TRƯỜNG CA BA BỂ: BẢN HÙNG CA CỦA NƯỚC
LỜI TỰA
Hỡi những người con của núi, những đứa trẻ của rừng, hãy lắng nghe tiếng vọng của ngàn xưa vọng về từ mặt hồ xanh thẳm. Đây không chỉ là câu chuyện về sự hình thành của một biển hồ giữa non cao, mà là bản trường ca bi tráng về sự phán xét của thần linh đối với lòng dạ con người. Là khúc ai ca cho một ngôi làng đã tự nhấn chìm mình trong sự giàu có và thói đạo đức giả. Và là khúc khải hoàn của lòng nhân ái, chứng minh một chân lý vĩnh cửu: Khi vàng son có thể bị bùn đất vùi lấp, thì một trái tim biết yêu thương sẽ là chiếc thuyền duy nhất cứu rỗi linh hồn ta giữa cơn đại hồng thủy của định mệnh.
Hãy nghe đây, câu chuyện về Làng Nam Mẫu, về lễ hội vàng son và trái tim mục rữa, về cơn thịnh nộ của thủy thần và sự ra đời của một biển hồ huyền thoại…
CHƯƠG I: LỄ HỘI VÀNG SON VÀ TRÁI TIM MỤC RỮA
Thuở ấy, khi những truyền thuyết còn nóng hổi như cơm mới thổi và ranh giới giữa cõi trần và cõi tiên chỉ mỏng manh như một sợi tơ trời, thung lũng Nam Mẫu là một nơi mà ngay cả thần tiên cũng phải ngoái nhìn. Tạo hóa dường như đã quá hào phóng khi ban tặng cho vùng đất này tất cả những gì tinh túy nhất. Núi non hùng vĩ ôm ấp một lòng chảo trù phú, nơi mà đất đai màu mỡ đến độ người ta có cảm giác chỉ cần cắm một cành cây khô xuống đất, sáng mai nó cũng có thể đơm hoa kết trái.

Sự giàu có ập đến với làng Nam Mẫu không phải như một con sông hiền hòa, mà như một cơn lũ quét. Vàng bạc chất đầy rương, lúa gạo cao ngập bồ. Nhưng thay vì biến người dân thành những kẻ hào sảng, sự sung túc lại là một thứ rượu độc, làm say và làm tha hóa. Nó biến lòng tốt thành sự tính toán, biến tình làng nghĩa xóm thành những cuộc ganh đua ngấm ngầm. Họ xây những ngôi nhà to như những cái đình nhỏ, nhưng cánh cửa tâm hồn thì lại hẹp hơn cả khe cửa.
Và ngồi chễm chệ trên đỉnh của kim tự tháp khoe khoang ấy, không ai khác, chính là Lão Trọc Phú Hách, trưởng làng đương nhiệm. Gọi là “trưởng làng” cho oai, chứ thực chất lão là một bạo chúa của sự giàu có. Lão có một cái bụng phệ vượt mặt, kết quả của hàng ngàn con gà thiến và hàng vạn vò rượu quý. Cái đầu lão trọc lóc, bóng loáng, người ta đồn rằng ruồi bay qua cũng phải trượt chân mà ngã. Lão Hách có một triết lý sống rất đơn giản: “Thứ gì không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng… rất nhiều tiền.” Lão tin rằng ngay cả thần Phật trên cao cũng sẽ mỉm cười trước những mâm lễ vật đầy ắp của lão hơn là những lời cầu nguyện suông.
Năm ấy, mùa màng bội thu đến mức khó tin. Chim chóc ăn no đến không buồn bay, cá dưới suối béo đến lười cả bơi. Lão Hách, trong một cơn phấn khích tột độ sau khi đếm tiền đến mỏi cả tay, quyết định phải tổ chức một Lễ Vu Lan báo hiếu “vô tiền khoáng hậu”. Dĩ nhiên, “báo hiếu” ở đây là báo cho cả thiên hạ biết lão giàu đến mức nào.
“Nghe đây!” Lão Hách đứng trên một cái bục cao, cái bụng rung lên theo từng nhịp hét, nước bọt bay tứ tung như mưa xuân. “Lễ hội năm nay, mỗi nhà phải mổ ít nhất một con heo quay da giòn rụm! Gà phải là gà trống thiến chân vàng! Xôi phải là xôi gấc, đỏ như son! Ai mà dâng lên mâm cỗ sơ sài, ấy là bất kính với Phật Trời, là làm mất mặt cả làng, và quan trọng nhất… là làm mất mặt ta! Kẻ đó sang năm đừng hòng nhìn mặt ta nữa!”
Lời hiệu triệu của lão như một phát súng lệnh cho cuộc đua vũ trang về ẩm thực. Cả làng Nam Mẫu biến thành một đại công trường của sự khoe mẽ. Nhà ông Cả Mão, vốn có xích mích với Lão Hách, tuyên bố sẽ mổ hai con trâu. Lập tức, Lão Hách cho người dắt về hẳn năm con trâu mộng, còn thuê cả phường bát âm về thổi kèn inh ỏi suốt đường đi. Bà Bảy Gắt Gỏng, nổi tiếng keo kiệt, thấy hàng xóm mua ba vò rượu thì nghiến răng mua hẳn năm vò, rồi tối về tiếc của đến mất ngủ. Không khí trong làng vừa náo nhiệt, vừa căng thẳng, tiếng cười nói giòn giã nhưng trong ánh mắt lại đầy sự so đo, tính toán.
Giữa bản giao hưởng ồn ào của sự phô trương ấy, có một nốt nhạc trầm lặng, gần như lạc lõng. Đó là túp lều tranh của mẹ con bà góa tên An, nằm khiêm tốn ở cuối làng, nép mình dưới một gốc thị cổ thụ đã chứng kiến không biết bao nhiêu mùa lá rụng. Chồng mất sớm, bà An một mình nuôi con trai, cậu bé Thiện, bằng những đồng tiền chắt chiu từ việc hái rau, bắt ốc.
Trong khi cả làng đang quay cuồng với heo quay, gà luộc, thì mâm cúng của mẹ con bà chỉ có đĩa xôi trắng, nải chuối ngự và một bát nước chè xanh tỏa hương thơm ngát. Bà An dạy con: “Thiện à, lòng thành không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở trong tim mình. Phật Trời chứng giám tấm lòng, chứ không đếm số gà, số heo đâu con.” Cậu bé Thiện, với tâm hồn trong veo như giọt sương sớm, gật đầu ghi nhớ. Cậu không hiểu sự ganh đua của người lớn, chỉ thấy thương mẹ đã phải vất vả để có được một mâm cúng tươm tất theo cách của mình.
Ngày lễ hội chính thức diễn ra. Cả sân đình làng Nam Mẫu như một bức tranh gấm lộng lẫy. Nhưng bức tranh ấy đẹp một cách vô hồn. Người ta cười nói với nhau, nhưng lời khen thì giả lả, ánh mắt thì liếc xéo xem mâm cỗ nhà người khác có to bằng nhà mình không. Lão Hách, trong bộ áo gấm đỏ thêu rồng, đi lại ưỡn ẹo, cái bụng phệ đi trước người một bước, mặt vênh lên tận trời, hít hà cái không khí giàu sang do chính mình tạo ra.
Khi buổi lễ đang ở hồi trang trọng nhất, tiếng kinh kệ vừa cất lên, thì một sự im lặng kỳ lạ bỗng bao trùm. Mọi âm thanh tắt lịm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cổng làng, nơi một bóng người đang từ từ tiến vào.
Đó là một bà lão ăn mày, nhưng trông bà ta như thể bước ra từ cơn ác mộng tồi tệ nhất. Không, “ăn mày” là một từ quá nhẹ nhàng. Bà ta là hiện thân của sự cùng khổ, bệnh tật và tuyệt vọng. Quần áo chỉ là những mảnh giẻ che không đủ tấm thân gầy trơ xương. Nhưng điều khủng khiếp nhất là cơ thể bà ta bị bao phủ bởi những mụn nhọt, lở loét đang rỉ ra một thứ dịch vàng hôi thối. Một đám ruồi nhặng đông như trấu, vo ve quanh bà ta như một đám mây đen di động.
Bà ta lê từng bước khó nhọc, giọng khàn đặc như tiếng kéo gỗ:
“Làm phúc… cho tôi xin một miếng gì ăn… Đói quá…”
Cả sân đình như chết lặng. Mùi hương trầm, mùi thịt quay tinh khiết bỗng chốc bị át đi bởi cái mùi tử khí nồng nặc toát ra từ bà lão.
Sự im lặng chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc, rồi vỡ òa thành những tiếng xì xào đầy ghê tởm.
“Trời ơi! Thứ quỷ quái gì thế này?”
“Cút đi! Cút đi cho sạch mắt! Ô uế quá!”
Vài người đàn bà thậm chí còn nôn ọe.
Lão Trọc Phú Hách cảm thấy như bị một cái tát trời giáng vào mặt. Buổi trình diễn hoàn hảo của lão đã bị phá hỏng bởi một vết nhơ không thể chấp nhận được. Mặt lão từ đỏ chuyển sang tím tái vì giận dữ. Lão lật đật chạy tới, cái bụng mỡ rung lên bần bật. Lão không thèm nói, mà gầm lên, chỉ thẳng ngón tay đeo đầy nhẫn vàng vào mặt bà lão:
“Mụ già kia! Mày là người hay là ma? Ai cho mày gan chó đến phá đám lễ hội của làng này? Cút ngay! Người đâu, lôi cổ mụ già bẩn thỉu này đi cho khuất mắt tao!”
Nhưng chẳng ai dám lại gần. Họ sợ lây thứ bệnh dịch khủng khiếp từ bà lão.
Bà lão không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của Lão Hách. Bà ngước đôi mắt gần như đã mù lòa lên, nhìn thẳng vào lão, rồi lại nhìn những mâm cỗ ê hề xung quanh. Bỗng nhiên, bà bật cười. Một tiếng cười khô khốc, ma quái, nghe như tiếng hai thanh tre khô đập vào nhau.
“He he… Lễ Phật mà lòng dạ còn thua cả loài cầm thú. Các ngươi cúng cho Phật hay cúng cho cái bụng của các ngươi?”
Câu nói như một mũi dao đâm thẳng vào tim đen của Lão Hách và cả dân làng. Lão Hách tức điên, vớ lấy một cái đùi gà quay bóng mỡ trên mâm lễ gần đó, ném thẳng vào người bà lão.
“Câm mồm! Đồ quỷ cái! Dám hỗn láo à!”
Cái đùi gà trúng vào người bà lão rồi rơi xuống đất bẩn. Bà lão không thèm nhìn. Bà chỉ chậm rãi quay người, lê bước đi. Bà đi qua những con người mặt hoa da phấn nhưng lòng dạ sắt đá. Bà đi qua những mâm cỗ có thể nuôi sống cả một làng đói trong một tuần. Không một ai chìa tay ra. Không một ai có một ánh nhìn thương cảm.
Bóng bà đổ dài, đơn độc. Nhưng khi bà đi đến cuối đám đông, một giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp cất lên, phá tan sự im lặng băng giá.
“Mẹ ơi, xin mẹ dừng bước.”
Tất cả mọi người quay lại. Đó là bà An. Bà đã bước ra từ đám đông, trên tay vẫn còn cầm một nắm xôi nhỏ mà bà định để dành cho con trai. Cậu bé Thiện cũng chạy theo sau, níu lấy vạt áo mẹ, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò nhìn bà lão.
Bất chấp những cái lườm nguýt, những lời xì xầm (“Đồ dở hơi, rước vận xui vào người”), bà An tiến lại gần bà lão, cúi đầu nói:
“Thưa mẹ, nhà con ở cuối làng. Mâm cỗ nhà con không có thịt cá, chỉ có đĩa xôi trắng và bát nước chè. Nếu mẹ không chê, xin mời mẹ về nhà con dùng tạm cho ấm lòng.”
Bà lão ăn mày dừng bước. Bà từ từ quay lại, nhìn sâu vào đôi mắt hiền từ của bà An. Một điều gì đó rất lạ lóe lên trong đôi mắt sâu hoắm của bà. Bà không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Và thế là, giữa hàng trăm con mắt kinh ngạc và khinh bỉ, mẹ con bà An, một người lớn, một đứa trẻ, đã dìu một bà lão hủi lở, hôi thối, rời khỏi lễ hội vàng son nhưng vô cảm, đi về phía túp lều tranh đơn sơ của mình. Họ không hề biết rằng, cái nắm xôi trắng trên tay bà An lúc này còn nặng hơn tất cả số vàng bạc của làng Nam Mẫu cộng lại. Họ đang dìu một bà lão, nhưng thực chất, họ đang nắm giữ vận mệnh của chính mình.
CHƯƠNG II: LỜI SẤM TRUYỀN TRONG TÚP LỀU RÁCH VÀ CƠN THỊNH NỘ CỦA THỦY THẦN
Thuở ấy, khi những truyền thuyết còn nóng hổi như cơm mới thổi và ranh giới giữa cõi trần và cõi tiên chỉ mỏng manh như một sợi tơ trời, thung lũng Nam Mẫu là một nơi mà ngay cả thần tiên cũng phải ngoái nhìn. Tạo hóa dường như đã quá hào phóng khi ban tặng cho vùng đất này tất cả những gì tinh túy nhất. Núi non hùng vĩ ôm ấp một lòng chảo trù phú, nơi mà đất đai màu mỡ đến độ người ta có cảm giác chỉ cần cắm một cành cây khô xuống đất, sáng mai nó cũng có thể đơm hoa kết trái.
Sự giàu có ập đến với làng Nam Mẫu không phải như một con sông hiền hòa, mà như một cơn lũ quét. Vàng bạc chất đầy rương, lúa gạo cao ngập bồ. Nhưng thay vì biến người dân thành những kẻ hào sảng, sự sung túc lại là một thứ rượu độc, làm say và làm tha hóa. Nó biến lòng tốt thành sự tính toán, biến tình làng nghĩa xóm thành những cuộc ganh đua ngấm ngầm. Họ xây những ngôi nhà to như những cái đình nhỏ, nhưng cánh cửa tâm hồn thì lại hẹp hơn cả khe cửa.
Và ngồi chễm chệ trên đỉnh của kim tự tháp khoe khoang ấy, không ai khác, chính là Lão Trọc Phú Hách, trưởng làng đương nhiệm. Gọi là “trưởng làng” cho oai, chứ thực chất lão là một bạo chúa của sự giàu có. Lão có một cái bụng phệ vượt mặt, kết quả của hàng ngàn con gà thiến và hàng vạn vò rượu quý. Cái đầu lão trọc lóc, bóng loáng, người ta đồn rằng ruồi bay qua cũng phải trượt chân mà ngã. Lão Hách có một triết lý sống rất đơn giản: “Thứ gì không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng… rất nhiều tiền.” Lão tin rằng ngay cả thần Phật trên cao cũng sẽ mỉm cười trước những mâm lễ vật đầy ắp của lão hơn là những lời cầu nguyện suông.
Năm ấy, mùa màng bội thu đến mức khó tin. Chim chóc ăn no đến không buồn bay, cá dưới suối béo đến lười cả bơi. Lão Hách, trong một cơn phấn khích tột độ sau khi đếm tiền đến mỏi cả tay, quyết định phải tổ chức một Lễ Vu Lan báo hiếu “vô tiền khoáng hậu”. Dĩ nhiên, “báo hiếu” ở đây là báo cho cả thiên hạ biết lão giàu đến mức nào.
“Nghe đây!” Lão Hách đứng trên một cái bục cao, cái bụng rung lên theo từng nhịp hét, nước bọt bay tứ tung như mưa xuân. “Lễ hội năm nay, mỗi nhà phải mổ ít nhất một con heo quay da giòn rụm! Gà phải là gà trống thiến chân vàng! Xôi phải là xôi gấc, đỏ như son! Ai mà dâng lên mâm cỗ sơ sài, ấy là bất kính với Phật Trời, là làm mất mặt cả làng, và quan trọng nhất… là làm mất mặt ta! Kẻ đó sang năm đừng hòng nhìn mặt ta nữa!”
Lời hiệu triệu của lão như một phát súng lệnh cho cuộc đua vũ trang về ẩm thực. Cả làng Nam Mẫu biến thành một đại công trường của sự khoe mẽ. Nhà ông Cả Mão, vốn có xích mích với Lão Hách, tuyên bố sẽ mổ hai con trâu. Lập tức, Lão Hách cho người dắt về hẳn năm con trâu mộng, còn thuê cả phường bát âm về thổi kèn inh ỏi suốt đường đi. Bà Bảy Gắt Gỏng, nổi tiếng keo kiệt, thấy hàng xóm mua ba vò rượu thì nghiến răng mua hẳn năm vò, rồi tối về tiếc của đến mất ngủ. Không khí trong làng vừa náo nhiệt, vừa căng thẳng, tiếng cười nói giòn giã nhưng trong ánh mắt lại đầy sự so đo, tính toán.
Giữa bản giao hưởng ồn ào của sự phô trương ấy, có một nốt nhạc trầm lặng, gần như lạc lõng. Đó là túp lều tranh của mẹ con bà góa tên An, nằm khiêm tốn ở cuối làng, nép mình dưới một gốc thị cổ thụ đã chứng kiến không biết bao nhiêu mùa lá rụng. Chồng mất sớm, bà An một mình nuôi con trai, cậu bé Thiện, bằng những đồng tiền chắt chiu từ việc hái rau, bắt ốc.
Trong khi cả làng đang quay cuồng với heo quay, gà luộc, thì mâm cúng của mẹ con bà chỉ có đĩa xôi trắng, nải chuối ngự và một bát nước chè xanh tỏa hương thơm ngát. Bà An dạy con: “Thiện à, lòng thành không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở trong tim mình. Phật Trời chứng giám tấm lòng, chứ không đếm số gà, số heo đâu con.” Cậu bé Thiện, với tâm hồn trong veo như giọt sương sớm, gật đầu ghi nhớ. Cậu không hiểu sự ganh đua của người lớn, chỉ thấy thương mẹ đã phải vất vả để có được một mâm cúng tươm tất theo cách của mình.
Ngày lễ hội chính thức diễn ra. Cả sân đình làng Nam Mẫu như một bức tranh gấm lộng lẫy. Nhưng bức tranh ấy đẹp một cách vô hồn. Người ta cười nói với nhau, nhưng lời khen thì giả lả, ánh mắt thì liếc xéo xem mâm cỗ nhà người khác có to bằng nhà mình không. Lão Hách, trong bộ áo gấm đỏ thêu rồng, đi lại ưỡn ẹo, cái bụng phệ đi trước người một bước, mặt vênh lên tận trời, hít hà cái không khí giàu sang do chính mình tạo ra.
Khi buổi lễ đang ở hồi trang trọng nhất, tiếng kinh kệ vừa cất lên, thì một sự im lặng kỳ lạ bỗng bao trùm. Mọi âm thanh tắt lịm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cổng làng, nơi một bóng người đang từ từ tiến vào.
Đó là một bà lão ăn mày, nhưng trông bà ta như thể bước ra từ cơn ác mộng tồi tệ nhất. Không, “ăn mày” là một từ quá nhẹ nhàng. Bà ta là hiện thân của sự cùng khổ, bệnh tật và tuyệt vọng. Quần áo chỉ là những mảnh giẻ che không đủ tấm thân gầy trơ xương. Nhưng điều khủng khiếp nhất là cơ thể bà ta bị bao phủ bởi những mụn nhọt, lở loét đang rỉ ra một thứ dịch vàng hôi thối. Một đám ruồi nhặng đông như trấu, vo ve quanh bà ta như một đám mây đen di động.
Bà ta lê từng bước khó nhọc, giọng khàn đặc như tiếng kéo gỗ:
“Làm phúc… cho tôi xin một miếng gì ăn… Đói quá…”
Cả sân đình như chết lặng. Mùi hương trầm, mùi thịt quay tinh khiết bỗng chốc bị át đi bởi cái mùi tử khí nồng nặc toát ra từ bà lão.
Sự im lặng chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc, rồi vỡ òa thành những tiếng xì xào đầy ghê tởm.
“Trời ơi! Thứ quỷ quái gì thế này?”
“Cút đi! Cút đi cho sạch mắt! Ô uế quá!”
Vài người đàn bà thậm chí còn nôn ọe.
Lão Trọc Phú Hách cảm thấy như bị một cái tát trời giáng vào mặt. Buổi trình diễn hoàn hảo của lão đã bị phá hỏng bởi một vết nhơ không thể chấp nhận được. Mặt lão từ đỏ chuyển sang tím tái vì giận dữ. Lão lật đật chạy tới, cái bụng mỡ rung lên bần bật. Lão không thèm nói, mà gầm lên, chỉ thẳng ngón tay đeo đầy nhẫn vàng vào mặt bà lão:
“Mụ già kia! Mày là người hay là ma? Ai cho mày gan chó đến phá đám lễ hội của làng này? Cút ngay! Người đâu, lôi cổ mụ già bẩn thỉu này đi cho khuất mắt tao!”
Nhưng chẳng ai dám lại gần. Họ sợ lây thứ bệnh dịch khủng khiếp từ bà lão.
Bà lão không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của Lão Hách. Bà ngước đôi mắt gần như đã mù lòa lên, nhìn thẳng vào lão, rồi lại nhìn những mâm cỗ ê hề xung quanh. Bỗng nhiên, bà bật cười. Một tiếng cười khô khốc, ma quái, nghe như tiếng hai thanh tre khô đập vào nhau.
“He he… Lễ Phật mà lòng dạ còn thua cả loài cầm thú. Các ngươi cúng cho Phật hay cúng cho cái bụng của các ngươi?”
Câu nói như một mũi dao đâm thẳng vào tim đen của Lão Hách và cả dân làng. Lão Hách tức điên, vớ lấy một cái đùi gà quay bóng mỡ trên mâm lễ gần đó, ném thẳng vào người bà lão.
“Câm mồm! Đồ quỷ cái! Dám hỗn láo à!”
Cái đùi gà trúng vào người bà lão rồi rơi xuống đất bẩn. Bà lão không thèm nhìn. Bà chỉ chậm rãi quay người, lê bước đi. Bà đi qua những con người mặt hoa da phấn nhưng lòng dạ sắt đá. Bà đi qua những mâm cỗ có thể nuôi sống cả một làng đói trong một tuần. Không một ai chìa tay ra. Không một ai có một ánh nhìn thương cảm.
Bóng bà đổ dài, đơn độc. Nhưng khi bà đi đến cuối đám đông, một giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp cất lên, phá tan sự im lặng băng giá.
“Mẹ ơi, xin mẹ dừng bước.”
Tất cả mọi người quay lại. Đó là bà An. Bà đã bước ra từ đám đông, trên tay vẫn còn cầm một nắm xôi nhỏ mà bà định để dành cho con trai. Cậu bé Thiện cũng chạy theo sau, níu lấy vạt áo mẹ, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò nhìn bà lão.
Bất chấp những cái lườm nguýt, những lời xì xầm (“Đồ dở hơi, rước vận xui vào người”), bà An tiến lại gần bà lão, cúi đầu nói:
“Thưa mẹ, nhà con ở cuối làng. Mâm cỗ nhà con không có thịt cá, chỉ có đĩa xôi trắng và bát nước chè. Nếu mẹ không chê, xin mời mẹ về nhà con dùng tạm cho ấm lòng.”
Bà lão ăn mày dừng bước. Bà từ từ quay lại, nhìn sâu vào đôi mắt hiền từ của bà An. Một điều gì đó rất lạ lóe lên trong đôi mắt sâu hoắm của bà. Bà không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Và thế là, giữa hàng trăm con mắt kinh ngạc và khinh bỉ, mẹ con bà An, một người lớn, một đứa trẻ, đã dìu một bà lão hủi lở, hôi thối, rời khỏi lễ hội vàng son nhưng vô cảm, đi về phía túp lều tranh đơn sơ của mình. Họ không hề biết rằng, cái nắm xôi trắng trên tay bà An lúc này còn nặng hơn tất cả số vàng bạc của làng Nam Mẫu cộng lại. Họ đang dìu một bà lão, nhưng thực chất, họ đang nắm giữ vận mệnh của chính mình.
CHƯƠNG III: CƠN ĐẠI HỒNG THỦY VÀ SỰ RA ĐỜI CỦA BIỂN HỒ
Màn đêm buông xuống, nhưng không ai trong túp lều tranh có thể chợp mắt. Lời sấm truyền của vị Thần Giao Long vẫn còn nặng trĩu trong không khí, còn đáng sợ hơn cả tiếng hổ gầm trong rừng thẳm. Bên ngoài, làng Nam Mẫu đã chìm vào im lặng sau một ngày say sưa, khoe mẽ. Một sự im lặng chết chóc.
Bà An đã chuẩn bị sẵn một cái gùi, bên trong là những thứ quý giá nhất của bà: bài vị của người chồng quá cố, vài bộ quần áo cũ và một nắm gạo rang. Cậu bé Thiện ngồi bên cạnh mẹ, tay siết chặt hai mảnh vỏ trấu, cảm nhận được sự bất an đang len lỏi vào từng thớ đất, ngọn cây. Dường như cả thung lũng đang nín thở, chờ đợi một điều gì đó khủng khiếp.
Và rồi, nó đến.

Không phải là sấm sét hay bão tố. Mọi thứ bắt đầu một cách kỳ lạ và thầm lặng. Từ giữa sân đình, ngay tại vị trí đặt pho tượng Phật sơn son thiếp vàng, mặt đất bắt đầu rung lên bần bật. Một tiếng “ục ục” nho nhỏ vang lên, như tiếng nước sôi trong ấm.
Vài gã say rượu ngủ lại ngoài đình giật mình tỉnh giấc. Một gã dụi mắt, lảo đảo bước tới, chế giễu: “Ha ha, đất cũng biết sôi bụng à?”
Dứt lời, một cột nước đục ngầu từ lòng đất phụt lên dữ dội, cao đến vài trượng, cuốn phăng cả gã say lẫn pho tượng Phật! Tiếng “ỤC” lần này không còn nhỏ nữa, nó là tiếng gầm xé toạc lòng đất.
“ÁÁÁÁÁ! CỨU VỚI! MA QUỶ!”
Tiếng la hét thất thanh đó đã đánh thức cả làng Nam Mẫu khỏi cơn mê ngủ. Mọi người đổ ra khỏi nhà và chết lặng trước cảnh tượng kinh hoàng. Nước không chảy từ sông, không tuôn từ núi. Nó trào lên từ chính nơi họ vừa dâng lễ, như thể sự phán xét đang phun ra từ chính trung tâm của sự đạo đức giả của họ.
Mặt đất bắt đầu sụt lún. Đất đá mềm ra như cháo loãng. Nước dâng lên với tốc độ của một con thú săn mồi. Ban đầu, nó chỉ ngập mắt cá chân, người ta còn hoảng loạn tìm cách chạy lên chỗ cao. Nhưng chỉ trong chớp mắt, nước đã ngập đến đầu gối, rồi đến thắt lưng, cuốn theo tất cả những gì nó chạm tới. Những ngôi nhà gỗ lim vững chãi đổ sập như nhà làm bằng tăm tre. Tiếng gỗ gãy, tiếng người gào khóc, tiếng gia súc kêu la tuyệt vọng hòa cùng tiếng nước gầm rú tạo thành một bản nhạc hỗn loạn của ngày tận thế.
Lão Trọc Phú Hách tỉnh giấc trong dinh thự của mình khi nước đã tràn vào đến tận giường. Lão tức giận, tưởng có kẻ phá hoại, gầm lên: “Thằng nào dám làm ngập nhà ông?” Nhưng khi lão nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn giận của lão biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Lão thấy cả ngôi làng đang chìm nghỉm.
“Không… không thể nào!” Lão lẩm bẩm.
Sự kiêu ngạo cố hữu không cho phép lão chấp nhận sự thật. Lão vơ vội cái rương báu, hét vào mặt dòng nước lũ như hét vào mặt đám đầy tớ: “Dừng lại! Lệnh của trưởng làng đây, chúng mày có nghe không?” Dòng nước đáp lại lão bằng một con sóng lớn, đánh sập cánh cửa.
Trong cơn điên loạn, Lão Hách trèo lên nóc nhà, ôm khư khư cái rương vàng. Lão thấy con heo quay khổng lồ mà lão dâng cúng hôm qua đang trôi bềnh bồng gần đó. Một ý nghĩ lóe lên. “Đúng rồi! Phật Trời sẽ không để lễ vật của ta bị chìm!” Lão dùng hết sức bình sinh, nhảy ùm một cái, đáp trọn lên mình con heo quay, biến nó thành một chiếc bè mỡ màng. Lão phá lên cười một cách man dại: “Ha ha! Thấy chưa! Tiền của ta có thể mua được cả thuyền của thần linh!”
Nhưng nụ cười của lão vụt tắt. Cái rương vàng quá nặng, kéo con heo quay chìm dần. Nước ngập đến chân lão. Lão hoảng hốt, cố dùng tay đẩy những thỏi vàng ra khỏi rương, nhưng đã quá muộn. Sức nặng của của cải, thứ mà lão tôn thờ cả đời, giờ đây lại trở thành cái neo nhấn chìm lão xuống đáy bùn lạnh lẽo. Ánh mắt cuối cùng của lão không phải là sự hối hận, mà là sự tức tối vì không thể hiểu nổi tại sao vàng bạc lại có thể phản bội mình.
Giữa biển nước hỗn loạn, túp lều tranh của mẹ con bà An vẫn đứng vững. Bà An đã nhanh tay lấy gói tro bếp rắc một vòng quanh nền đất. Một vầng sáng xanh mờ ảo hiện lên từ lớp tro, tạo thành một kết giới vô hình. Nước lũ hung hãn tràn tới, nhưng khi chạm vào vầng sáng thì lập tức bị chặn lại, rẽ sang hai bên như con ngựa bất kham gặp phải dây cương của thần linh.
Nhưng nước vẫn dâng, dâng mãi, biến gò đất của họ thành một hòn đảo nhỏ bé sắp bị nhấn chìm. Lúc này, bà An mới nhớ đến lời dặn cuối cùng. Bà run run thả hai mảnh vỏ trấu xuống dòng nước xoáy.
Một phép màu thực sự đã xảy ra.
Hai mảnh vỏ trấu không chìm. Chúng xoay tít trên mặt nước, phát ra một luồng ánh sáng ấm áp. Chúng lớn dần, lớn dần, hình hài thay đổi. Chỉ trong nháy mắt, chúng đã biến thành hai chiếc thuyền độc mộc vững chãi, như thể được đẽo ra từ thân của một cây cổ thụ ngàn năm.
“Lên thuyền thôi con!” Bà An giục.
Hai mẹ con vội vàng nhảy lên thuyền. Từ vị trí an toàn, họ nhìn ra xung quanh. Cảnh tượng thật thê lương. Vô số người đang chới với, bám vào những mảnh vỡ trôi nổi, tiếng kêu cứu yếu ớt dần. Họ thấy cả bà Bảy Gắt Gỏng, người đang ôm khư khư một trong năm vò rượu của mình, gào khóc: “Trời ơi! Rượu của tôi! Còn chưa kịp uống giọt nào!”
Lòng trắc ẩn không cho phép bà An ngồi yên. Bà quay sang con trai, ánh mắt cương quyết: “Thiện, con chèo một chiếc, mẹ chèo một chiếc. Chúng ta không thể bỏ mặc họ. Hôm qua họ sai, nhưng hôm nay họ là nạn nhân. Hãy cứu nhiều nhất có thể!”
Cậu bé Thiện không một chút do dự, gật đầu mạnh mẽ. Cậu bé ham chơi ngày nào giờ đã trở thành một người đàn ông nhỏ tuổi trong cơn hoạn nạn.
Và thế là, trên biển nước mênh mông của sự trừng phạt, hai chiếc thuyền vỏ trấu bắt đầu cuộc hành trình của lòng nhân ái. Họ lao vào những chỗ nguy hiểm nhất, nơi dòng nước cuộn xiết. Bà An dùng sào đẩy những người tuyệt vọng đang cố bám vào mạn thuyền, hét lớn: “Đừng hoảng! Lần lượt từng người một!” Cậu Thiện thì dùng hết sức mình để kéo những đứa trẻ đang sắp chìm lên thuyền.
Cuộc cứu nạn kéo dài đến tận khi hoàng hôn buông xuống. Khi những tia nắng cuối cùng tắt đi, trận đại hồng thủy cũng đã đến hồi kết. Nước ngừng dâng. Gió ngừng gào thét. Đêm đó, mặt nước tĩnh lặng như một tấm gương đen khổng lồ, phản chiếu những vì sao lạnh lẽo.
Bình minh ló dạng, soi rọi một thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Thung lũng Nam Mẫu trù phú đã biến mất không một dấu vết. Thay vào đó là một biển hồ khổng lồ, nước trong và xanh biếc, ôm trọn lấy những dãy núi đá vôi, tạo nên một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng tang tóc. Nơi duy nhất còn lại dấu tích của sự sống trên cạn là một hòn đảo nhỏ, xanh mướt cây cối ở giữa hồ. Đó chính là gò đất nơi có túp lều tranh của mẹ con bà An.
Những người được cứu sống, đứng trên sườn núi nhìn xuống quê hương đã hóa thành biển nước của mình, bật khóc. Họ nhìn về phía Gò Bà Góa và hai chiếc thuyền độc mộc, trong lòng trào dâng một nỗi ân hận và biết ơn vô hạn.
Từ đó, người ta gọi hồ nước ấy là Hồ Ba Bể, và hòn đảo nhỏ giữa hồ là Gò Bà Góa, để đời đời ghi nhớ câu chuyện về sự phán xét của đất trời và sức mạnh cứu rỗi của lòng nhân ái. Bản hùng ca đã khép lại, nhưng bài học của nó vẫn còn vang vọng mãi trong tiếng sóng vỗ, nhắc nhở con người rằng, sự giàu có đích thực không nằm ở kho vàng bạc, mà nằm ở một trái tim biết sẻ chia. Và đôi khi, phép màu vĩ đại nhất lại được sinh ra từ những thứ giản dị nhất, như một nắm tro tàn, hay một mảnh vỏ trấu.
Một số gói cước trả sau mới hấp dẫn năm 2025
- Cách đăng ký gói cước trả sau V120K Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V160X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V180X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N250 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N300 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N350 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N400 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N500 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N1000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N2000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH120 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH150 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH250 Viettel
Cách huỷ gói trả sau Viettel mới nhất 2025
- Cách huỷ trả sau N300 Viettel
- Cách huỷ trả sau N250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N200 Viettel
- Cách huỷ trả sau V160X Viettel
- Cách huỷ trả sau V180X Viettel
- Cách huỷ trả sau V120k Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH120 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH150 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH200 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N500 Viettel
- Cách huỷ trả sau N1000 Viettel
- Cách huỷ trả sau N2000 Viettel
- Cách hủy gói trả sau V300T viettel
- Cách hủy gói trả sau V250T viettel
- Cách hủy gói trả sau V200T viettel
- Cách hủy gói trả sau V160T viettel
- Cách hủy gói trả sau B1KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B2KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B700T viettel
- Cách hủy gói trả sau B500T viettel
- Cách hủy gói trả sau B400T viettel
- Cách hủy gói trả sau B350T viettel
- Cách hủy gói trả sau B300T viettel
- Cách hủy gói trả sau B250T viettel
- Cách hủy gói trả sau B150T viettel
- Cách đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất
Nội Dung Khác
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Cách Đăng ký 4G Viettel mới nhất 2023
- Kích hoạt chế độ 5G trên smartphone IOS, Android chi tiết nhất
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Cách kiểm tra địa chỉ IP của máy tính vô cùng đơn giản
- Cách tăng tốc mạng Internet Viettel bằng cách cấu hình lại hệ thống windown
- Hướng dẫn cách đổi ip máy tính, cài đặt IP tĩnh trên Windown
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Số tổng đài hộ trợ giải đáp các game Garena
- Đăng Ký 4G Viettel
- Cách Mở Port Modem Viettel
- Đăng Ký Trả Sau Viettel
- Lắp Mạng Viettel Tại Biên Hòa
- Cáp Quang Doanh Nghiệp Viettel
- Truy Cập 192.168.1.1 Để Đổi Mật Khẩu Wifi
- 8 Cách khắc Phục Điện Thoại Vào Mạng Chậm
- Hướng Dẫn Đổi Mật Khẩu Wifi Viettel Chỉ Với 2 Phút
- Thay Đổi Địa Chỉ Lắp Đặt Wifi Viettel Tại Biên Hòa
- Đăng Ký Chữ Ký Số Viettel
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
VI/ Lời kết
- Gói cước trả sau Viettel hiện nay đang trở nên khá là quen thuộc với người dùng, nhờ vào việc tiết kiệm chi phí hơn so với gói trả trước từ 40% – 50% và thoải mái sử dụng
- Các dịch vụ mà không sợ hết tiền, hay gián đoạn dịch vụ giữa chừng, hơn nữa bạn còn có thể đăng ký sim trả sau Viettel với nhiều gói cước để lựa chọn.
- Dễ dàng đáp ứng được nhu cầu sử dụng của mình một cách tốt nhất như đăng ký nhạc chờ viettel, cuộc gọi chờ, data …, với tất cả các thông tin mà trả sau Viettel đã giới thiệu ở trên chắc chắn sẽ giúp bạn dễ dàng lựa chọn một cách tốt nhất.
- Để đăng ký sim trả sau Viettel bạn có thể liên hệ Hotline 033 9999 368 để được nhân viên tư vấn đầy đủ về gói cước mà bạn sẽ được hưởng cũng như đăng ký cho bạn một cách nhanh chóng
Viettel Đồng Nai
- Địa chỉ : 2047 Nguyễn Ái Quốc Kp3 Trung Dũng Biên Hòa Vĩnh Long
- Email : trasauviettelecom.com@gmail.com
- Website : https://trasauviettelecom.com
- Hotline + Zalo : 033 9999 368
- Giới thiệu : Giới thiệu về trả sau viettel
- Điều khoản : Điều khoản đăng ký trả sau viettel
- Chính sách bảo mật : Chính sách bảo mật
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 0
