THẦY LANG BẤT ĐẮC DĨ

5/5 - (5 bình chọn)

THẦY LANG BẤT ĐẮC DĨ

Chương I: Lời nguyền Trúc Cảnh và gã khùng bị ngứa lưng

Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nằm nép mình dưới chân núi Hồi Sinh, dòng nước suối trong veo chảy róc rách qua từng con ngõ, nơi người dân sống bằng nghề trồng lúa và hái lâm sản. Cuộc sống ở đó tưởng chừng êm đềm như một khúc ca, nhưng tại một góc khuất của ngôi làng, có một túp lều rách nát, nơi một chàng trai trẻ sống trong sự cô lập và hiểu lầm. Tên cậu là An, và số phận của cậu bị trói buộc bởi một lời nguyền quái ác từ chính tổ tiên.

ThẦy Lang BẤt ĐẮc DĨ
ThẦy Lang BẤt ĐẮc DĨ

An không phải bị câm, nhưng cậu không thể nói thật. Cứ mỗi lần một lời chân thành sắp bật ra khỏi miệng, dù là về một chiếc lá non vừa hé, một tiếng chim hót, hay một nỗi buồn sâu thẳm trong lòng, thì ngay lập tức, một cơn ngứa dữ dội sẽ bùng lên. Cơn ngứa ấy như hàng vạn con kiến bò, lan khắp cơ thể, nhưng kinh khủng nhất là ở sau lưng, ngay trên bả vai trái, nơi có một vết bớt hình cây trúc mờ nhạt. Cơn ngứa cứ thế hành hạ An đến điên dại, quằn quại, chỉ dứt khi cậu bị một cú đánh thật mạnh vào đúng chỗ ngứa ấy.

Vì thế, An lớn lên trong sự xa lánh và chế giễu của dân làng. Họ gọi cậu là “thằng điên”, “thằng nói dối”. Duy chỉ có bà ngoại, một thầy lang già cả, là người duy nhất hiểu và thương cậu vô điều kiện. Bà ngoại của An không chỉ là một thầy lang tài giỏi, bà còn là người nắm giữ bí mật lớn nhất của dòng họ. Bà biết rằng lời nguyền này không phải là một sự trừng phạt, mà là một món quà. Nó có tên là Lời nguyền Trúc Cảnh, được truyền lại qua nhiều đời, chỉ dành cho những người có khả năng đặc biệt về y thuật.

Bà ngoại không chỉ dạy An về các loại thảo dược, mà còn dạy anh cách biến lời nguyền thành sức mạnh. Bà nói: “Cuộc đời con sẽ là một vở kịch. Kẻ khác nói thật, con nói dối. Nhưng trong cái dối ấy, hãy gieo mầm cái thật để cứu giúp người đời”. Bà ngoại An sau đó lâm bệnh nặng. An đã cố gắng hết sức để tìm cách chữa khỏi cho bà. Anh đi khắp nơi, tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm, nhưng lời nguyền luôn là rào cản. Mỗi lần anh định nói ra cách chữa trị, cơn ngứa lại hành hạ anh đến điên dại, khiến anh không thể thốt ra một lời. Nỗi đau mất người thân đã khiến anh quyết tâm dùng tài năng của mình để cứu người, nhưng với một điều kiện: anh phải là một thầy lang… bất đắc dĩ.


Chương II: Cú đánh định mệnh và thầy thuốc Tiếu Lâm ra tay

An sống một cuộc đời lặng lẽ, chôn vùi tài năng và lời nguyền của mình. Anh ẩn mình trong túp lều cũ, chỉ giao tiếp với thế giới bên ngoài qua những lá thư viết tay. An dùng kiến thức về thảo dược để điều chế thuốc, sau đó bí mật đặt trước cửa nhà những người cần giúp đỡ. Anh giống như một vị thần hộ mệnh vô hình, luôn âm thầm dõi theo và bảo vệ dân làng.

Nhưng định mệnh không cho phép anh sống mãi trong bóng tối. Một buổi trưa hè oi ả, tiếng trống làng vang lên dồn dập, báo hiệu có chuyện chẳng lành. Cả làng nháo nhác chạy về phía nhà Phú ông giàu có nhất vùng. Hóa ra, trong lúc ăn uống, Phú ông đã bị hóc một khúc xương cá to tướng, nằm chắn ngang cổ họng. Ông ta mặt mày tím tái, hai mắt trợn ngược, hơi thở thoi thóp. Các thầy lang có tiếng trong vùng được mời đến, nhưng ai cũng lắc đầu, bó tay.

Trong lúc hỗn loạn, một người cháu của Phú ông, vốn là người duy nhất tin vào những lời đồn đại về tài năng của An, đã chạy vội đến túp lều rách nát của anh. “Cậu An ơi! Cứu lấy bác tôi!” – người cháu vừa nói vừa gào lên trong tuyệt vọng. An đứng đó, im lặng. Anh muốn nói ra cách chữa bệnh, nhưng lời nguyền lại bùng lên, cơn ngứa ở lưng hành hạ anh đến điên dại. Anh quằn quại, lấy tay gãi lia lịa. Người cháu thấy vậy thì kinh hãi, nghĩ rằng An đang phát bệnh, vội vàng bỏ chạy.

Nhưng An không bỏ cuộc. Anh dùng một mảnh than, viết vội lên một tấm ván gỗ: “Hãy làm cho Phú ông cười!”. Khi người cháu mang tấm ván trở lại, cả gia đình Phú ông đều hoang mang. “Lão ta sắp chết rồi, cười cái gì mà cười?!” – Bà Phú ông gào lên. Thế nhưng, không còn cách nào khác, họ đành thử làm theo.

Họ tìm mọi cách để chọc cười Phú ông: từ kể chuyện cười, diễn trò hề, đến cả việc mặc quần áo ngược. Nhưng Phú ông vẫn bất động, gương mặt tím tái không một chút biểu cảm. Mọi người bắt đầu tuyệt vọng. Đúng lúc đó, An xuất hiện. Anh đứng trước mặt Phú ông, bắt đầu làm những hành động kỳ lạ. Anh ta nhảy múa, hát hò, và thậm chí còn tự đánh vào lưng mình để giảm bớt cơn ngứa.

Đúng lúc đó, một tên đại lang y trong vùng tên là Đổng Lang, một kẻ tiểu nhân, đã nhìn thấy An. Hắn ta vốn ghen ghét tài năng của An và quyết tâm hãm hại anh. Hắn ta đã bí mật thuê một nhóm côn đồ, giả vờ là người dân, để đánh vào lưng An. Khi những cú đánh bắt đầu, An hét lên những câu nói dối lố bịch, hài hước: “Ấy da! Sao các người lại đánh cái mông của tôi? Cái mông này mà bị đánh thì xương cá sẽ biến thành một con gà nướng khổng lồ!”. Tiếng hét của An vang đến tai Phú ông, ông ta nghe những lời nói lố bịch đó mà không nhịn được cười. Tiếng cười sặc sụa đã khiến xương cá bật ra khỏi cổ họng.

Vụ việc này đã làm cho danh tiếng “Thầy lang đại bàng” của An vang khắp vùng.


Chương III: Vụ án “Bệnh sợ hãi” và sự xuất hiện của Công chúa

Sau vụ án Phú ông hóc xương cá, danh tiếng của An lan truyền nhanh như gió. Người ta không còn gọi anh là “thằng điên” nữa, mà gọi anh là “thầy thuốc Tiếu Lâm”, hay thậm chí là “thầy lang đại bàng” vì cái cách chữa bệnh “độc nhất vô nhị” của mình. An không hề vui mừng trước danh tiếng đó. Anh vẫn giữ cuộc sống ẩn dật, chỉ muốn dùng tài năng của mình để giúp đỡ người nghèo. Trên con đường lang thang, anh gặp được một con khỉ già tinh khôn, có tên là Lão Tôn. Lão Tôn không nói tiếng người, nhưng lại có thể hiểu được mọi cử chỉ, ánh mắt của An. Lão Tôn trở thành người bạn đồng hành trung thành, giúp An tìm kiếm thảo dược và tạo ra những tình huống hài hước để chữa bệnh.

Một ngày nọ, An và Lão Tôn lạc vào một ngôi làng nhỏ ven rừng. Ngôi làng bị bao trùm bởi một bầu không khí u ám, tĩnh mịch. Dân làng đóng chặt cửa, không ai dám ra đường. An hỏi thăm thì được biết, một vị tướng quân nổi tiếng dũng mãnh, sau một trận chiến ác liệt, lại mắc phải một căn bệnh kỳ lạ: “bệnh sợ hãi”. Chỉ cần nghe tiếng động nhỏ cũng hoảng loạn, run rẩy, thậm chí còn ngất xỉu. Đổng Lang, kẻ tiểu nhân, đã biết được tin này và đã đến trước, tự nhận mình có thể chữa bệnh, nhưng sau nhiều lần thất bại, hắn ta đã đổ lỗi cho An.

Đổng Lang đứng trước dân làng, cao giọng: “Căn bệnh này là do tà ma ám, chỉ có ta, Đổng Lang này mới có thể chữa được. Còn tên An kia, hắn chỉ là một kẻ lừa đảo, dùng tà thuật để hãm hại người.” Dân làng nghe vậy thì hoang mang, sợ hãi. An biết rằng không thể dùng lời nói để đối đầu với Đổng Lang, anh chỉ có thể dùng hành động. Anh và Lão Tôn đã tạo ra một “màn kịch” lớn.

ThẦy Lang BẤt ĐẮc DĨ
ThẦy Lang BẤt ĐẮc DĨ

Đúng nửa đêm, khi tất cả mọi người đang ngủ say, An đã dùng một loại thảo dược đặc biệt, có thể tạo ra những ảo ảnh. An và Lão Tôn đã hóa trang thành những con ma, những con quỷ, nhưng chúng lại không đáng sợ, mà lại rất… hài hước. An đã kể một câu chuyện cười về những con ma ấy, và vị tướng quân đã bật cười. Tiếng cười của ông ta vang vọng khắp khu rừng, xua tan đi nỗi sợ hãi trong lòng ông.

An đã vạch trần âm mưu của Đổng Lang, chứng minh rằng hắn ta đã dùng thuốc độc hại để gây bệnh. Danh tiếng của Đổng Lang bị lung lay, và hắn ta thề sẽ trả thù An. Nhưng An không quan tâm đến điều đó. Anh chỉ quan tâm đến việc chữa bệnh cho người khác, và biến lời nguyền của mình thành một sứ mệnh.

Tin tức về An và Lão Tôn đã lan truyền khắp nơi, thậm chí còn đến tai Công chúa Mỵ Nương, người con gái tài sắc vẹn toàn, nhưng lại bị mắc một chứng bệnh kỳ lạ. Nàng đã chứng kiến một vụ hỏa hoạn thảm khốc tại một ngôi đền cổ, nơi cô từng cầu nguyện, và sau đó, cô bị mất giọng. Nàng không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào, dù các thái y giỏi nhất đã dùng đủ mọi loại thuốc quý. Câu chuyện về An đã gieo vào lòng nàng một tia hy vọng. Nàng đã quyết định, bằng mọi cách, phải gặp được thầy lang tài ba này.


Chương IV: Vụ án “Bệnh nói dối” và cuộc chạm trán với Đổng Lang

Sau vụ án của vị tướng quân, danh tiếng của An lan truyền nhanh chóng, nhưng đồng thời, sự ghen ghét của Đổng Lang cũng lên đến đỉnh điểm. Hắn không còn tin vào lời đồn nữa, mà quyết tâm tìm ra điểm yếu của An để hủy hoại anh. Đổng Lang biết rằng An chữa bệnh bằng mưu mẹo, bằng những lời nói dối lố bịch. Hắn ta đã tự mình tạo ra một “vụ án” mới, một cái bẫy hoàn hảo, để lật mặt An.

Đổng Lang tìm đến một người đàn ông nổi tiếng là “thẳng như ruột ngựa”, người luôn nói thật và ghét nhất sự giả dối. Hắn ta đã bí mật cho người đàn ông này uống một loại thuốc độc, khiến ông ta mắc phải một căn bệnh kỳ lạ: “bệnh nói dối”. Cứ mỗi lần định nói sự thật, giọng ông ta lại méo đi, và lời nói lại biến thành một câu nói dối hoàn toàn ngược lại. Đổng Lang thách An chữa trị, và nếu An thất bại, hắn sẽ bôi nhọ danh tiếng của anh trước toàn dân.

An nhận ra đây là một cái bẫy tinh vi. Anh biết rằng, để chữa căn bệnh này, không thể dùng thuốc, mà phải dùng một phương pháp khác. An đã dùng một loại thảo dược gây ngứa nhẹ, sau đó kể một câu chuyện cười cực kỳ vô duyên. Sự kết hợp giữa khó chịu về thể chất và bất ngờ về tinh thần khiến người đàn ông phải nhớ lại mọi thứ.

An nói với người đàn ông: “Để chữa bệnh này, ông phải học cách nói chuyện với mình trong giấc mơ. Ông phải ngủ gật, và phải mơ thấy một con chó ngủ gật, và trong giấc mơ, ông phải nói với con chó ấy rằng ông đã khỏi bệnh rồi.” Người đàn ông ngạc nhiên, nhưng vì quá tuyệt vọng nên đã làm theo. Khi ông ta ngủ gật, An đã kể một câu chuyện cười về một con chó ngủ gật, và trong giấc mơ, người đàn ông cũng đã thấy mình đang cố gắng để thức tỉnh. Khi anh ta thức dậy, anh ta đã tự nói với mình: “Tôi đã khỏi bệnh rồi!”. Câu nói này đã giúp anh ta lấy lại sự tự tin và không còn nói dối nữa.

An đã vạch trần âm mưu của Đổng Lang, chứng minh rằng hắn ta đã dùng thuốc độc hại để gây bệnh. Danh tiếng của Đổng Lang bị lung lay, và hắn ta thề sẽ trả thù An. Nhưng An không quan tâm đến điều đó. Anh chỉ quan tâm đến việc chữa bệnh cho người khác, và biến lời nguyền của mình thành một sứ mệnh.


Chương V: Vụ án Công chúa và “liều thuốc” tâm hồn

Danh tiếng của An vang khắp kinh thành, cuối cùng cũng đến tai vua cha. Công chúa Mỵ Nương, người con gái tài sắc vẹn toàn, lại bị mắc một chứng bệnh kỳ lạ. Sau khi chứng kiến một vụ hỏa hoạn thảm khốc tại ngôi đền cổ, nơi cô từng cầu nguyện, Mỵ Nương bị mất giọng. Nàng không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào, dù các thái y giỏi nhất đã dùng đủ mọi loại thuốc quý. Đổng Lang, giờ đây đã trở thành ngự y quyền cao chức trọng, cũng bó tay và đổ lỗi cho An. Hắn ta tâu với vua rằng An là một kẻ lừa đảo, dùng tà thuật để chữa bệnh. Vua cha, vì quá tuyệt vọng, đành triệu An vào cung, vừa là để thử tài, vừa là để hãm hại anh.

Vào cung, An được đưa đến căn phòng của Công chúa. Mỵ Nương ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt vô hồn, vẻ đẹp của nàng bị che khuất bởi nỗi buồn sâu thẳm. An không vội vàng kê đơn hay dùng kim châm, anh chỉ ngồi xuống đối diện, lặng lẽ quan sát. Đổng Lang đứng bên cạnh, cười khẩy, chờ đợi An thất bại. An nhận ra rằng căn bệnh của Công chúa không phải ở thể xác, mà là ở tâm hồn. Cô đã tự khóa chặt giọng nói của mình để trốn tránh nỗi đau, nỗi sợ hãi từ vụ hỏa hoạn.

An bắt đầu câu chuyện của mình, không phải bằng những lời nói dối lố bịch, mà bằng những lời nói thật. Anh kể về cuộc đời mình, về lời nguyền quái lạ và những khó khăn đã phải đối mặt. Anh kể về bà ngoại, về tình yêu thương vô bờ bến và nỗi đau mất mát. An đã dùng những câu chuyện thật của mình, để Công chúa hiểu rằng, nỗi đau không thể trốn tránh, mà phải đối mặt.

Sau đó, An kể một câu chuyện cổ tích hài hước về một con cáo nói dối. Câu chuyện làm Công chúa nở một nụ cười mỉm. An kể một câu chuyện khác, về một con hổ bị hóc xương cá, và phải nhờ một con cáo nhỏ để chữa trị. Câu chuyện làm Công chúa bật cười. Cứ thế, An đã dùng những câu chuyện thật và những câu chuyện nói dối, để Công chúa hiểu rằng, cuộc sống không chỉ có nỗi buồn, mà còn có niềm vui, không chỉ có nước mắt, mà còn có tiếng cười.

Cuối cùng, Công chúa đã nói được một câu rõ ràng: “Tôi đã khỏi bệnh rồi!”. Câu nói này không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một sự giải thoát, một sự trở lại với cuộc sống. An đã vạch trần âm mưu của Đổng Lang, và vua cha đã quyết định gả Công chúa cho An. Nhưng An đã từ chối, anh nói rằng: “Thần chỉ là một thầy lang bất đắc dĩ, không xứng với Công chúa.” Tuy nhiên, Công chúa Mỵ Nương, vì cảm động trước tấm lòng của An, đã quyết định từ bỏ cuộc sống nhung lụa để đi theo anh.


Chương VI: Hành trình “tiếu lâm” của đôi uyên ương

An và Mỵ Nương rời kinh thành trong một đêm trăng thanh gió mát, không mang theo vàng bạc châu báu, chỉ có một chiếc túi vải cũ chứa đầy thảo dược. Họ không trở về làng cũ, mà chọn con đường rong ruổi khắp nơi, nơi có những mảnh đời bất hạnh đang chờ đợi. Mỵ Nương, từ một nàng công chúa quen sống trong nhung lụa, giờ đây đã trở thành người bạn đồng hành của An. Nàng không còn vẻ yếu đuối, mong manh mà trở nên mạnh mẽ, tự lập. Nàng học cách nhận biết các loại cây cỏ, cách điều chế thuốc, và hơn cả, nàng học được cách chữa bệnh bằng tiếng cười từ An.

Cuộc hành trình của họ không hề dễ dàng. Họ phải vượt qua những cánh rừng già, những con suối chảy xiết, và những con đường hiểm trở. Có lần, họ lạc vào một ngôi làng bị ám ảnh bởi một “con ma” bí ẩn, chuyên ăn trộm gà vịt và gây ra những chuyện ma quái. Dân làng sợ hãi, không dám ra khỏi nhà. An và Mỵ Nương biết đây không phải là ma quỷ, mà là một kẻ lừa đảo. An đã dùng mưu mẹo, giả vờ bị ma nhập, kể những câu chuyện nói dối lố bịch về con ma đó. Tiếng nói dối hài hước của An đã khiến kẻ lừa đảo phải lộ diện, và ngôi làng được yên bình trở lại.

Một lần khác, họ đến một ngôi làng ven biển, nơi những ngư dân bị mắc một căn bệnh kỳ lạ: “bệnh quên”. Họ không thể nhớ được tên của mình, của người thân, và cả những ký ức về biển cả. Đổng Lang, kẻ tiểu nhân, đã biết được tin này và đã đến trước, tự nhận mình có thể chữa bệnh, nhưng hắn ta lại dùng thuốc độc để khiến bệnh tình của ngư dân càng nặng hơn. An và Mỵ Nương biết rằng không thể dùng thuốc để chữa căn bệnh này. An đã dùng một loại thảo dược gây ngứa nhẹ, sau đó kể một câu chuyện cười về một con cá quên đường về. Tiếng cười đã khiến ngư dân nhớ lại những ký ức về biển cả, và họ đã khỏi bệnh.

Càng đi, tình cảm của An và Mỵ Nương càng thêm sâu đậm. Mỵ Nương không còn coi An là một thầy lang tài giỏi, mà là một người bạn đời. An cũng không còn là một người bị lời nguyền, mà là một người đàn ông hạnh phúc. Họ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, và cùng nhau chữa bệnh bằng tiếng cười. Cuộc hành trình của họ không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà còn là một bài học về tình yêu, lòng dũng cảm và sự hy sinh.


Chương VII: Trận chiến cuối cùng và sự thật được phơi bày

Trong hành trình của An và Mỵ Nương, tin tức về một đại dịch lạ lùng đã lan truyền. Cả một vùng đất rộng lớn bị bao trùm bởi một loại bệnh kỳ lạ, khiến người dân dần mất đi trí nhớ, trở nên lú lẫn và dễ bị kích động. Đổng Lang, kẻ tiểu nhân, đã lợi dụng cơ hội này để xuất hiện, tự xưng là vị cứu tinh. Hắn ta tuyên bố chỉ có mình mới có thể chữa được căn bệnh này, và An chỉ là một kẻ lừa đảo.

An và Mỵ Nương nhận ra đây không phải là một căn bệnh tự nhiên, mà là một âm mưu thâm độc của Đổng Lang. Hắn đã dùng một loại thảo dược quý hiếm, nhưng đã biến đổi nó thành một loại độc dược. Loại độc dược này không giết chết người, mà khiến họ mất đi trí nhớ, trở nên dễ bị kiểm soát. Đổng Lang đã dùng thuốc này để đầu độc dân làng, khiến họ trở nên yếu đuối và dễ dàng bị kiểm soát.

An và Mỵ Nương đã quyết định đối mặt với Đổng Lang. Họ đã dùng kiến thức của mình và sự giúp đỡ của Công chúa để tạo ra một loại thuốc giải. Họ đã dùng một loại thảo dược quý hiếm, có thể giải độc và giúp người dân lấy lại trí nhớ. Tuy nhiên, loại thuốc giải này cần một lượng lớn nước mắt của một người có lòng nhân ái. Mỵ Nương, vì yêu An và thương dân, đã quyết định hi sinh, và cô đã khóc rất nhiều. Những giọt nước mắt của cô đã trở thành một loại thuốc giải, và đã giúp người dân lấy lại trí nhớ.

An đã vạch trần âm mưu của Đổng Lang trước mặt tất cả mọi người. Hắn ta đã bị trừng phạt, và sự thật đã được phơi bày. An và Mỵ Nương đã trở thành những người hùng, và câu chuyện của họ đã trở thành một huyền thoại.


Chương VIII: Hạnh phúc của thầy lang bất đắc dĩ

Sau khi vạch trần tội ác của Đổng Lang và cứu lấy toàn bộ dân làng khỏi cơn đại dịch, danh tiếng của An và Mỵ Nương vang dội khắp mọi miền. Vua cha, cảm phục trước tấm lòng và tài năng của họ, đã triệu cả hai về kinh thành. Vua muốn phong An làm Ngự y đứng đầu triều, và chính thức gả Công chúa Mỵ Nương cho anh. Cả triều đình đều tán thành, cho rằng đây là một cái kết xứng đáng cho người anh hùng.

Tuy nhiên, An đã quỳ xuống tạ ơn và từ chối mọi bổng lộc. Anh nói: “Tâu bệ hạ, thần chỉ là một thầy lang bất đắc dĩ, không xứng với chốn cung đình. Hạnh phúc của thần không phải là danh vọng hay quyền lực, mà là được sống một cuộc đời bình thường, giúp đỡ người dân nghèo khó.” Mỵ Nương cũng quỳ xuống, nói: “Cha, con xin phép được đi theo An. Con đã tìm thấy hạnh phúc của mình trong những tiếng cười và nỗi đau của người dân, không phải ở chốn cung cấm này.”

Vua cha, hiểu được tấm lòng của họ, đã chấp thuận. An và Mỵ Nương trở về quê hương, nơi họ đã bắt đầu cuộc hành trình của mình. Họ cùng nhau xây dựng một ngôi nhà nhỏ, trồng một vườn cây thuốc. An chữa bệnh bằng tiếng cười, bằng những câu chuyện hài hước, còn Mỵ Nương dùng những giọt nước mắt của mình để tạo ra những loại thuốc giải, giúp người dân lấy lại sức khỏe và niềm tin.

Câu chuyện về “thầy lang bất đắc dĩ” và “cú đánh vào mông” đã trở thành một huyền thoại, được truyền từ đời này sang đời khác. An và Mỵ Nương sống một cuộc đời hạnh phúc, bình dị. Họ không chỉ là một cặp vợ chồng, mà còn là những người thầy, người bạn, và là những người anh hùng trong lòng người dân. Họ đã chứng minh rằng, hạnh phúc không phải là danh vọng hay quyền lực, mà là sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu thương dành cho nhau.


Một số gói cước trả sau mới hấp dẫn năm 2025

Cách huỷ gói trả sau Viettel mới nhất 2025

Nội Dung Khác

VI/ Lời kết

  • Gói cước trả sau Viettel hiện nay đang trở nên khá là quen thuộc với người dùng, nhờ vào việc tiết kiệm chi phí hơn so với gói trả trước từ 40% – 50% và thoải mái sử dụng
  • Các dịch vụ mà không sợ hết tiền, hay gián đoạn dịch vụ giữa chừng, hơn nữa bạn còn có thể đăng ký sim trả sau Viettel với nhiều gói cước để lựa chọn.
  • Dễ dàng đáp ứng được nhu cầu sử dụng của mình một cách tốt nhất như đăng ký nhạc chờ viettel, cuộc gọi chờ, data …, với tất cả các thông tin mà trả sau Viettel đã giới thiệu ở trên chắc chắn sẽ giúp bạn dễ dàng lựa chọn một cách tốt nhất.
  • Để đăng ký sim trả sau Viettel bạn có thể liên hệ Hotline 033 9999 368 để được nhân viên tư vấn đầy đủ về gói cước mà bạn sẽ được hưởng cũng như đăng ký cho bạn một cách nhanh chóng

Viettel Đồng Nai

Hotline + Zalo : 033 9999 368

Views: 0

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *