Sử Thi Tích Chu
Lời Dẫn
Tại một nơi mà sương khói đỉnh Trường Sơn hòa vào mây trời, nơi những cánh rừng già vẫn còn thầm thì những bí mật của đất và nước, có một truyền thuyết được kể lại bên những bếp lửa bập bùng. Đó không chỉ là câu chuyện về một cậu bé, mà là một bản trường ca về sự hối hận và lòng can đảm, về hành trình biến một đứa trẻ vô tâm thành một người anh hùng. Đây là Sử Thi Tích Chu.
Chương I: Cậu Bé Và Lời Ru Hóa Đá
Làng Cù Mộc nằm nép mình dưới chân dãy núi Thạch Bích, nơi những cây cổ thụ vươn tán lá khổng lồ như những bàn tay che chở cho dân làng. Ngôi làng được đặt tên như vậy bởi lẽ mọi thứ ở đây, từ con người đến nhà cửa, đều mang dấu ấn mộc mạc của thời gian. Giữa làng có một dòng suối nhỏ, nước trong vắt, chảy róc rách quanh năm, người ta gọi đó là dòng Suối Lãng Quên. Tương truyền, ai uống nước suối sẽ quên hết phiền muộn, nhưng nếu uống quá nhiều, người ta sẽ quên đi cả những điều quan trọng nhất.
Ở cuối làng, trong một ngôi nhà tranh nhỏ có giàn thiên lý thơm ngát, có hai bà cháu nương tựa vào nhau. Bà là một người phụ nữ hiền từ, mái tóc đã bạc trắng như cước, đôi mắt hằn sâu những vết chân chim nhưng luôn ánh lên vẻ trìu mến ấm áp. Bà là kho tàng sống của những câu chuyện cổ, là người nắm giữ những bài thuốc lá bí truyền của làng. Cháu là Tích Chu, một cậu bé lên mười, khôi ngô, nhanh nhẹn, và là mặt trời duy nhất trong thế giới của bà. Cha mẹ Tích Chu đã không trở về sau một chuyến đi vào Rừng Thì Thầm tìm thảo dược quý từ nhiều năm trước, để lại cậu cho bà nuôi nấng.

Bà yêu Tích Chu hơn cả sinh mệnh mình. Tình yêu của bà không phải là lời nói, mà là những củ khoai lang nóng hổi bà giấu trong áo để đợi cậu về, là những mũi kim khâu vụng về trên chiếc áo rách của cậu dưới ánh đèn dầu leo lét, dù mắt bà đã mờ. Đáp lại, Tích Chu cũng rất quấn quýt bà, nhưng đó là thứ tình cảm của một mầm cây non chỉ biết vươn về phía ánh sáng, chỉ biết nhận mà chưa biết cho đi. Thế giới của Tích Chu xoay quanh những trò chơi bất tận cùng đám bạn trong làng – Thằng Mít sún răng, cái Tí sún mũi và vài đứa trẻ khác.
Cậu là “thủ lĩnh” của đội quân nhí, ngày ngày bày ra đủ trò nghịch ngợm. Khi thì cả bọn hò nhau đi bắt dế, khi thì chế tạo “chiến thuyền” bằng bẹ chuối để thả trôi theo dòng Suối Lãng Quên. Nhưng vĩ đại nhất phải là công cuộc xây dựng “Thành Trì Mây” trên cây đa cổ thụ đầu làng. Tích Chu có thể dành cả ngày để đẽo một thanh gươm gỗ, trán lấm tấm mồ hôi, mắt sáng rực lên vì hứng thú, nhưng lại quên mất lời bà dặn về nhà ăn cơm. Cậu có thể mải mê đuổi theo một con chuồn chuồn ớt mà không nghe thấy tiếng bà gọi đã khản đi trong gió chiều.
“Tích Chu ơi! Về ăn cơm kẻo nguội!” – tiếng bà vọng ra từ sân.
“Bà ơi, đợi con một lát! Con đang chỉ huy trận đánh cuối cùng để chiếm lại ‘Thành Trì Mây’ đây ạ!” – Tích Chu hét vọng lại, tay vẫn đang vung thanh gươm gỗ loạn xạ, miệng hò hét vang động một góc làng.
Ngày qua ngày, bà mỗi lúc một già yếu. Những cơn ho kéo đến thường xuyên hơn, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm. Bước chân bà cũng chậm lại, không còn đủ sức đi ra tận đầu làng tìm cậu nữa. Bà không còn đủ sức kể những câu chuyện dài, giọng bà đứt quãng, đôi khi bà còn quên mất tên của những nhân vật trong chính câu chuyện của mình. Tích Chu, trong thế giới vui chơi của mình, đã không nhận ra sự thay đổi ấy. Đối với cậu, bà vẫn luôn ở đó, trong ngôi nhà nhỏ, chờ cậu về với mâm cơm nóng hổi. Sự hiện diện của bà cũng tự nhiên như không khí cậu thở, như dòng suối cậu tắm, một điều hiển nhiên đến mức cậu chẳng bao giờ nghĩ rằng nó có thể mất đi.
Rồi một ngày định mệnh cũng đến. Mùa hè năm ấy, một cơn khô hạn kỳ lạ ập xuống làng Cù Mộc. Dòng Suối Lãng Quên vốn đầy ắp là thế, giờ chỉ còn trơ lại lòng sỏi đá. Nắng như thiêu như đốt, không một giọt mưa. Cây cối héo rũ, đất đai nứt nẻ. Dân làng lo lắng nhìn trời, cầu mong một cơn mưa.
Cùng với sự khô hạn của đất trời, một căn bệnh lạ cũng bắt đầu len lỏi vào làng, người ta gọi nó là “chứng khát khô”. Người bệnh lúc nào cũng cảm thấy khô khốc trong cổ họng, uống bao nhiêu nước cũng không đủ, rồi dần dần héo hon đi như một cái cây thiếu nước.
Và bà của Tích Chu đã mắc phải căn bệnh ấy.
Ban đầu, bà chỉ thấy mệt, rồi bà bắt đầu lên cơn sốt. Da bà khô lại, đôi môi nứt nẻ. Bà nằm trên chiếc chõng tre, hơi thở nặng nhọc. Bà gọi Tích Chu, giọng yếu ớt như một sợi khói:
“Tích Chu ơi… cho bà xin ngụm nước… Bà khát quá…”
Lúc ấy, Tích Chu đang ở ngoài sân, cùng đám bạn chế tạo một con diều phượng hoàng khổng lồ. Cậu đang vô cùng đắc chí vì con diều của mình có đôi cánh sặc sỡ làm từ giấy màu xin được, hứa hẹn sẽ bay cao như chim thật. Nghe tiếng bà gọi, cậu chỉ đáp vọng vào, mắt không rời kiệt tác của mình:
“Bà đợi con một chút! Con dán xong cái đuôi diều đã ạ!”
Nói rồi, cậu lại cắm cúi với công trình của mình. Ánh mắt cậu dán chặt vào con diều, trái tim rộn ràng với niềm vui sắp được chiêm ngưỡng nó bay lượn.
Một lúc sau, bà lại gọi, tiếng gọi run rẩy và tuyệt vọng hơn, như thể gom hết tàn hơi cuối cùng:
“Tích Chu ơi… nước… cho bà xin nước…”
Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới. Con diều phượng hoàng giật mạnh, thoát khỏi tay cậu, chao liệng rồi bay vút lên trời xanh. Một cơn phấn khích tột độ bùng lên. Cậu và đám bạn reo hò ầm ĩ, sung sướng chạy theo con diều. Tiếng cười nói, tiếng hò reo của chúng át cả tiếng gọi yếu ớt của bà, át đi tất cả. Tích Chu chạy, chạy mãi, mắt không rời cánh diều, quên hết mọi thứ sau lưng.
Khi mặt trời đã ngả về tây, khi con diều đã chán bay và rơi xuống một lùm cây xa, Tích Chu mới mệt lử trở về. Cậu bước vào nhà, định khoe với bà về chiến tích của mình. Nhưng ngôi nhà im lặng đến đáng sợ. Không có tiếng ho, không có tiếng gọi. Chỉ có sự tĩnh lặng đặc quánh. Cậu gọi: “Bà ơi! Bà xem diều của con này!”, nhưng chỉ có tiếng của chính cậu vọng lại.
Cậu bước vào buồng, chiếc chõng tre trống không. Chiếc cốc uống nước bằng gáo dừa nằm lăn lóc dưới đất, khô cong. Tích Chu bắt đầu cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cậu chạy ra sân, gọi to tên bà, nhưng chỉ có tiếng gió đáp lại.
Bỗng, từ trên mái nhà, cậu nghe thấy một tiếng kêu khắc khoải, thê lương: “Cúc cu… Cúc cu…”
Tích Chu ngẩng lên. Một con chim lạ đang đậu trên nóc nhà. Nó có bộ lông màu nâu xám của đất khô, đôi mắt buồn thẳm như hai giếng cạn. Nó nhìn Tích Chu, rồi lại cất tiếng kêu như xé lòng: “Cúc cu… Khát khô… Cúc cu… Khát khô…”
Con chim đập cánh, bay về phía dãy núi Thạch Bích xa xôi. Trong khoảnh khắc nó xoay người, Tích Chu sững sờ nhận ra, trong đôi mắt của con chim ấy, là ánh nhìn quen thuộc của bà.
Một sự thật kinh hoàng sét đánh ngang tai cậu. Bà đã biến thành chim vì quá khát. Tiếng “cúc cu” nghe sao giống hai tiếng “Tích Chu” đến thế. Tiếng kêu ấy là lời ru cuối cùng đã hóa đá vì đau đớn, là lời trách móc, là sự tuyệt vọng.
Chiếc gáo dừa lăn lóc. Con diều phượng hoàng bị bỏ quên ngoài ngõ. Thế giới của Tích Chu sụp đổ. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt lấm lem bùn đất. Lần đầu tiên trong đời, cậu bé ham chơi cảm nhận được sự mất mát, sự hối hận tột cùng, một nỗi đau còn hơn cả ngã từ trên cây đa xuống.
“Bà ơi!” – Cậu gào lên, tiếng khóc vỡ òa.
Không một giây chần chừ, Tích Chu lao ra khỏi nhà, chạy theo hướng con chim vừa bay đi. Cậu chạy, băng qua những cánh đồng khô nẻ, chân trần đạp lên sỏi đá, tâm trí chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải tìm lại bà, phải mang nước cho bà, bằng mọi giá. Chương đầu tiên trong cuộc đời hồn nhiên của Tích Chu đã khép lại bằng tiếng khóc, và một chương mới, một hành trình gian khổ không tưởng, đã bắt đầu.
Chương II: Hành Trình Xuyên Rừng Thì Thầm
Dãy núi Thạch Bích sừng sững trước mặt Tích Chu như một bức tường thành khổng lồ, thách thức. Dân làng Cù Mộc từ bao đời nay vẫn luôn kính sợ khu rừng bao phủ dãy núi này. Họ gọi nó là Rừng Thì Thầm, bởi những ai đi vào đó đều nói rằng họ nghe thấy tiếng cây cối nói chuyện, tiếng lá cây xì xào kể những bí mật cổ xưa. Nhưng đó là câu chuyện dành cho người ngoài. Với những ai mang trong lòng gánh nặng, khu rừng không thì thầm, nó gào thét.
Tích Chu lao vào bìa rừng, bóng tối lập tức nuốt chửng lấy thân hình nhỏ bé. Không khí trong rừng ẩm ướt và nặng trĩu. Tiếng “cúc cu” của bà lúc xa lúc gần, như một sợi chỉ mong manh dẫn đường cho Tích Chu. Cậu đi mãi, đi mãi, và rồi những tiếng thì thầm bắt đầu. Chúng không phải tiếng gió, chúng là những giọng nói xoáy thẳng vào tâm trí cậu, lặp lại chính những nỗi ân hận mà cậu đang cố chạy trốn.
“Diều đẹp không, Tích Chu? Đẹp bằng bà của ngươi không?” – một giọng cười khúc khích vang lên từ tán lá. “Nước… nước… Ngươi ở đâu khi bà gọi?” – một giọng khác thì thào từ bụi rậm, nghe như tiếng môi khô nứt nẻ. “Ham chơi… bỏ mặc bà…” – câu nói đó cứ lặp đi lặp lại từ mọi phía, như một bản cáo trạng không hồi kết.
Những lời nói đó như những mũi gai vô hình, cào cấu tâm can cậu bé. Tích Chu bịt tai lại, hét lên “Im đi!”, nhưng chúng chỉ càng vang vọng hơn trong đầu cậu. Cậu vấp ngã liên tục, nhưng cứ mỗi lần ngã, hình ảnh đôi mắt buồn thẳm của bà lại hiện ra, và cậu lại gượng dậy, lảo đảo đi tiếp.
Bỗng, cậu ngã dúi dụi vào một thứ gì đó mềm như rêu. Khi ngẩng lên, Tích Chu thấy mình đang đứng trước một cảnh tượng phi thường. Toàn bộ mặt đất trước mặt cậu là một mê cung được tạo nên bởi hàng ngàn, hàng vạn rễ cây khổng lồ, đan xen chằng chịt vào nhau. Chúng sống động, cựa quậy và thay đổi hình dạng liên tục. Tiếng chim cuốc của bà vọng ra từ phía bên kia mê cung.
Đây chính là thử thách đầu tiên của Rừng Thì Thầm: Mê Cung Ký Ức. Tích Chu tuyệt vọng tìm lối vào. Cậu thử bước vào một con đường, ngay lập tức, một chiếc rễ cây vươn ra quấn lấy chân cậu. Khung cảnh xung quanh thay đổi. Cậu thấy mình đang đứng trên sân nhà, tay cầm thanh gươm gỗ, và tiếng bà gọi vọng ra: “Tích Chu ơi! Về ăn cơm kẻo nguội!”. Cậu thấy chính mình hét vọng lại: “Bà đợi con một lát!”. Nỗi hối hận nhói lên trong tim, chiếc rễ cây siết chặt hơn.
Cậu hoảng sợ giật chân ra, lùi lại. Cậu thử một lối đi khác. Lần này, cậu lại thấy mình đang say sưa làm diều, và tiếng bà yếu ớt vang lên: “Tích Chu ơi… cho bà xin ngụm nước…”. Cậu thấy mình đáp lời hờ hững. Chiếc rễ cây như một con trăn siết lấy cậu, khiến cậu khó thở.
Mỗi lối đi sai lầm là một lần cậu phải đối mặt với sự vô tâm của chính mình. Mê cung này không thử thách bước chân, nó thử thách lòng can đảm đối diện với sự thật. Tích Chu ngã quỵ, nước mắt lã chã. Cậu không dám bước tiếp nữa.
Đúng lúc đó, từ trên một cành cây, một sinh vật nhỏ bé nhảy xuống. Nó có hình dáng giống một con sóc, nhưng bộ lông lại mang màu xanh của lá cây, và đôi mắt to tròn, lanh lợi. Nó cất tiếng nói trong trẻo như tiếng chuông gió:
“Khóc lóc không làm rễ cây mở đường đâu, cậu bé loài người. Trốn chạy quá khứ chỉ làm ngươi mắc kẹt mãi mãi thôi.”
Tích Chu ngẩng lên: “Ngươi… ngươi là ai?”
“Ta là Nhóc Lá, tinh linh của khu rừng này. Ta biết ngươi tìm gì. Nhưng Rừng Thì Thầm chỉ mở lối cho những ai xứng đáng. Ngươi phải chứng minh sự hối hận của mình không phải là nước mắt yếu đuối.”
“Tôi phải làm gì đây?” Tích Chu tuyệt vọng hỏi.
Nhóc Lá nhảy lên vai cậu. “Đừng đi tìm con đường. Hãy tạo ra nó. Hãy bước vào chính ký ức khiến ngươi đau đớn nhất. Chấp nhận nó, đừng trốn tránh. Chỉ khi đó, con đường thật sự mới hiện ra.”
Nghe lời Nhóc Lá, Tích Chu hít một hơi thật sâu. Cậu nhắm mắt lại, chọn lấy ký ức đau đớn nhất: khoảnh khắc cậu chạy theo con diều, bỏ lại tiếng gọi tuyệt vọng của bà. Cậu can đảm bước vào lối đi đó. Khung cảnh hiện ra, sống động như thật. Cậu nghe tiếng hò reo của chính mình, và cả tiếng gọi yếu ớt của bà. Lần này, Tích Chu không chạy theo con diều nữa. Cậu quay người lại, quỳ xuống trong ảo ảnh và khóc: “Bà ơi, con sai rồi! Con xin lỗi!”.
Ngay khi lời nói thốt ra, chiếc rễ cây đang siết lấy cậu bỗng mềm ra, từ từ rút lui. Con đường trước mặt cậu trở nên quang đãng. Cậu đã vượt qua thử thách đầu tiên.
Tiếp tục đi theo tiếng gọi của bà, Tích Chu đến bên một dòng sông rộng, nước chảy cuồn cuộn nhưng lại trong suốt như gương. Bờ bên kia, cậu có thể thấy một ngọn núi cao, nơi tiếng “cúc cu” dường như phát ra từ đó. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, Tích Chu giật mình. Dòng sông không phản chiếu hình ảnh của khu rừng.
Nó phản chiếu hình ảnh cha mẹ cậu, mỉm cười hiền hậu và giang tay. “Lại đây với cha mẹ đi con. Con đã quá mệt mỏi rồi.” Lời mời gọi ấy ấm áp, hứa hẹn một sự giải thoát khỏi gánh nặng tội lỗi. Tích Chu chực bước xuống, nhưng cậu lắc đầu. “Con phải cứu bà đã.”
Ảo ảnh cha mẹ biến mất. Thay vào đó là hình ảnh cậu đã trở thành một vị tướng oai phong, được mọi người tung hô – giấc mơ lớn nhất của cậu. Bụng cậu đang đói cồn cào, người đầy vết xước, nhưng cậu vẫn kiên quyết quay đi.
Ảo ảnh cuối cùng hiện ra, và đây là ảo ảnh tàn nhẫn nhất. Dưới mặt nước là ngôi nhà tranh quen thuộc. Bà cậu đang ngồi đó, khỏe mạnh và mỉm cười, tay cầm chiếc gáo dừa đầy nước. Bà nói: “Tích Chu, bà không sao cả. Chỉ là một giấc mơ thôi con. Về nhà đi, bà có món khoai lang nướng con thích nhất này.”
Ảo ảnh này đánh thẳng vào niềm hy vọng sâu thẳm nhất của cậu: giá như tất cả chỉ là một giấc mơ, giá như cậu có thể quay lại và sửa chữa lỗi lầm. Cậu đứng sững người, dao động. Về nhà, và nỗi đau này sẽ tan biến. Nhưng rồi, cậu nhìn xuống bàn tay mình, bàn tay đã hờ hững trước lời cầu xin của bà. Cậu biết rằng sự tha thứ thật sự không đến từ việc chối bỏ thực tại.
“Không,” Tích Chu thì thầm, giọng kiên định. “Đó không phải là sự thật. Cháu đã sai, và cháu phải sửa chữa. Dù bà không tha thứ, cháu vẫn phải mang nước về.”
Cậu nói, nước mắt lăn dài nhưng ánh mắt không còn yếu đuối.
Ngay khi cậu dứt lời, mọi ảo ảnh trên Dòng Sông Lựa Chọn tan biến. Mặt sông trở lại phẳng lặng. Giữa sông bỗng nổi lên những phiến đá mòn, tạo thành một con đường.
Cuối cùng, cậu cũng đến được chân ngọn núi. Ở đó, có một hang động, và từ trong hang phát ra một thứ ánh sáng xanh huyền ảo. Nhưng chắn ngang cửa hang là một ông Tiên, râu tóc bạc phơ, đang ngồi trên một phiến đá, vẻ mặt không buồn bã, mà trống rỗng, vô cảm.
“Chào cậu bé,” ông Tiên cất giọng không âm sắc. “Ta là Thần Núi, người canh giữ Suối Tiên. Ta đã thấy hàng ngàn người như cậu, đến đây với nước mắt và lời hứa. Nhưng rồi họ đều quên. Tình yêu của con người mong manh như sương sớm. Hãy cho ta một lý do để tin rằng cậu khác biệt.”
Tích Chu ngớ người. Cậu không biết nói lời hoa mỹ, không biết cách chứng minh. Cậu chỉ có một câu chuyện.
“Thưa ngài,” cậu bé bắt đầu, giọng run run. “Cháu không biết mình có khác biệt hay không. Cháu chỉ biết rằng cháu đã từng là một đứa trẻ tồi tệ. Cháu yêu bà, nhưng tình yêu của cháu chỉ là nhận lấy. Cháu đã đổi những lời ru của bà, những củ khoai nóng của bà, để lấy một con diều giấy…”
Cậu kể lại mọi chuyện, không giấu diếm, không bào chữa. Cậu kể về sự vô tâm của mình, về nỗi hối hận tột cùng khi thấy bà hóa chim, về khu rừng gào thét lỗi lầm của cậu. Cậu không xin lòng thương hại, cậu chỉ đơn giản là trút hết ruột gan mình ra.
“…Bây giờ, dù cháu có cứu được bà hay không, dù bà có trở lại làm người hay không, thì hình ảnh đôi mắt của bà lúc ấy, tiếng gọi của bà lúc ấy, sẽ theo cháu suốt cuộc đời. Cháu không mong được tha thứ, cháu chỉ mong có một cơ hội để làm điều đúng đắn, dù chỉ một lần.”
Tích Chu nói xong, cả người như kiệt sức. Cậu cúi đầu, chờ đợi sự phán xét.
Thần Núi im lặng rất lâu. Rồi, một điều lạ lùng xảy ra. Từ khóe mắt trống rỗng của vị thần, một giọt nước mắt óng ánh lăn xuống. Nó không phải giọt nước mắt của nỗi buồn, mà là của sự đồng cảm đã bị lãng quên từ lâu. Giọt nước mắt rơi xuống phiến đá, vỡ tan thành muôn vàn tia sáng.
“Sự hối hận chân thành,” Thần Núi cất tiếng, và lần này, giọng ông đã có hơi ấm. “Đó là thứ nước quý giá hơn cả Suối Tiên. Cậu bé, cậu không làm ta cười, nhưng cậu đã làm trái tim đá của ta rung động. Cậu xứng đáng.”
Thần Núi đứng dậy, nhường lối vào hang. Bên trong, một dòng suối nhỏ lấp lánh ánh sáng xanh chảy ra từ khe đá. Đó chính là Suối Tiên. Tích Chu mừng rỡ, vội lấy quả bầu khô mang theo bên mình, hứng đầy dòng nước thần kỳ.
Cậu cảm ơn Thần Núi và Nhóc Lá, rồi vội vã quay trở ra. Hành trình đi là một cuộc đối mặt với nội tâm, nhưng hành trình trở về còn là một cuộc chạy đua với thời gian.
Chương III: Khúc Hát Chim Cuốc
Cầm bình nước Tiên trong tay, Tích Chu cảm thấy như đang giữ cả sinh mạng của bà. Cậu chạy ngược lại con đường cũ, lòng nóng như lửa đốt. Lần này, khu Rừng Thì Thầm không còn gào thét. Những giọng nói giày vò đã im bặt, thay vào đó là những lời thì thầm đúng nghĩa của nó, những lời chỉ dẫn ôn tồn. “Cẩn thận rễ cây trơn,” một phiến lá già xào xạc. “Bên trái có lối tắt qua khe suối cạn,” tiếng gió luồn qua kẽ đá. Cậu bé không còn chạy một cách hoảng loạn, mà di chuyển với sự lắng nghe và thấu hiểu. Cậu đã học được ngôn ngữ của khu rừng.
Tích Chu chạy ra khỏi bìa rừng đúng lúc hoàng hôn buông xuống. Bầu trời có màu đỏ rực như một vết thương đang rỉ máu, và mặt đất đang dần chìm vào bóng tối. Tiếng “cúc cu” của bà không còn nghe thấy nữa. Một nỗi sợ hãi khủng khiếp xâm chiếm lấy cậu: lỡ như cậu đã quá muộn thì sao?

Cậu tuyệt vọng nhìn quanh. Bỗng, từ trên đỉnh ngọn đồi trọc ở xa, nơi không có sự sống, cậu nghe thấy một tiếng kêu yếu ớt, thoi thóp, gần như tan vào trong gió.
Không một giây do dự, Tích Chu dồn hết sức lực còn lại, chạy về phía ngọn đồi. Đôi chân rã rời, lồng ngực đau nhói như có hàng ngàn mũi kim châm, nhưng cậu không dừng lại. Cậu trèo lên ngọn đồi cằn cỗi, nơi chỉ có sỏi đá và những bụi cây khô cháy.
Trên đỉnh đồi, dưới một gốc cây đã chết khô, cậu nhìn thấy bà. Con chim cuốc nhỏ bé đang nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, đôi cánh rũ xuống. Thân hình nó chỉ còn co giật nhẹ theo từng hơi thở mong manh. Tia nắng cuối cùng của ngày chiếu lên bộ lông xơ xác của nó, trông như một vệt tro tàn.
“Bà ơi! Cháu về rồi đây! Cháu mang nước về cho bà rồi!” Tích Chu quỳ xuống, giọng lạc đi.
Cậu run rẩy mở nắp quả bầu, nhẹ nhàng nâng đầu con chim lên. Từng giọt, từng giọt nước Tiên óng ánh chảy vào chiếc mỏ bé xíu. Dòng nước chảy đến đâu, một vầng sáng xanh dịu dàng lan tỏa đến đó, xua đi bóng tối của hoàng hôn.
Một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Bộ lông xám xịt của con chim dần biến mất, thay vào đó là làn da nhăn nheo quen thuộc. Đôi cánh co lại, hóa thành đôi tay gầy guộc. Thân hình nhỏ bé lớn dần lên, trở lại hình dáng của bà. Dưới ánh sáng huyền ảo của nước Tiên, mái tóc bạc của bà lấp lánh như tơ trời. Bà đã trở lại thành người.
Bà từ từ mở mắt. Ánh nhìn của bà không còn mệt mỏi, mà sâu thẳm và thấu hiểu. Bà nhìn Tích Chu, đôi môi mấp máy: “Tích… Chu…”
“Bà ơi!” Tích Chu oà khóc, ôm chầm lấy bà. “Cháu xin lỗi! Cháu xin lỗi vì đã ham chơi, vì đã không nghe lời bà, vì đã coi tình thương của bà là thứ hiển nhiên… Cháu xin lỗi vì tất cả!”
Bà hiền từ vuốt mái tóc rối bù của cậu. Giọng bà vẫn còn yếu, nhưng ấm áp lạ thường: “Bà không nghe thấy tiếng con gọi, Tích Chu à… Nhưng trong hình hài con chim bé nhỏ, bà cảm nhận được từng bước chân của con trên mặt đất. Bà cảm nhận được sự hối hận của con trong từng nhịp đập của khu rừng. Con của bà… con đã đi một chặng đường dài lắm.”
Hai bà cháu ôm nhau khóc trong màn đêm buông xuống. Nước Suối Tiên đã chữa lành “chứng khát khô”, nhưng chính sự hối hận chân thành và tình yêu thương vô bờ bến mới thực sự là phép màu mang bà trở về.
Họ dìu nhau xuống đồi, trở về làng Cù Mộc. Khi bóng dáng hai bà cháu xuất hiện ở đầu làng dưới ánh trăng, mọi người đều kinh ngạc đến sững sờ. Đó không chỉ là sự trở về của một người đã mất, mà là sự trở về của một huyền thoại.
Từ ngày đó, không ai còn thấy một Tích Chu ham chơi, lêu lổng nữa. Cậu bé đã thực sự thay đổi. Sáng nào cậu cũng dậy sớm gánh nước, nấu cơm, sắc thuốc cho bà. Một buổi chiều, thằng Mít sún răng chạy sang rủ: “Tích Chu, đi xây lại ‘Thành Trì Mây’ không?”. Tích Chu đang giã thuốc trong cối đá, cậu ngẩng lên, mỉm cười và nói: “Mình giúp bà xong đã. Chiều nay rảnh, mình chỉ cậu cách làm một con diều phượng hoàng còn đẹp hơn con diều cũ của mình nữa.” Cậu không từ bỏ niềm vui, cậu chỉ học được cách đặt nó đúng chỗ và chia sẻ nó với mọi người.
Nhiều năm sau, Tích Chu đã trở thành một chàng trai khỏe mạnh, đức độ, được cả làng yêu mến. Cậu trở thành một thầy lang giỏi, dùng kiến thức về thảo dược học được từ những lời thì thầm của Rừng Thì Thầm để chữa bệnh cứu người.
Vào những buổi tối trăng thanh, bên hiên nhà có giàn thiên lý, cậu lại ngồi nghe bà kể chuyện. Nhưng giờ đây, cậu không chỉ lắng nghe, mà còn góp vào những câu chuyện của riêng mình, về một khu rừng biết nói, một dòng sông thử thách lòng người, và một vị thần có trái tim bằng đá đã biết rơi lệ.
Và mỗi khi hè về, nghe thấy tiếng chim cuốc kêu khắc khoải trong lùm cây, người làng Cù Mộc lại nhìn nhau mỉm cười. Họ kể cho con cháu nghe về Sử Thi Tích Chu. Tiếng chim cuốc không còn là lời oán trách, mà đã trở thành một khúc hát, một lời nhắc nhở dịu dàng cho muôn đời sau: rằng tình thân là dòng suối quý giá nhất, đừng bao giờ để nó cạn khô vì sự lãng quên của chính mình.
Một số gói cước trả sau mới hấp dẫn năm 2025
- Cách đăng ký gói cước trả sau V120K Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V160X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau V180X Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N250 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N300 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N350 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N400 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N500 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N1000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau N2000 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH120 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH150 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH200 Viettel
- Cách đăng ký gói cước trả sau MXH250 Viettel
Cách huỷ gói trả sau Viettel mới nhất 2025
- Cách huỷ trả sau N300 Viettel
- Cách huỷ trả sau N250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N200 Viettel
- Cách huỷ trả sau V160X Viettel
- Cách huỷ trả sau V180X Viettel
- Cách huỷ trả sau V120k Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH120 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH150 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH200 Viettel
- Cách huỷ trả sau MXH250 Viettel
- Cách huỷ trả sau N500 Viettel
- Cách huỷ trả sau N1000 Viettel
- Cách huỷ trả sau N2000 Viettel
- Cách hủy gói trả sau V300T viettel
- Cách hủy gói trả sau V250T viettel
- Cách hủy gói trả sau V200T viettel
- Cách hủy gói trả sau V160T viettel
- Cách hủy gói trả sau B1KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B2KT viettel
- Cách hủy gói trả sau B700T viettel
- Cách hủy gói trả sau B500T viettel
- Cách hủy gói trả sau B400T viettel
- Cách hủy gói trả sau B350T viettel
- Cách hủy gói trả sau B300T viettel
- Cách hủy gói trả sau B250T viettel
- Cách hủy gói trả sau B150T viettel
- Cách đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất
Nội Dung Khác
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Cách Đăng ký 4G Viettel mới nhất 2023
- Kích hoạt chế độ 5G trên smartphone IOS, Android chi tiết nhất
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Cách kiểm tra địa chỉ IP của máy tính vô cùng đơn giản
- Cách tăng tốc mạng Internet Viettel bằng cách cấu hình lại hệ thống windown
- Hướng dẫn cách đổi ip máy tính, cài đặt IP tĩnh trên Windown
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
- Số tổng đài hộ trợ giải đáp các game Garena
- Đăng Ký 4G Viettel
- Cách Mở Port Modem Viettel
- Đăng Ký Trả Sau Viettel
- Lắp Mạng Viettel Tại Biên Hòa
- Cáp Quang Doanh Nghiệp Viettel
- Truy Cập 192.168.1.1 Để Đổi Mật Khẩu Wifi
- 8 Cách khắc Phục Điện Thoại Vào Mạng Chậm
- Hướng Dẫn Đổi Mật Khẩu Wifi Viettel Chỉ Với 2 Phút
- Thay Đổi Địa Chỉ Lắp Đặt Wifi Viettel Tại Biên Hòa
- Đăng Ký Chữ Ký Số Viettel
- Cách khôi phục, lấy lại mật khẩu wifi Viettel
- Top 20 chơi Games Online hay nhất năm 2022
- Cách thanh toán tiển cước Internet Viettel chỉ với 2 phút
- Cách tìm địa chỉ IP modem / router trên MacOS
- Cách kết nối wifi ẩn trên iPhone, iPad
- Đổi mật khẩu wifi viettel mới nhất 2022
- Đăng ký lắp mạng viettel
- Cách mở Port Modem Viettel để cài đặt camera
- 5 cách tăng tốc wifi trên điện thoại IOS (Iphone) Bạn nên Biết
- Mẹo tăng tốc mạng Wifi Viettel Ai cũng có thể làm được
- Internet Viettel Yếu Và 8 Cách Khắc phục Nhanh Chóng
- Nâng Cấp Internet Viettel 5G Bảng Giá Mới Nhất Mạng Internet 5G Viettel
VI/ Lời kết
- Gói cước trả sau Viettel hiện nay đang trở nên khá là quen thuộc với người dùng, nhờ vào việc tiết kiệm chi phí hơn so với gói trả trước từ 40% – 50% và thoải mái sử dụng
- Các dịch vụ mà không sợ hết tiền, hay gián đoạn dịch vụ giữa chừng, hơn nữa bạn còn có thể đăng ký sim trả sau Viettel với nhiều gói cước để lựa chọn.
- Dễ dàng đáp ứng được nhu cầu sử dụng của mình một cách tốt nhất như đăng ký nhạc chờ viettel, cuộc gọi chờ, data …, với tất cả các thông tin mà trả sau Viettel đã giới thiệu ở trên chắc chắn sẽ giúp bạn dễ dàng lựa chọn một cách tốt nhất.
- Để đăng ký sim trả sau Viettel bạn có thể liên hệ Hotline 033 9999 368 để được nhân viên tư vấn đầy đủ về gói cước mà bạn sẽ được hưởng cũng như đăng ký cho bạn một cách nhanh chóng
Viettel Đồng Nai
- Địa chỉ : 2047 Nguyễn Ái Quốc Kp3 Trung Dũng Biên Hòa Vĩnh Long
- Email : trasauviettelecom.com@gmail.com
- Website : https://trasauviettelecom.com
- Hotline + Zalo : 033 9999 368
- Giới thiệu : Giới thiệu về trả sau viettel
- Điều khoản : Điều khoản đăng ký trả sau viettel
- Chính sách bảo mật : Chính sách bảo mật
Hotline + Zalo : 033 9999 368
Views: 0
