để hòa hợp với nó. Một lớp bụi tiên vàng óng bao phủ, bảo vệ những cơ thể bất động khỏi sự tàn phá vật lý.

Sau đó, từ mặt đất, Cổ Thuật trỗi dậy. Một rừng gai khổng lồ, đen sẫm, không phải để tấn công, mà là để bảo vệ. Nó mọc lên, quấn quýt lấy tòa lâu đài, tạo thành một lớp vỏ bọc thiêng liêng. Rừng gai là người canh gác, là thử thách, là lời nhắc nhở về Giao Ước bị lãng quên, chờ đợi một trăm năm cho đến khi một tình yêu đủ nguyên thủy và hỗn loạn để dám bước vào. Aurelia đã chìm vào giấc ngủ, chờ đợi bình minh.

Chương 3: Nụ Hôn Bình Minh

Một trăm năm, đối với con người, là cả một lịch sử. Đối với Cổ Thuật, nó chỉ là một nốt lặng trong bản giao hưởng vĩnh hằng. Vương quốc Aurelia, bị bao bọc bởi Rừng Gai U Mê, đã chìm từ ký ức vào huyền thoại. Khu rừng không chỉ là một rào cản vật lý; nó là một thực thể sống, một bài thử thách dành cho tâm hồn. Nó nuôi dưỡng chính mình bằng sự tuyệt vọng của những kẻ cố gắng xâm phạm, biến nỗi sợ hãi và lòng tham của họ thành những cành gai ngày càng sắc nhọn.

Công Chúa Ngủ Trong Rừng
Công Chúa Ngủ Trong Rừng

Ở vương quốc phương Bắc xa xôi, Hoàng tử Kaelan không chỉ lớn lên cùng câu chuyện về Nàng Công Chúa Ngủ Trong Rừng. Chàng bị nó ám ảnh. Từ khi còn là một cậu bé, trong những giấc mơ yên tĩnh nhất, chàng thường nghe thấy một giai điệu lạ. Nó không du dương như những bản nhạc trong triều đình, cũng không hùng tráng như những bài quân ca. Nó là một giai điệu vừa da diết, vừa hoang dại, tiếng vọng của một linh hồn đang lạc lối giữa hai thế giới. Không ai khác nghe thấy nó. Đối với Kaelan, đó không phải là một lời mời gọi phiêu lưu, mà là một sự thôi thúc phải tìm ra nguồn gốc của nỗi buồn vô tận ấy.

Chàng đã dành nhiều năm nghiên cứu những văn tự cổ, những tấm bản đồ đã phai màu, tìm kiếm một cái tên đã bị lãng quên: Aurelia. Khi chàng tìm thấy ghi chép “Nơi Giao Ước ngủ yên, chờ đợi một trái tim đủ can đảm để lắng nghe bản giao hưởng dang dở”, Kaelan biết rằng giai điệu trong mơ chính là sợi chỉ định mệnh dẫn lối cho mình.

Cuộc hành trình của Kaelan không phải là một cuộc chinh phạt, mà là một cuộc hành hương. Khi chàng đứng trước Rừng Gai U Mê, bức tường đen kịt của sự im lặng và chết chóc, chàng không cảm thấy sợ hãi. Chàng chỉ cảm thấy giai điệu trong đầu mình trở nên rõ ràng hơn, như thể nó đang phát ra từ chính trái tim của khu rừng.

Những ảo ảnh của khu rừng còn tinh vi hơn những lời đồn đại. Nó không cho chàng thấy vàng bạc hay quyền lực. Nó cho chàng thấy một tương lai mà chàng hằng mong ước: một vương quốc thái bình do chàng trị vì, một người vợ hiền và những đứa con xinh xắn. “Hãy quay về,” một giọng nói thì thầm, dệt nên từ tiếng lá xào xạc. “Hạnh phúc của ngươi ở đây. Aurelia chỉ là một giấc mơ hoang đường.”

Kaelan nhìn vào ảo ảnh, trái tim chàng quặn thắt. Nhưng rồi chàng lắc đầu. “Một hạnh phúc được xây dựng trên sự lãng quên nỗi đau của người khác,” chàng nói với khu rừng, “chỉ là một chiếc lồng bằng vàng.”

Ảo ảnh tan biến. Khu rừng gầm lên giận dữ. Lần này, nó tấn công vào nỗi sợ sâu thẳm nhất: sự thất bại. Chàng thấy hàng trăm hiệp sĩ và hoàng tử khác gục ngã trước mình, cơ thể họ bị gai đâm xuyên, trở thành một phần của khu rừng. “Ngươi cũng sẽ như họ,” giọng nói chế nhạo. “Ngươi chẳng có gì đặc biệt. Tình yêu của ngươi chỉ là sự tự phụ.”

Lưỡi gươm trong tay Kaelan run lên. Sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi. Nhưng chính lúc đó, giai điệu lại vang lên, lần này không còn buồn bã, mà như một lời cầu cứu tha thiết. Nó nhắc chàng nhớ rằng chàng đến đây không phải vì vinh quang cho bản thân. Chàng đến vì một linh hồn đang chờ đợi.

“Có lẽ ta sẽ thất bại,” Kaelan thừa nhận, giọng chàng vững vàng. “Nhưng ta thà bị lãng quên trong nỗ lực cứu rỗi một người, còn hơn sống trong vinh quang bằng cách phớt lờ họ.”

Chàng tra gươm vào vỏ. Chàng không đến để chiến đấu. Chàng đến để thấu hiểu.

Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Khu rừng im lặng. Nó đã thử thách lòng dũng cảm, sự vị tha và giờ là trí tuệ của chàng. Kaelan đã hiểu ra: không thể dùng ánh sáng để tiêu diệt bóng tối, cũng như không thể dùng trật tự để đàn áp hỗn loạn. Người ta chỉ có thể chấp nhận sự tồn tại của cả hai. Chàng bước tới, và những cành gai không rẽ lối, mà chúng mềm lại, những bông hồng đen tuyền nở ra từ thân gỗ xù xì, khẽ chạm vào chàng như một lời chào đón. Khu rừng đã công nhận chàng.

Lâu đài hiện ra, đẹp một cách ma mị trong sự tĩnh lặng của một thế kỷ. Không khí bên trong nặng trĩu những lời chưa kịp nói, những giọt nước mắt chưa kịp rơi. Kaelan đi qua những hình người bất động, trái tim chàng đồng cảm với bi kịch bị đóng băng này. Giai điệu dẫn chàng lên tòa tháp phía Tây.

Và chàng đã thấy nàng.

Lyra nằm đó, không phải trên một chiếc giường xa hoa, mà trên một bệ đá được phủ đầy rêu và hoa dại mọc xuyên qua kẽ nứt, như thể chính Cổ Thuật đang bao bọc lấy nàng. Nàng đẹp hơn cả huyền thoại, nhưng vẻ đẹp đó không bình yên. Dù đang ngủ, vầng trán nàng khẽ nhíu lại, như thể linh hồn nàng đang bị giam cầm trong một giấc mơ vô tận.

Trong cõi Lãng Quên, Lyra không hề ngủ yên. Linh hồn nàng trôi dạt trong một không gian của những giai điệu vô tận, nơi ký ức và tương lai hòa làm một. Nàng đã biết về lời nguyền, về Giao Ước, về sự hy sinh của mình. Nàng đã chấp nhận nó. Nhưng một trăm năm là một sự cô độc dài đằng đẵng. Rồi một ngày, nàng nghe thấy một tiếng vọng từ thế giới thực. Một người nào đó đang lắng nghe bài hát của nàng. Một tia hy vọng le lói, và nàng đã dồn hết sức lực của linh hồn mình để biến giai điệu đó thành một lời dẫn lối.

Khi Kaelan quỳ xuống, Lyra trong cõi Lãng Quên cảm nhận được sự hiện diện của chàng như một luồng hơi ấm. Giai điệu của hai linh hồn họ, một từ thế giới thực, một từ cõi mơ, cuối cùng đã hòa vào làm một.

Chàng nhẹ nhàng cúi xuống. Nụ hôn của Kaelan không phải là sự chinh phạt của ánh sáng đối với bóng tối. Nó là một sự hòa quyện. Là lời chấp nhận của trật tự đối với hỗn loạn. Là sự gặp gỡ của một trái tim quả cảm và một linh hồn hy sinh. Nó chính là sự phục hồi của Giao Ước.

Một quầng sáng bùng lên, không phải màu vàng rực của Phép Màu Ánh Sáng, mà là một màu trắng bạc của bình minh, màu của khoảnh khắc giao thoa giữa đêm và ngày.

Đôi mắt Lyra từ từ mở ra. Điều đầu tiên nàng thấy là đôi mắt của Kaelan. Nàng không ngạc nhiên. Nàng cảm thấy như đã biết chàng từ rất lâu rồi.
“Giai điệu…” nàng thì thầm, giọng khàn sau một thế kỷ im lặng. “Chính là chàng.”
“Luôn luôn là em,” Kaelan đáp, một nụ cười hạnh phúc và nhẹ nhõm nở trên môi.

Phép màu lan tỏa. Khắp lâu đài, sự sống trở lại. Đức vua Alaric mở mắt, nhưng niềm vui sướng của ông ngay lập tức bị thay thế bởi một sự hổ thẹn sâu sắc khi ông nhìn thấy chàng hoàng tử xa lạ và hiểu ra cái giá của sự kiêu ngạo của mình. Rừng gai bên ngoài không biến mất. Nó chuyển hóa. Những cành gai vẫn còn đó, nhưng xen kẽ là hàng triệu đóa hồng đủ màu sắc, một biểu tượng vĩnh cửu cho sự cân bằng đã được tìm lại.

Từ một nơi xa xôi, Morwenna cảm nhận được sự thay đổi. Bà cảm nhận được Giao Ước đã được hàn gắn, không phải bằng sự khuất phục, mà bằng sự hòa hợp. Lời nguyền của bà đã hoàn thành vai trò của nó. Một nụ cười phức tạp, vừa có nét mãn nguyện, vừa có chút u buồn, hiện lên trên gương mặt vượt thời gian của bà. Định mệnh không bị phá vỡ; nó đã được hoàn thiện.

Đám cưới của Kaelan và Lyra không chỉ là sự kết nối của hai vương quốc, mà là sự hợp nhất của hai nửa thế giới. Aurelia đã thức tỉnh, không còn là một vương quốc chỉ tôn thờ ánh sáng, mà là một vùng đất trân quý cả những bóng tối cần thiết để ánh sáng có thể tỏa rạng. Và bản giao hưởng bị lãng quên của họ cuối cùng đã có thể vang lên trọn vẹn, một bài ca về hy vọng, minh chứng rằng tình yêu đích thực không phải là thứ xóa bỏ bóng tối, mà là thứ đủ can đảm để khiêu vũ cùng nó trong ánh bình minh.

Hotline + Zalo : 033 9999 368

Views: 0

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *